Tiểu Niên - Chương 20

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:15:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến tới nhà Bạch Tiểu Niên thì là tháng mười hai . Kỳ thi cuối kỳ bận rộn, hai đứa gặp cũng chẳng mấy . Mang theo tâm trạng lo lắng, gõ cửa, quả nhiên mở là dì Bạch.

“Ôi, Gia Minh đấy , cứ đến là đến nhé…” dì Bạch niềm nở: “Sao chả mang gì theo thế?”

Tôi : “Cháu xin dì, nhất định cháu sẽ xách một thùng sữa tới.”

Tiểu Niên kéo tay : “Đừng em bừa, đừng mua linh tinh.”

Tôi chào chú Đặng, chú vẫn còn nhớ , thậm chí còn vỗ vai hỏi: “Cháu với Tiểu Niên yêu bao lâu ?”

Tiểu Niên lập tức dựng lông, mặt đỏ bừng đẩy ông: “Bố, hỏi chuyện làm gì!” Gia đình tái hôn của họ khá hòa thuận, cũng đổi luôn cách gọi... Haizz, bao giờ lão Hồ nhà mới cho gọi dì Lưu là đây?

Mỗi đến nhà Tiểu Niên gần như đều chui thẳng bếp, nấu bốn món mặn một canh lấy lòng vợ. Người vợ con rể, càng càng thấy thuận mắt, dì Bạch thì bốn năm mới chịu công nhận.

làm cũng khó yên tâm, rửa bát xong lúc nào dì cũng giả vờ vô tình nhắc chuyện cũ. Dì , tính Tiểu Niên bây giờ nóng nảy hơn, mấy năm nay ở ký túc cũng ít chịu về nhà. “Nó cãi , ngoan, hiếu thảo... nhưng cứ cảm thấy thiếu chút tình cảm. Người làm nào mà chẳng thương con? Cháu , nó cứ ngoài ngẩn thể cả tiếng, một từ cũng .” Dì xoa mép bát lẩm bẩm nhỏ: “Nó nhớ cháu, dì ... dì chỉ sợ nó chịu khổ, khác quan hệ của hai đứa thế nào thôi.”

Tôi bóp nước rửa chén đảm bảo: “Dì yên tâm giao cho cháu, ai dám Tiểu Niên nửa chữ , cháu đánh cho què luôn!”

Dì Bạch “chát” một cái tát: “Suốt ngày đắn! Thế dù yên tâm cho ? Nếu Tiểu Niên thích cháu…”

“Dì ơi, ngoài dì thì ai thích Tiểu Niên hơn cháu !” Tôi cam đoan.

Cuối cùng dì cũng lải nhải nữa mà nghiêng đầu phòng khách. Tiểu Niên đang ghế sofa xem tivi, ăn quýt ngây ngô. Dì một lúc, chẳng đang nghĩ gì.

Thời gian trở đoạn đầu câu chuyện, kể lúc đưa Tiểu Niên ốm về nhà. Giờ thú nhận, lúc đó lời kể mang nhiều cảm xúc chủ quan, “nhân vật liên quan” mạnh mẽ phản đối, xin kể nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-20.html.]

Sinh nhật Tiểu Niên theo dương lịch, năm đó trùng ngay dịp sinh nhật. Tôi chỉ nhớ ngày sinh, chẳng nhớ tiết khí. Vốn chuẩn cả bàn tiệc sinh nhật, ai dè đột nhiên sốt, viện hết xét nghiệm truyền nước, mất nguyên buổi chiều.

“Anh về , muộn ... mai bù sinh nhật cho em cũng .” Cậu chui trong mũ trùm to, ỉu xìu, mặt đỏ bừng do sốt.

Tôi : “Không , đưa em về. Mẹ em bảo bánh bao, sẽ rán cho em ăn. Ê, tối nay ngủ nhà em ? Không cho thì vứt em hầm mỏ đấy!” , là mặt dày đòi theo về làm cu li.

Tôi nghiêng đầu gần, lập tức lùi ba bước, cảnh giác : “Hồ Gia Minh, hôn em , nhỡ lây cho !” Tôi chắc ? Tôi chỉ hôn, túm lông mũ mà hôn lấy hôn để.

“Anh là bạn trai em , tính là sàm sỡ nữa?” Tôi nắm tay , nhét túi .

Tiểu Niên lầm rầm một hồi, cuối cùng mới : “Thế thì uống thuốc cảm, về pha một gói.”

“Đằng nào cũng uống thuốc , hôn thêm vài cái ?”

Tiểu Niên gật đầu.

Đường phố vắng , hôn ánh đèn đường. Cậu ôm cổ , nhắm mắt , hàng mi run run như cánh bướm. Lưỡi mềm mại, dù bớt sốt nhưng khoang miệng vẫn nóng hổi. Chắc do lơ mơ vì bệnh, hôn từ trán đến cằm, như chú thú cưng nhỏ lấy lòng chủ nhân.

“Em từng nghĩ sắp kết hôn thật…” Cậu thì thầm: “Lúc đó buồn lắm, vì cứ nhớ từng sẽ cưới em. Hôm em đến trường Hai , phát hiện tiệm bán hạt dẻ rang đường đóng cửa từ lâu. Em bèn sợ... sợ cũng còn thích em nữa…”

Cậu ghé sát đến hôn , đôi môi nóng bỏng áp bên tai, lời như thì thầm: “Hồ Gia Minh, còn thích em ?”

Tôi đáp: “Thích, mê em đến thế chứ?”

Tiểu Niên , hai lúm đồng tiền hiện , ngọt ngào đến nỗi tim cũng mềm nhũn. Cậu nắm tay , hôn “chụt” một cái thật kêu, như đứa trẻ con nhảy chân sáo .

“Hồ Gia Minh!” Cậu gọi lớn: “Anh làm chồng em như thế, thì em đưa về nhà nhé!”

Loading...