Tiểu ngốc nghếch kết hôn rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 17:36:38
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

10

“Dừng .” Alpha thể nhịn nữa.

“Dạ?” Bé ngốc hiểu nguyên do, đang định hỏi xem Alpha ý gì thì thấy từ đầu dây bên truyền đến một giọng vô cùng đáng thương.

Mũi của Alpha nghẹt, giọng truyền qua điện thoại cứ như đang nức nở, tỏ vẻ đầy ủy khuất: “Mũi nghẹt cứng .”

“Lại còn ho nữa.”

“Đầu cũng đau.”

“Thế mà em chẳng thèm gọi điện cho lấy một cuộc.” Câu cuối cùng Alpha thật nhẹ nhàng bâng quơ.

Tai của bé ngốc đỏ bừng lên. Alpha thì cứ , còn... còn như thế !

Cũng đáng yêu thật đấy, bé ngốc lén lút nghĩ thầm. chẳng dám để .

Thế là bé ngốc hì hục mua thuốc.

Cậu cảm thấy đúng là chút xui xẻo. Đi đưa t.h.u.ố.c thôi mà cũng đụng Omega hôm qua. Alpha dường như đang họp, bé ngốc trợ lý dẫn văn phòng. Cậu thật ngay ngắn, đôi mắt tròn xoe đảo quanh quan sát căn phòng mà mấy ngày nay ghé tới.

lúc , Omega mặc bộ tây trang cắt may vặn, cầm hợp đồng bước như gió, xuyên qua cửa kính thấy bé ngốc đang mặc chiếc áo khoác in hình hoạt hình.

“Nha ~” Người đó xoay bước tới gần.

, Cậu cũng đầu chỗ khác. Bé ngốc sẽ thèm chuyện với .

“Tôi đang chuyện với đấy!” Người Omega khó chịu. Cậu là tiểu thiếu gia nhà họ Cao cưng chiều từ nhỏ, thích trai Thịnh Trắc nhà bên cạnh từ bé, ai ngờ một đứa ngốc nẫng tay .

chẳng bao lâu , của Thịnh Trắc tìm đến . Bà Thịnh mới là con dâu bà ưng ý nhất, vị trí đó chỉ thể là của , còn cho xem bản hợp đồng gọi là “liên hôn” nữa.

“Ai cho phép mặc bộ dạng mà đến đây hả?” Cậu túm lấy cái mũ áo khoác của bé ngốc, “Nhìn xem thể thống gì ? là cái loại mèo hoang ch.ó dại từ tới, da mặt cũng dày thật, chỉ là đồ gán nợ mà còn mặt dày bám lấy ——”

Tiểu thiếu gia nhà họ Cao đang định oai tiếp, dù hôm nay cũng mang theo dự án hợp tác giữa Cao thị và Thịnh gia tới, trong chuyện làm ăn ai cũng lợi, mà chẳng ai từ chối lợi ích bao giờ, đúng ?

Huống chi Thịnh Trắc vốn dĩ là một thương nhân.

ngờ tới việc sẽ Thịnh Trắc xách bổng lên. Alpha lưng từ lúc nào, mặt đen như nhọ nồi. Chẳng đợi hết câu, trực tiếp túm cổ áo ném thẳng ngoài.

“Mèo hoang ch.ó dại?” Alpha giận quá hóa .

“Ai cho cái gan đó?” Hôm qua mải lo xử lý vết thương cho bé ngốc, nhất thời quên mất đám ruồi bọ .

“Ai với em chỉ là đồ gán nợ?” Alpha kéo bé ngốc đang cúi gầm mặt gần. Người mà ... quát một câu thôi cũng đau lòng c.h.ế.t, cư nhiên sỉ nhục như !

Tổng tài đang tức giận.

Liếc cũng thèm liếc bản hợp đồng của nhà họ Cao, trực tiếp ném thẳng thùng rác. —— Chỗ của rác rưởi thì nên ở trong thùng rác.

Bé ngốc từng thấy Alpha như bao giờ, cứ thế xách như xách túi rác ném ngoài, nể tình chút nào. Sắc mặt trầm xuống đến đáng sợ.

Còn “rầm” một tiếng đóng sầm cửa .

Alpha gọi điện cho phụ trách: “Chấm dứt hợp tác với nhà họ Cao.”

“Nhà họ Cao nào ư? À, cái nhà họ Cao mà bà Thịnh tiến cử .”

Alpha cúp máy. Đã đến lúc cho “trời trở lạnh” .

“Tiên... .” Giọng bé ngốc nhỏ, Alpha hung dữ quá, thấy sợ.

Tiếng gọi của làm lấy lý trí. Sắc mặt dịu đôi chút, đỡ lấy bàn tay đang băng bó của : “Có thương chỗ nào ?”

xoay một vòng, nhíu mày kiểm tra từ xuống một lượt mới yên tâm: “Để Tiểu Lý một chuyến là , em còn tự đến đây?”

