Tiểu Niên - Chương 17
Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:14:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi làm lúc đó thể khoác tay Đình Đình, giả bộ thành thành đạt, ba năm bồng bế con nhỏ cân trái cây. Chỉ nhớ rõ dán xong mã giá, bèn : “Dì, tạm biệt.” xoay đẩy con của góa phụ bỏ chạy.
“Tôi bảo với chồng c.h.ế.t , huênh hoang con là của , hừ, giấu mặt mũi ở đây!” Cô Đình Đình, phối hợp với diễn kịch, tỏ bất mãn vì phá hỏng chuyện tình cảm của cô: “Thế với Tiểu Vương chia tay thì ?”
Tôi : “Chia thì chia, còn ngoan hơn!”
Đồng chí Phùng Thái Nam mới hai tuổi cũng hưởng ứng, vỗ tay lắp bắp: “Chia… chia… ngoan!” Đồng thời xì một bong bóng mũi to.
Đình Đình : “Ồ, thế tìm kế tiếp ?”
Bị chọc đúng nỗi đau, ôm con trai cô uy hiếp: “Phùng Đình Đình! Cô mà nhắc nữa vứt con trai cô thùng rác cho xem!”
“Cứ ném ! Ném xong sẽ thành quả phụ trẻ độc , ngày mai sẽ dọn đến sống chung với bán sữa chua!” Cô chẳng hề uy hiếp, thậm chí còn ung dung lấy khăn giấy lau mũi cho Phùng Thái Nam.
Phùng Thái Nam còn vui vẻ : “Ha, tạm biệt nhé!”
Đáng chết, hai con lấy nỗi đau của làm niềm vui. quả thật vì bọn họ quậy một trận, nỗi đau trong lòng cũng vơi ít nhiều. Chủ yếu là bất ngờ thôi, ngờ gặp dì Bạch, trong lòng vẫn còn khó chịu.
Mấy năm trôi qua, đáng lý dù khoét mất một khối thịt cũng liền chứ? thấy dì thì mới nhận , vết thương vẫn lành, chỗ vẫn trống rỗng, chỉ cần va chạm một cái là m.á.u trào .
“Vậy nên con đứa bé là của con?” Lão Hồ cắn một miếng táo, bày bộ dạng “ thể dạy dỗ nữa”: “Hồ Gia Minh, hai mươi tuổi còn giận dỗi như học sinh tiểu học thế?”
Phùng Đình Đình phụ họa: “ đó chú! Cậu rõ ràng là bôi nhọ sự trong sạch của cháu!”
“Sao con giận dỗi? Con chỉ chọc tức bà một chút ? con cho bà thấy con bây giờ sống hạnh phúc viên mãn…”
Hồ Vĩ Nghiệp đặt quả táo xuống: “Tiểu Hồ, nếu bà vốn hai đứa ở bên thì làm con chọc tức bà ? Con cùng lắm chỉ làm Tiểu Niên tức giận mà thôi.”
“Vậy con…”
“Nếu con thật sự chọc tức bà , con cùng Bạch Tiểu Niên ba năm sinh hai đứa, hiểu ?” Bố quả hổ là lão lưu manh: “Bố với con lúc chia tay, bố bỏ cả công việc, uể oải chả làm ăn gì, suốt ngày nhà, chọc tức bà ? Không hề! Bà chỉ càng tin quyết định ngày đó là đúng thôi. Con xem bây giờ, quán cơm nhỏ của bố mở bao lớn …”
“Bố, là con góp vốn cùng bạn mở mà.” Tôi cắt lời.
Lão Hồ phẩy tay: “Không quan trọng! Quan trọng là bây giờ bố con sống , nhà xe, con cái đầy đủ, còn hời thêm một thằng cháu trai! Sắp thành chuyện với dì Lưu của con, tức c.h.ế.t bà yêu phụ mới lạ!”
Phùng Thái Nam nhắc đến , hí hửng bắt chước lão Hồ kêu: “Cháu trai hời!” Bị Đình Đình bịt miệng: “Đừng học bậy!”
Tôi bèn khiêm tốn cầu dạy dỗ: “Đồng chí lão Hồ, ông thấy nên làm thế nào đây?”
“Con khi vì rời Tiểu Niên? Không bởi bà sợ con trai dính đồng tính, còn lỡ dở việc học ? Sau đó con thấy học kém, chẳng tiền đồ, làm lỡ khác…”
“Bố, chính bố bảo con đừng hại mà.” Tôi cắt ngang.
