Tiểu Niên - Chương 14

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:14:07
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó trằn trọc ngủ nổi.

[Thèm ăn hạt dẻ nướng quá.]

Bài đăng là 9h30 tối. Tôi nó đến tận 2h sáng. Có lẽ là tự đa tình, nhưng cảm thấy câu là dành cho . Ngoài , còn ai chịu lời , mặc tuỳ hứng?

Con thỉnh thoảng sẽ vài hành động bốc đồng chẳng hợp lý, ý nghĩ bất chợt, tính toán, , tất cả chỉ để chứng minh với bản : Mình vẫn còn thở, vẫn dám liều một phen.

Tôi bản tàu xe hơn hai tiếng để đến nhà là để kiểm chứng cái gì. Túi hạt dẻ sớm nguội, cho dù ôm sát trong n.g.ự.c thì nóng cũng tản hết quãng đường dài . Cậu ghét ăn đồ nguội. Làm còn chẳng bằng đặt đồ ăn qua mạng.

Tôi chỉ đơn giản là gặp .

Tôi xem, Bạch Tiểu Niên của sống : cao hơn , mập chút nào, chịu uống nhiều nước, ăn thêm trái cây... quên ? Nếu quên, khi nào nhớ ?

Chú Đặng hơn hẳn lão Hồ, nhà họ chuyển khu chung cư cao cấp. Tôi suýt thì bảo vệ cho . Cậu ở tầng 3, nhấn chuông, mở cửa là dì Bạch.

“Là ai... Gia Minh?” Giọng dì thấp hẳn xuống: “Đến đây làm gì?”

Ở cửa tủ giày che khuất, trong , chỉ luống cuống ngoài cửa, cũng lí nhí: “Dì, cháu đến tìm Tiểu Niên, hôm nay sinh nhật , cháu…”

“Tiểu Niên nhà, con... gì để dì nhắn .”

Dì Bạch dối, cầu khẩn: “Dì, cho cháu gặp một chút thôi ? Cậu chắc chắn ở nhà. Nếu vắng, dì cho cháu lâu .”

“Hồ Gia Minh!” Dì gằn giọng, dám to: “Năm lớp 12 ... cháu biến con trai dì thành đồng tính? Cháu hại c.h.ế.t nó ?”

“Dì... ít nhất cho cháu một tấm ảnh cũng !” Tôi đưa túi hạt dẻ, dì lập tức đẩy , xoay lưng .

“Mẹ, lâu , ai thế?” Tôi thấy giọng của Bạch Tiểu Niên.

“Không ai cả, đưa hàng thôi!” Dì Bạch càng đẩy, càng chịu nhúc nhích. Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cuối cùng dừng lưng .

Tôi dám thở mạnh, cứng đờ cả lưng. Lúc nãy dì Bạch nhanh tay đội mũ trùm cho , chậc, sớm thì mặc áo tử tế , giờ thì chẳng khác gì kẻ đưa hàng gió bụi dầm mưa. Đến lúc , dám đầu nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-14.html.]

“Trời lạnh thế, mặc ít quá, thôi nhà …” Dì Bạch vẫn cố đuổi , nhưng bước chân hề dịch chuyển.

“Hồ Gia Minh.” Cậu đột nhiên gọi thẳng tên .

Tôi im lặng. Cậu từ phía nắm lấy tay : “Có ? Hồ Gia Minh, tới chúc tớ sinh nhật vui vẻ đúng ?”

Tôi vẫn dám đầu , chỉ khẽ gật đầu.

“Cậu hình như cao lên đấy.” Bạch Tiểu Niên buông tay , giọng nghẹn ngào ướt át, ướt át như chính gương mặt lúc : “Ê, gọi tên ?”

“Bạch Tiểu Niên.”

“Ừm.”

“Chúc sinh nhật vui vẻ, thêm một tuổi , năm tiếp tục học cho .”

Cậu khịt mũi: “Muộn , sinh nhật tớ là hôm qua.”

Sau đó dì Bạch tìm , dì cầu xin: “Gia Minh, con hãy buông tha cho Tiểu Niên .”

Tôi nghĩ, dì ơi, con buông tay Tiểu Niên , ai buông tay con đây?

Những đêm giao thừa từng trải qua cùng , làm quên là quên ?

miệng : “Vâng, dì, chúng con sẽ gặp nữa.”

Câu dì chắc chắn cũng với Tiểu Niên . Tiểu Niên hẳn cũng cho dì cùng một câu trả lời như . Dì là phụ nữ mạnh mẽ yếu đuối, một nuôi con dễ dàng. Tiểu Niên chắc chắn sẽ nỡ để khó xử, còn càng nỡ khiến Tiểu Niên khó xử.

“Cậu xem... thích ?” Tôi hỏi Đình Đình.

Đình Đình đáp: “Cậu hỏi thì hỏi ai? Trong lòng rõ chắc?”

Tôi rõ. Mà may là rõ, lừa rằng sẽ buồn, như vẫn dễ chịu hơn.

Loading...