Tiểu Niên - Chương 11

Cập nhật lúc: 2025-11-08 07:13:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con bụi bay mắt, đang thổi giúp thôi.” Bạch Tiểu Niên ló đầu , giọng điềm tĩnh. Mẹ Bạch cũng bình thản, chỉ là hoảng loạn.

Bà nhướng mày hỏi : “Thật ?” Tôi gật đầu. Bà bèn lưng bỏ .

Hôm bà gọi về, bảo kỳ thi lên cấp ba sắp đến , sợ chúng cứ dính lấy mà xao nhãng học tập: “Gia Minh, cháu lo cũng , nhưng Tiểu Niên lo. Nếu đỗ Nhất Trung... Giờ sắp thi , hai đứa đừng ngày nào cũng quấn lấy nữa, vốn dĩ cũng chẳng cùng lớp. Sau dì sẽ đưa đón Tiểu Niên, con cần bận tâm. Lo học hành .”

Giọng bà vẫn như thường mà thì toát mồ hôi lạnh.

Điện thoại của Bạch Tiểu Niên vốn do quản, chúng suốt ngày ở cạnh chẳng thấy gì, giờ gặp mới thấy công nghệ liên lạc quan trọng bao. Ngồi xe đạp, chỉ mong nhận một tin nhắn từ , dù chỉ là icon thôi cũng .

Ở trường cũng ít khi thấy . Hai lớp vốn cùng tầng, mà lớp thí nghiệm còn cắt bớt cả giờ nghỉ trưa để làm đề. Tôi chỉ thể từ xa lúc chạy vòng trong buổi thể dục sáng. Trong hàng ngũ lớp thí nghiệm, lưng lúc nào cũng thẳng tắp.

Đình Đình giờ làm hòa với . Không , chỉ là cô thôi tung tin “chết ” nữa. Gác chuyện tình cũ, thực chúng khá hợp, cô bạn : bướng bỉnh nhiệt tình.

Trong lớp truyền tin và cô chỉ vì cô cuối cùng chịu lên yên xe . lúc đó, Đình Đình phía hỏi: “Tôi sớm , thích Bạch Tiểu Niên ?”

Tôi im lặng coi như thừa nhận.

hút nước trái cây to: “Hồ Gia Minh, cuối cùng cũng đến ngày sa lưới hả? Yêu mà đáp , tương tư thành bệnh chứ gì? Bạch Tiểu Niên giống chúng , là lớp thí nghiệm cơ mà, xứng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-nien/chuong-11.html.]

Có xứng ?

Cậu hôn trong buồng vệ sinh, nhẹ nhàng như một con chuồn chuồn. Cậu thậm chí còn thật sự tin rằng lý do dì Bạch ngăn chúng tiếp xúc là vì chuyện học hành.

“Tớ sẽ thi thật , yên tâm. Đợi lên cấp ba sẽ thôi.” Cậu chắc nịch hứa hẹn, nhưng hiểu sự phức tạp trong mắt .

Tôi hỏi: “Bạch Tiểu Niên, hôn ?”

Cậu gật đầu, lắc đầu. Cậu coi đó là trêu ghẹo, là thói quen lưu manh. khi quen dần, cũng sẽ dùng một nụ hôn để dỗ dành ngược .

Rốt cuộc Bạch Tiểu Niên ? Là ngốc nghếch, thông minh mà cố tình lảng tránh vấn đề ? Tôi ôm lâu, trong lòng xao động tỏ tình, nhưng sợ sẽ coi lời là trò đùa. Trái tim thiếu niên nhạy cảm và mong manh đầu tiên nghĩ: Có lẽ thích ?

Lão Hồ thường bảo quá chín chắn, nhưng dù ở tuổi mười lăm thì vẫn chỉ là một đứa trẻ non nớt. Sau khi mù quáng yêu mới nhận , giữa và Bạch Tiểu Niên chỉ ngăn cách bởi giới tính, mà còn học tập, gia đình, và bao thứ khác. Không cha nào cũng giống lão Hồ, ủng hộ yêu sớm, chẳng quan tâm giới tính. Cũng tình yêu nào chỉ bằng một ánh mắt thể tâm linh tương thông.

Cậu giống như một con chuồn chuồn, dịu dàng chạm khẽ mặt nước bay . Có lẽ chẳng cố tình lưu gợn sóng, nhưng thì mắc kẹt mãi trong những vòng sóng .

Mười lăm tuổi, Hồ Gia Minh cứ tưởng rằng chỉ cần xem vài bộ phim, vài bài tình ca là đủ hiểu về tình yêu. thật , chẳng hiểu gì cả. Tôi trông chờ Bạch Tiểu Niên sẽ hiểu, nhưng về tình yêu, cũng mơ hồ như . Bảo phân biệt giữa “thói quen” và “thích” còn khó hơn cả bài toán cuối cùng trong đề thi.

“Thế gì với ?” Đình Đình hỏi .

Cuối cùng chỉ thể buông , chúc học hành thành công, tiền đồ rộng mở.

Loading...