Kỳ nghỉ Quốc khánh là kỳ nghỉ ngắn cuối cùng trong năm. Đáng lẽ, với một sinh viên đại học như thì là ăn chơi hưởng thụ, nào ngờ với phận ông chủ nhỏ của quán ăn mà chẳng kỳ nghỉ.
Thảm thật, con trai ông chủ, mà là công cụ của ông . Thiếu phục vụ thì làm, thu ngân kịp thì , ngay cả bếp bận quá cũng đến lượt thế ! Thật sự, thật sự con ruột của Hồ Vĩ Nghiệp mà, thế mà ông cho Phùng Đình Đình nghỉ, còn thì !
“Hầy, Đình Đình khổ cực lắm đó, Nam Nam mới hai tuổi, quán đông quá thì ồn ào, cho thằng bé.” Cháu ruột của Hồ Vĩ Nghiệp chắc chắn là Phùng Thái Nam.
Tôi : “Bố thấy bố phản nghịch ? Hồ Vĩ Nghiệp, mau cho con nghỉ ngay!”
Cuối cùng ông chủ tiệm cũng chịu thỏa hiệp, điều kiện là siêu thị mua ít đồ ăn vặt về cho ông. Thế là ngày cuối kỳ nghỉ Quốc khánh, và Phùng Đình Đình dẫn theo đứa nhỏ xui xẻo Nam Nam siêu thị.
Nam Nam năm nay hai tuổi, khuôn mặt nhỏ giống hệt nó. Nhân viên trong tiệm luôn tưởng nó là con . Sao thể ! Tôi một tay bế con, một tay đẩy xe, trong khi Phùng Đình Đình thì nhàn nhã, ăn mặc lộng lẫy, còn rảnh rỗi tán gẫu với nhân viên bán sữa chua.
“Anh trai, sữa chua ngon ?”
“Ngon chứ, mua một tặng một, chị mua bốn túi lén tặng thêm một gói.”
“Thật ? Tốt quá, cảm ơn nhé!”
“À chị ơi, vẫn hỏi… chồng chị ?” Cậu nhân viên chỉ .
Tiểu thư Đình Đình hoa nở rộ: “Ha ha , chồng c.h.ế.t , là góa phụ mà!”
……
Phì, cặp gian phu dâm phụ.
Tôi nhét đứa con của góa phụ xe đẩy, rời khỏi chỗ bán sữa chua thị phi. Nhà hết trái cây , định mua tạm ít. Lấy hai cân quýt đường, thêm một túi cà chua bi, cuối cùng dừng quầy thanh long.
Thanh long ruột đỏ mười lăm tệ một cân, ruột trắng hơn năm tệ một quả.
Tôi chọn một quả trắng bỏ giỏ, đẩy Phùng Thái Nam cân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-16.html.]
Người chợ hôm nay đông, chỗ cân xếp hàng, đành cúi đầu nghịch điện thoại. Đang định nhắn cho Đình Đình giục cô tán trai xong mau , thì bỗng bàn tay vỗ vai từ .
“Gia Minh?”
Tôi đầu , hóa là dì Bạch.
“Chào dì, dì mua đồ ạ?” Bên cạnh bà là một cô gái trẻ, nhận , chính là con gái chú Đặng, Đặng Gia Viên. Tôi ngờ sẽ gặp họ ở đây, thoáng chốc chút ngượng ngập, nhưng miệng nhanh hơn não, lập tức lên tiếng chào hỏi: “Chỗ cách nhà cũng xa nhỉ.”
“À… ừ, .” Dì Bạch còn lúng túng hơn: “Ở đây mới mở trung tâm thương mại, dì với Gia Viên đến dạo chút… Gia Viên, đây là Hồ Gia Minh, bạn học tiểu học của Tiểu Niên con, hồi cấp hai còn từng ăn cơm chung đó.”
Bạn học tiểu học ư… Nghe cách gọi trong lòng cứ thấy nhói. Bạn học, chẳng còn gọi là bạn bè nữa chứ? Gia Viên với hầu như chẳng gặp mấy , chắc sớm quên là ai, gượng như thể mai mối .
Dì Bạch : “Lâu gặp, Tiểu Hồ giờ cao quá nhỉ.” Tôi phụ họa mấy câu, ba còn chuyện gì để .
Mấy năm gặp, giờ bà ngước mới thấy, dung mạo cơ bản đổi, chỉ thêm tóc bạc và nếp nhăn, thoạt chút tiều tụy. Còn Bạch Tiểu Niên thì ? Giờ ? Tôi kìm mà nghĩ.
“Thật , đều lớn cả …” Ánh mắt bà chập chờn, môi mấp máy, rốt cuộc vẫn hỏi: “Dạo cháu thế nào?”
Tôi nghĩ, dì đáp án gì đây? Muốn , sớm chẳng còn nhớ Bạch Tiểu Niên là ai, năm xưa dì làm đúng, dì thì hôm nay… như ?
Trong lòng chợt bùng lên ngọn lửa. Đến giờ dì còn đánh một gậy giả bộ quan tâm vài câu ? trưởng thành, lời đến miệng thành : “Dì, thứ đều .”
“Đây là con trai ? Sớm thế cưới ?” Gia Viên đột nhiên chen lời: “Ôi, con còn bạn gái nữa.”
Lúc dì Bạch mới chú ý thấy trong xe Phùng Thái Nam đang ôm thanh long chảy nước dãi. Mắt bà trợn tròn như chẳng tin nổi: “Đây… thật…”
“Vâng, hai tuổi .” Tôi : “Dì yên tâm.”
Tôi chợt thấy nổi loạn, chắc giống ba .