Tiểu Niên - Chương 23: Ngoại truyện: Tôi tên là Phùng Thái Nam

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:17:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên đầy đủ của là Phùng Thái Nam, tên gọi ở nhà là Nam Nam, năm nay tám tuổi ! Hiện đang học lớp ba ở Tiểu học Thực nghiệm 3 thành Nam Thành, tính cách vui vẻ, hoạt bát, luôn tích cực, là cánh tay của thầy cô, tấm gương của bạn bè!

Đây là lời dạy , bảo đôi khi cần vài lời dối thiện ý.

Tôi từng hỏi bố tên ý nghĩa gì. Bố hy vọng sẽ cao lớn như núi Thái, ấm áp như mặt trời mọc từ phương Nam. Tôi hỏi , bảo bà đặt bừa thôi.

Có vẻ như với thì cần lời dối thiện ý.

Thế là hỏi , vì con mang họ Vương của bố? Mẹ híp mắt trả lời: “Ngốc ạ, vì con con ruột của bố.” Tôi hỏi: “Vậy bố ruột con ?” Mẹ : “Ha ha, bố ruột con c.h.ế.t .”

Bố kế bèn đưa tay bịt miệng , dặn : “Con , ở trường bậy thế.” Tôi gật đầu tỏ vẻ hiểu, thậm chí còn thấy tội nghiệp ông . Trong phim truyền hình , con thì chẳng địa vị. Tôi con ruột của ông, xem làm chính thất thì ông nịnh nọt thôi.

Bố kế họ Vương, nhỏ hơn một tuổi, hai quen qua mạng mới gặp ngoài đời. Ông luôn gọi là “chị”. Thật đáng thương, chẳng con, ngay cả một tiếng “vợ” cũng dám gọi.

, nếu một ngày nào đó cần ông nữa, vứt lãnh cung, thì nghĩ đến việc bao năm nay ông lén mua sôcôla cho , còn ký giúp bài kiểm tra điểm đạt, cũng sẽ phụng dưỡng ông đến cuối đời!

Gia đình đông, ngoài và bố kế, còn hai bố nuôi. Bố nuôi lớn bố là ông nội Hồ, bố nuôi thứ hai là bà nội Bạch.

Thỉnh thoảng đến nhà bà nội Bạch chơi, bà mắng mặt bố nuôi: “Thằng nhóc nghịch quá ! Suốt ngày lục lọi bừa bãi, Hồ Gia Minh, con còn dám con ruột của con !” Hồ Gia Minh, tức bố nuôi lớn của , nào cũng bà đánh chạy cong đuôi, chạy la: “Mẹ, thật sự con ruột của con! Con trong sạch mà!”

Mẹ cũng : “Phùng Thái Nam, ngày nào con cũng đánh thế? Con tính khí của con giống hệt bố nuôi lớn hồi nhỏ ? Thế sẽ khiến chúng gặp rắc rối đó.”

Tôi hỏi: “Mẹ, rắc rối gì ạ?”

Mẹ : “Bố kế của con sẽ nghi ngờ con thật sự là con Hồ Gia Minh, ông sẽ tổn thương.”

.” Tôi thật: “Con là con ai nữa cũng thể nào là con ruột của bố kế mà!” Bố kế xong bèn ôm mặt , đưa bài kiểm tra tiếng Anh điểm kém cho , kết quả là cầm mắc áo đuổi chạy hai con phố, quyết định sẽ phụng dưỡng ông nữa.

May mắn là lớn thêm chút nữa khuôn mặt giống bố ruột. Nghe bố ruột mất, trai, ít , học hành cũng giỏi, thích ông vì vẻ ngoài. À, thích bố kế bây giờ cũng là vì ông trai.

“Con thể học theo bố nuôi thứ hai ?” Đó là câu cửa miệng của khi dạy dỗ .

Bố nuôi thứ hai cũng trai, là đàn của bố kế, da trắng, mắt đen như hai hạt nho tím, ! Cả bố nuôi lớn lẫn bố nuôi thứ hai đều thích, nhưng sợ bố nuôi thứ hai hơn, vì ông bắt làm bài tập.

