Tiểu Niên - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:13:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tiểu Niên thi đỗ Nhất Trung, một trường điểm hàng đầu của thành phố. Ảnh dán lên tường danh dự. Ngay cả giáo viên chủ nhiệm của cũng hết lời khen ngợi: “Ê, Hồ Gia Minh, em với chẳng ? Sao chẳng hít chút khí chất của học bá ?” Còn tiện thể châm chọc một câu.

Đó là chuyện vui lớn của nhà họ Bạch. Chú Đặng hề sóng ngầm giữa ba chúng , mở tiệc mừng nhập học còn gọi cả đến: “Không cần mời ai khác, năm chúng thôi! Con gái cũng đến, năm nó cũng lên cấp ba, mấy đứa trò chuyện với nhiều một chút.”

Trong mắt ông, vẫn là bạn nhất của Tiểu Niên.

... thật là như ?

Tiểu Huệ từng bảo tính, chia tay vẫn thể làm bạn, nhiều bạn gái cũ chuyện vẫn tìm giúp đỡ. Đình Đình thì bảo: “Xí, là do từng đủ thích họ, hiểu ?”

thế. Tôi thể nào chỉ làm bạn với Bạch Tiểu Niên. Dù chúng từng thật sự yêu , nhưng quan hệ cũng mức bạn bè. Ngồi chung một bàn ăn thôi cũng khiến như dày vò. Chỉ cần thêm một chút, lòng thêm một phần d.a.o động.

Tôi sợ nếu lâu hơn, sẽ kìm nổi mà kéo tay chạy trốn khỏi đây.

“Thật thể thử theo đuổi đấy!” Đình Đình khích lệ: “Yêu lén lút cũng thú vị mà. Cậu mới 15 chứ 45 , cứ thực tế thế?”

Tôi hỏi ngược : “Phùng Đình Đình, nếu một cuộc tình ngay từ đầu định sẵn thất bại, chọn bắt đầu ?”

Đình Đình bảo: “Hồ Gia Minh, mấy lời y như phi trào lưu .”

“Cmn, cho tớ làm bộ bi thương một lát !” Tôi giả vờ vạch trần trò làm màu, nhưng thật trong lòng câu trả lời: Tôi sẽ buông bỏ.

Lão Hồ chính là một ví dụ sống động. Ông từng bảo , tình yêu môn đăng hộ đối cân xứng cuối cùng chẳng kết quả. Năm xưa họ cũng từng bất chấp tất cả, nhưng cuối cùng ngay cả tờ giấy hôn thú cũng . Vậy nên lão Hồ : Đàn ông con trai nếu thể cho yêu hạnh phúc thì hãy sớm buông tay.

Huống chi là Bạch Tiểu Niên, nâng niu đặt đầu ngón tay mà cưng chiều. Cậu từng trải nghiệm tình cảm nào, nếu mối tình đầu đủ đẽ, thà rằng đó . Mối tình đầu của nên rực rỡ, ấm áp, để khi nhớ chỉ là những ký ức đẽ, chứ nỗi đau.

“…Đau dài chẳng bằng đau ngắn. Mấy đứa nhóc các con còn hiểu gì .” Dì Bạch nâng ly rượu chạm với chúng , mỗi lời đều nhắm thẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-12.html.]

“Lên cấp ba , học chung trường nữa, cơ hội gặp cũng ít.”

“Hồ Gia Minh vẫn sẽ tìm con chơi, cũng chẳng xa lắm .” Bạch Tiểu Niên .

Dì gắp thức ăn cho , giọng nhấn mạnh: “Đến lúc đó con ở ký túc, Gia Minh cũng ở ký túc! Sao mà xa? Đi xe buýt mất hai tiếng đấy. Bạn bè nỗi gì mà chạy xa thế?”

Bà cắn chặt hai chữ “bạn bè”.

Tôi hiểu, dì là đang cho giữ chút thể diện. Không nỡ nhắc thẳng tên Tiểu Niên, chỉ ẩn ý nhắc nhở: Sau ít qua thôi. Vốn dĩ các con chẳng cùng một thế giới. Ba năm ở Nhị Trung chỉ là thời gian vay mượn, giờ đến lúc trả .

Cơm nước xong, dì gọi riêng, bảo tuần họ sẽ dọn sang nhà chú Đặng, gần Nhất Trung hơn.

“Nếu con thật sự nghĩ cho Tiểu Niên thì bớt tìm nó . Con là đứa thông minh, chắc hiểu ý dì chứ? Cuộc sống cấp ba muôn màu, dần dần hai đứa sẽ quên thôi, ?”

Tôi gắng gượng giữ vẻ chín chắn, vẻ bình tĩnh gật đầu, tưởng rằng thể che giấu hết. Ai ngờ chỉ một câu “đều sẽ quên” khiến lớp vỏ kiên cường của sụp đổ .

Thì thể chấp nhận việc Tiểu Niên rời xa , thậm chí chấp nhận yêu khác... thể chấp nhận quên .

Đình Đình sống chẳng thoải mái gì, lúc nào cũng kìm nén cảm xúc. hiểu, nếu giấu thì những cảm xúc sẽ dọa khác sợ hãi.

Tôi thầm gọi: Dì , thể để Tiểu Niên cho con ? Không con, ai nấu canh viên thịt với bí đao mà thích? Không con, ai sưởi ấm đôi tay lạnh lẽo ? Không con, ai nhắc uống tám cốc nước mỗi ngày?

Cậu thể thiếu con! Xin dì đừng để quên con…

thật thể thiếu .

thể thiếu Bạch Tiểu Niên.

Loading...