Nhìn bộ dạng lo lắng của dành cho , bé ngốc khỏi thả lỏng hẳn. Hóa Alpha đang bảo vệ !!

“Em , ăn chút t.h.u.ố.c .” Bé ngốc lấy hộp t.h.u.ố.c , tìm cốc giấy rót nước ấm trong văn phòng .

Trong lúc uống thuốc, bé ngốc lén lút kéo ống tay áo .

“Tiên sinh, dừng hết hợp tác như thật sự ảnh hưởng gì ạ ——” Cậu cẩn thận quan sát sắc mặt . Dù bảo vệ khiến thấy vui vui một chút, nhưng mà... thể vì thế mà vứt tiền qua cửa sổ chứ?

“Chỉ là một nhà họ Cao thôi, đáng nhắc tới.” Alpha lạnh lùng đáp.

Alpha bên ngoài [ngầu lòi bá đạo]: Một cái nhà họ Cao thôi, đáng nhắc tới.

Alpha nội tâm: Sao vẫn gọi ông xã! Sao vẫn gọi ông xã! (>﹏<)

Bé ngốc: Em chỉ là thấy tiếc tiền thôi mà.

11

Dạo Alpha sầu lắm.

Sầu cái gì? Đương nhiên là vì cái nào đó một, hai, ba... mười lăm, mười sáu, mười bảy ngày thèm gọi là ông xã

Mười bảy ngày, tương đương 408 tiếng đồng hồ, bằng 24.480 giây! Mười bảy ngày, làm tròn là hai mươi ngày, làm tròn phát nữa là một tháng ! Một năm mấy cái một tháng chứ?

Alpha: Lòng tổng tài khổ quá.

Hắn suy tính , cuối cùng chọn phương thức “trực tiếp và thô bạo” nhất. Tổng tài dứt khoát tìm đến một đương sự khác của ngày hôm đó: tiểu thiếu gia nhà họ Cao.

Tục ngữ câu: “Người thắt chuông cởi chuông.” Ý là ai bắt nạt bé ngốc, thì bắt nạt kẻ đó. Thế mới đúng chất tổng tài.

Chỉ là Alpha ngờ bà Thịnh vẫn từ bỏ ý định. Nói cũng khéo, ngày  đến Cao gia, bà Thịnh cũng lúc tới đó, mang theo hai chiếc bình hoa tinh xảo đấu giá để làm hòa với đứa “con dâu” tương lai trong lòng bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-ngoc-nghech-ket-hon-roi-qlfn/chuong-4.html.]

Nghe bà Thịnh tốn nhiều tâm tư cho hai cái bình .

Thịnh Trắc một bên, hai cái bình thế nào cũng thấy mắt. Hắn đột nhiên nhớ tới chú thỏ gốm vỡ của bé ngốc. Thế là hai cái bình hoa càng thấy ngứa mắt hơn.

Cuối cùng, vị tổng tài nào đó “vô tình” trượt chân một cái, bình hoa lăn lốc sàn nhà.

Thế là “xoảng” một tiếng. Đi tong.

Vị tổng tài nào đó cảm thấy hả lòng hả .

Cuối cùng, trong tiếng nức nở của bà Thịnh, cũng bộ đầu đuôi sự việc ngày hôm đó. Tức đến mức chỉ đập thêm cái bình nữa.

Sau cơn giận, Thịnh Trắc bắt đầu cảm thấy hoảng loạn.

Nhà họ Hứa vì nịnh bợ nên đưa tới một cách vội vã. Đừng là hôn lễ, ngay cả ảnh chụp chung của hai cũng ít đến t.h.ả.m thương. Hắn và bé ngốc từng kết hôn, càng từng đăng ký.

chỉ bé ngốc mới ngây thơ gọi là “ông xã”.

Vẻ ngoài bình yên xé toạc, cuộc gặp gỡ của chẳng qua là một màn tính kế nịnh bợ, thậm chí còn niêm yết giá rõ ràng. Ba của Hứa dùng một “món đồ chơi nhỏ” để đổi lấy sự nương tay của Thịnh Trắc đối với Hứa gia.

Lạnh lùng và tàn khốc.

trong bộ sự việc, một ai hỏi qua ý kiến của bé ngốc. Bị bỏ rơi đem tặng, bao giờ quyền lựa chọn. Cậu vui ? Hay là sẽ buồn? Buồn trốn nhè ... Chẳng ai thèm suy xét.

Thảo nào kẻ dám sỉ nhục là “mèo hoang ch.ó dại”. Thảo nào chịu gọi là “ông xã” nữa.

Họ bao giờ là nhà của cả.