Lão Hồ nhắm mắt vờ ngơ ngác: “Có ? Bố thế bao giờ?”
Tôi thầm hậm hực, lão già lời còn nhớ, còn ngay mặt Bạch Tiểu Niên, lúc Tiểu Niên đang giúp sắp xếp túi bút…
“Con trai Hồ Gia Minh của bố tiền đồ! Tuổi còn trẻ mà tay nghề nấu ăn vượt bố nó, cả quán ăn tên , trẻ tuổi tài cao, xứng với Bạch Tiểu Niên? Theo đuổi ! Hạnh phúc mỹ mãn cho Tiểu Niên thấy!”
Bạch Tiểu Niên khi thường nhét kẹo túi bút của , loại đắt tiền. Tôi quên quên , cặp sách túi bút đều do sắp xếp, cẩn thận gỡ từng cái nếp gấp ở vở bài tập, kẹp cố định bằng kẹp màu nhỏ.
Lúc nhỉ? Cậu : “Đừng bác Hồ bậy, kém .” Ánh mắt sáng rực: “Cậu thông minh lắm.”
…
Tôi đột ngột đập bàn: “Lão Hồ, con đoạt con trai của dì Bạch!” Dù là một phút bốc đồng nung nấu từ lâu, quyết định liều một phen. Hồ Gia Minh mười mấy tuổi hèn nhát nghĩ cho Bạch Tiểu Niên hạnh phúc, Hồ Gia Minh hai mốt tuổi nghĩ thể ba năm bồng hai đứa!
Đánh cược một , xe đạp biến thành mô-tô! Tôi mặc kệ bây giờ còn thích yêu khác, chỉ cần động phòng, sẽ cưỡi chiếc xe đạp cũ cướp hôn!
Tôi lấy khí thế của thủ lĩnh thổ phỉ đoạt áp trại phu quân, ngờ hôm gặp ngay Bạch Tiểu Niên cửa quán cơm nhà .
Cậu căm tức trừng mắt : “Hồ Gia Minh!”
Chưa chuẩn gì, lập tức nghiêm như sơn tặc gặp quan: “Có mặt!”
Tôi làm lúc đó thể khoác tay Đình Đình, giả bộ thành
thành đạt, ba năm bồng bế con nhỏ cân trái cây. Chỉ nhớ rõ dán
xong mã giá, bèn : "Dì, tạm biệt." xoay đẩy con của góa phụ
bỏ chạy.
"Tôi bảo với chồng c.h.ế.t , huênh hoang con là của ,
hừ, giấu mặt mũi ở đây!" Cô Đình Đình, phối hợp với
diễn kịch, tỏ bất mãn vì phá hỏng chuyện tình cảm của cô: "Thế với
Tiểu Vương chia tay thì ?"
Tôi : "Chia thì chia, còn ngoan hơn!"
Đồng chí Phùng Thái Nam mới hai tuổi cũng hưởng ứng, vỗ tay lắp bắp: "Chia...
chia... ngoan!" Đồng thời xì một bong bóng mũi to.
Đình Đình : "Ồ, thế tìm kế tiếp ?"
Bị chọc đúng nỗi đau, ôm con trai cô uy hiếp: "Phùng Đình Đình! Cô mà nhắc
nữa vứt con trai cô thùng rác cho xem!"
"Cứ ném ! Ném xong sẽ thành quả phụ trẻ độc , ngày mai sẽ dọn
đến sống chung với bán sữa chua!" Cô chẳng hề uy hiếp, thậm chí còn
ung dung lấy khăn giấy lau mũi cho Phùng Thái Nam.
Phùng Thái Nam còn vui vẻ : "Ha, tạm biệt nhé!"
Đáng chết, hai con lấy nỗi đau của làm niềm vui. quả thật
vì bọn họ quậy một trận, nỗi đau trong lòng cũng vơi ít nhiều. Chủ yếu
là bất ngờ thôi, ngờ gặp dì Bạch, trong lòng vẫn còn khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-17.html.]
Mấy năm trôi qua, đáng lý dù khoét mất một khối thịt cũng liền
chứ? thấy dì thì mới nhận , vết thương vẫn
lành, chỗ vẫn trống rỗng, chỉ cần va chạm một cái là m.á.u trào .