Tôi sợ bố nuôi lớn, lúc chào đời, đầu tiên thấy là ông , thứ hai mới là . Bố nuôi lớn nấu ăn ngon, thích nhất là đến nhà ông , rau mà ghét ông cũng nấu thành món ngon, còn cho vai.

“Nam Nam, chờ bố nuôi c.h.ế.t , quán ăn của bố nuôi sẽ để cho con!” Bố nuôi lớn với : “Con kiếm thật nhiều tiền để nuôi dưỡng bố nuôi và bố nuôi thứ hai.”

Tôi thất vọng lắm: “Chờ bố nuôi c.h.ế.t thì còn lâu lắm mà?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-23-ngoai-truyen-toi-ten-la-phung-thai-nam.html.]

Bố nuôi lớn : “Miệng con thật giống , chẳng chịu tha ai cả.”

Tôi hỏi bố nuôi thứ hai: “Sao quán ăn để cho con, để cho con cái của bố nuôi?” Bố nuôi thứ hai : “Vì chỉ đàn ông và đàn bà mới sinh con, hai bố đều là đàn ông, nên con chính là con của hai bố.”

Tôi khó hiểu: “Sao thế ạ? Không sinh con thì tại hai còn ở bên , còn hôn nữa?”

Bố nuôi thứ hai đỏ mặt, xoa đầu : “Bọn ở bên con, mà vì bố nuôi thích bố mới hôn bố thôi. Sau con cũng hôn con thích, làm bậy.”

Tôi hiểu , bố nuôi thứ hai yêu bố nuôi lớn, cũng như bố kế yêu , họ đến với vì con cái.

Cái gì! Hóa nửa ngày nay mới phát hiện mới chính là kẻ dư thừa !

Tôi đem nỗi lo của với , bà đến ngả nghiêng nắm tay : “Không , với bố kế sẽ sinh thêm cho con một đứa em trai em gái nữa, thì dù với bố kế cố bám lấy cũng còn bầu bạn với đứa con ‘dư thừa’ là con.”

Hừ, hai đó chậm chạp c.h.ế.t , đợi một năm mới chờ hai cô em gái bé xíu, trong chiếc nôi.

Ngày các em đời, cả nhà chúng đều đến, đông nghịt , chen chúc khiến chẳng thấy gì cả. Nhờ bố nuôi thứ hai bế lên, mới rõ mặt em.

“Mẹ ơi, em quá.” Tôi thật.

Bố kế tiếp lời: “Trời ạ, đúng là thật!”

Mẹ giường, yếu ớt quát: “Phùng Thái Nam, cút ngoài cho !”

Vẫn là bố nuôi lớn kinh nghiệm, bố : “Không , trẻ sơ sinh nào cũng nhăn nhúm thế thôi, lúc Phùng Thái Nam mới sinh còn hơn thế nhiều! Lớn lên sẽ xinh ngay.”

Mẹ : “Hồ Gia Minh, tránh xa con gái , chúng nó giống .”

Quả nhiên mấy ngày , hai em trông dễ thương hơn hẳn, thấy thì ngươi ngây ngô. Tôi đề nghị đặt tên một đứa là Thái Đông, một đứa là Thái Tây, bèn bố kế và bác bỏ ngay.

Dạo bố nuôi lớn bận, hỏi ông làm gì, ông bảo mở thêm chi nhánh, cố gắng để lúc c.h.ế.t thể cho kế thừa quán ăn. Tôi còn hai em gái nữa mà, ông bảo sang năm tích đủ tiền mở thêm.

……

Tôi tên Phùng Thái Nam, nay chín tuổi. Tương lai kiếm thật nhiều tiền, vì còn nuôi , bố kế, bố nuôi lớn, bố nuôi nhỏ và hai em gái, áp lực cuộc sống thật nặng nề.

Tôi quyết định sẽ chăm học, ngày ngày tiến lên...

Ờ, bắt đầu từ ngày mai nhé!

 

Loading...