Thịnh Trắc , bé ngốc khao khát một nhà đến nhường nào. Bnạ nhỏ của sợ bỏ rơi.

Vị tổng tài nào đó tới lui trong văn phòng hàng chục , cuối cùng mới gọi điện cho trợ lý.

“Alo?” Giọng cực kỳ mất tự nhiên, lệnh một cách cứng nhắc: “Cậu lên đây một lát.”

Tiểu Lý rùng một cái, là công ty sắp phá sản là “trời sắp lạnh” ở nữa đây? Dù giọng của sếp cũng làm đông cứng .

Tiểu Lý run rẩy đẩy cửa bước : “Thịnh tổng?”

“Ừm,” Thịnh Trắc mặt cảm xúc, “Ngồi . Chuyện là... nếu đôi tình nhân nhỏ các hiểu lầm, cãi làm đối phương tổn thương, buồn bã...”

, còn rơi nước mắt nữa.” Hắn nhớ đến hình ảnh bé ngốc mắt đỏ hoe hôm đó.

Tiểu Lý: ???

“Khụ, thường thì xử lý thế nào? Có phương án cụ thể ? Tính khả thi ?”

Tiểu Lý: ……

Phát hiện sếp dường như bệnh nặng thì làm ? Đây là câu hỏi mà mỗi ngày Tiểu Lý đều tự đặt cho . Nguyên nhân gì khác, từ buổi “giao lưu hữu hảo” đó, thấy sếp dạo hành động quá kỳ quặc.

Ví dụ như hôm nay, sếp dẫn theo vợ nhỏ trong tin đồn liên hôn quanh công ty một vòng. Dáng vẻ bước đúng chất ngầu lòi bá đạo. Cứ như thể khoe khoang “ai mà chẳng vợ” .

Tiểu Lý thầm nghĩ trong lòng.

Bé ngốc theo Alpha, cổ tay nhẹ nhàng nắm lấy. Cậu co ngón tay , chút ngượng ngùng vì công ty đông quá.

Alpha cái đang đỏ bừng tai, một tay nắm lấy ống tay áo , khóe miệng khẽ nhếch lên. Chậc, đúng là bé ngốc thấy sự đời.

Hắn xoay tay, đổi thành tư thế mười ngón tay đan chặt . cái sự thấy sự đời cũng đáng yêu lắm, sẽ bao giờ bỏ rơi .

“Đi sát .” Thịnh Trắc .

Bé ngốc là mèo hoang ch.ó dại cho bắt nạt. Nơi nào Thịnh Trắc , nơi đó là nhà của thầm bổ sung trong lòng.

Vị tổng tài nào đó cố ý ho khan hai tiếng, nắm c.h.ặ.t t.a.y ngang qua đám cấp đang há hốc mồm kinh ngạc.

Cấp : …… Cảm ơn sếp, chúng thấy “xúc phạm” vì cơm ch.ó .

Bé ngốc dắt quanh công ty hai ngày, đến mức ai cũng nhẵn mặt. Sau bữa trưa, bưng một ly nóng, cẩn thận gõ cửa văn phòng.

“Vào .”

“Có việc gì thì .” đang bối rối nắm góc áo.

“Ngày mai em thể ——” Đầu óc bé ngốc đơn giản, chẳng hiểu tại cứ dắt dạo khắp nơi như thế.

Cậu lén xoa xoa cái chân đau nhức, mệt lắm , chân cứ như của nữa.

Bé ngốc sắp biến thành “bé ngốc héo rũ” !

“Ngày mai?” Alpha ngẩng đầu lên từ đống tài liệu. Ngày mai còn đến nữa ? là Omega, dính thật đấy, cả ngày chỉ tìm  cứ quấn quýt rời!

“Khụ, thì ngày mai cũng đến .” Hắn mặt chỗ khác. Dù cũng mở lời , thì... cũng thể.

Thầm nghĩ, hên là kiên nhẫn, chứ ai mà chịu nổi một Omega dính thế ?

Mai “thị sát” chỗ nào nhỉ? Hắn thầm tính toán. Tổng công ty hết , chi nhánh? Để nhận mặt bà chủ tương lai luôn một thể.

Thế là âm thầm bảo trợ lý đổi lịch trình.

“Dạ?” Bé ngốc lập tức héo rũ, sợi tóc ngốc nghếch đầu cũng rủ xuống mềm xèo.

Mai đến nữa hả? Lại bắt làm “ lao động” bất đắc dĩ .

Bé ngốc thấy ủy khuất lắm, nhưng chẳng dám gì. Cậu thầm giận dỗi, quyết định ba ngày tới sẽ làm bánh hoa quế cho nữa. Không ! Phải là bảy ngày luôn!

Alpha: Hôm nay vợ khen ? (๑>؂<๑)

Loading...