"Vậy nên con đứa bé là của con?" Lão Hồ cắn một miếng táo, bày bộ
dạng " thể dạy dỗ nữa": "Hồ Gia Minh, hai mươi tuổi còn giận
dỗi như học sinh tiểu học thế?"
Phùng Đình Đình phụ họa: " đó chú! Cậu rõ ràng là bôi nhọ sự trong sạch
của cháu!"
"Sao con giận dỗi? Con chỉ chọc tức bà một chút
? con cho bà thấy con bây giờ sống hạnh phúc viên mãn..."
Hồ Vĩ Nghiệp đặt quả táo xuống: "Tiểu Hồ, nếu bà vốn hai đứa ở
bên thì làm con chọc tức bà ? Con cùng lắm chỉ làm Tiểu Niên
tức giận mà thôi."
"Vậy con..."
"Nếu con thật sự chọc tức bà , con cùng Bạch Tiểu Niên ba năm sinh
hai đứa, hiểu ?" Bố quả hổ là lão lưu manh: "Bố với con lúc
chia tay, bố bỏ cả công việc, uể oải chả làm ăn gì, suốt ngày nhà, chọc
tức bà ? Không hề! Bà chỉ càng tin quyết định ngày đó là đúng
thôi. Con xem bây giờ, quán cơm nhỏ của bố mở bao lớn ..."
"Bố, là con góp vốn cùng bạn mở mà." Tôi cắt lời.
Lão Hồ phẩy tay: "Không quan trọng! Quan trọng là bây giờ bố con sống ,
nhà xe, con cái đầy đủ, còn hời thêm một thằng cháu trai! Sắp thành
chuyện với dì Lưu của con, tức c.h.ế.t bà yêu phụ mới lạ!"
Phùng Thái Nam nhắc đến , hí hửng bắt chước lão Hồ kêu: "Cháu trai
hời!" Bị Đình Đình bịt miệng: "Đừng học bậy!"
Tôi bèn khiêm tốn cầu dạy dỗ: "Đồng chí lão Hồ, ông thấy nên làm thế nào
đây?"
"Con khi vì rời Tiểu Niên? Không bởi bà sợ con trai
dính đồng tính, còn lỡ dở việc học ? Sau đó con thấy học kém,
chẳng tiền đồ, làm lỡ khác..."
"Bố, chính bố bảo con đừng hại mà." Tôi cắt ngang.
Lão Hồ nhắm mắt vờ ngơ ngác: "Có ? Bố thế bao giờ?"
Tôi thầm hậm hực, lão già lời còn nhớ, còn ngay
mặt Bạch Tiểu Niên, lúc Tiểu Niên đang giúp sắp xếp túi bút...
"Con trai Hồ Gia Minh của bố tiền đồ! Tuổi còn trẻ mà tay nghề nấu ăn
vượt bố nó, cả quán ăn tên , trẻ tuổi tài cao,
xứng với Bạch Tiểu Niên? Theo đuổi ! Hạnh phúc mỹ mãn cho Tiểu Niên
thấy!"
Bạch Tiểu Niên khi thường nhét kẹo túi bút của , loại đắt
tiền. Tôi quên quên , cặp sách túi bút đều do sắp xếp,
cẩn thận gỡ từng cái nếp gấp ở vở bài tập, kẹp cố định bằng kẹp màu nhỏ.
Lúc nhỉ? Cậu : "Đừng bác Hồ bậy,
kém ." Ánh mắt sáng rực: "Cậu thông minh lắm."
...
Tôi đột ngột đập bàn: "Lão Hồ, con đoạt con trai của dì Bạch!" Dù là
một phút bốc đồng nung nấu từ lâu, quyết định liều một phen. Hồ Gia
Minh mười mấy tuổi hèn nhát nghĩ cho Bạch Tiểu Niên hạnh phúc,
Hồ Gia Minh hai mốt tuổi nghĩ thể ba năm bồng hai đứa!
Đánh cược một , xe đạp biến thành mô-tô! Tôi mặc kệ bây giờ còn thích
yêu khác, chỉ cần động phòng, sẽ cưỡi chiếc xe đạp
cũ cướp hôn!
Tôi lấy khí thế của thủ lĩnh thổ phỉ đoạt áp trại phu quân, ngờ hôm
gặp ngay Bạch Tiểu Niên cửa quán cơm nhà .
Cậu căm tức trừng mắt : "Hồ Gia Minh!"
Chưa chuẩn gì, lập tức nghiêm như sơn tặc gặp quan: "Có mặt!"