Tiểu Khóc Bao Cùng Tiên Sinh Nóng Nảy Của Cậu Ấy. - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:07:48
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

21, ở bên

Kỳ Minh cảm thấy cả đời bao giờ liều mạng như học kỳ hai năm lớp mười một. Thế nhưng khi thấy thành tích hạng 10 khối trong kỳ thi mô phỏng thứ nhất, cùng gương mặt tươi rạng rỡ đầy vui mừng của Đường Miểu, cảm thấy nỗ lực đều thật xứng đáng.

Hắn tính toán điểm , thi đỗ đại học A chắc là thành vấn đề, nhưng học cùng chuyên ngành với Đường Thủy Thủy thì vẫn còn chút khó khăn.

Hắn quyết định đến lúc điền nguyện vọng nhất định canh chừng thật kỹ, còn bảo cho học cùng chuyên ngành cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc họ ở bên mỗi ngày.

Còn về việc tại ở bên mỗi ngày...

Kỳ Minh – bao giờ suy nghĩ sâu xa về vấn đề – liếc mắt trắng một cái, mà lắm lời nhảm nhí thế? Muốn ăn đòn ?

22, kinh nghiệm

"Kỳ Minh, tuần là ngày 14 tháng 2 ." Đường Miểu chọc chọc Kỳ Minh đang mải mê giải đề.

"Ừ, sắp thi mô phỏng ba ." Kỳ Minh ngờ Đường Miểu chấp nhất chuyện đến thế. Lần Lễ tình nhân quên bẵng vụ thư tình, cũng may vặn trùng dịp Tết Nguyên đán nên Đường Miểu còn rối rắm nữa. Thế nhưng năm nay Tết đến sớm, họ cũng học sớm.

"Kỳ Kỳ Minh." Đường Miểu .

Kỳ Minh sợ nhất là vẻ mặt sắp đến nơi của Đường Miểu, cảm thấy tính tình ngày càng lên, vội vàng giơ tay đầu hàng: "Không tại kinh nghiệm ? Thư tình của khác còn chẳng thèm bóc xem, cũng cần thời gian để ấp ủ chứ."

Đường Miểu cong mắt , hề nản lòng mà trái còn thấy ngọt ngào: "À, tớ quên mất. Tớ chỉ định nhắc sắp thi mô phỏng ba , lo mà ôn tập cho ."

lúc Kỳ Minh đang nghiến răng nghiến lợi thì bồi thêm một câu: " nếu nhớ rõ thì đừng quên đấy, thi xong đưa cho tớ."

Kỳ Minh: "..." Hắn! Muốn! Đánh! Người!

Thế nhưng kẻ khởi xướng thể đ.á.n.h , Kỳ Minh thấy thật vui chút nào.

23, thích ai

Thi xong một ngày, vẫn còn một ngày nữa. Đường Miểu chạy tới phòng thi của Kỳ Minh tìm để cùng ôn tập, kết quả là thủ khoa khối ngay lập tức một đống câu hỏi hóc búa vây quanh.

Kỳ Minh ngoài lạnh lùng quan sát, hậm hực hừ hừ. Lúc hành lang hóng gió, gặp Khúc Dao – bạn cùng lớp cũng đang học bài.

Khúc Dao đẩy gọng kính: "Ngày mai là lễ , chuẩn quà cho ?"

"Mua chocolate thủ công , cái nhóc đó kén ăn lắm..." Kỳ Minh đột nhiên dừng , trừng mắt Khúc Dao: "Tại chuẩn quà cho ?!"

"Chẳng chuẩn đó ?"

Kỳ Minh đột nhiên cảm thấy hết đường chối cãi, nóng bốc lên tận mang tai: "Tôi với Đường Miểu ..."

"Không cái gì?" Khúc Dao chẳng mấy để tâm, cô cận thị chứ mù.

Kỳ Minh lặp lặp định câu biện giải , nhưng đột nhiên phát hiện thốt nên lời. Hắn và Đường Miểu quan hệ tình nhân, nhưng bỗng cảm thấy cam lòng.

Dựa cái gì mà họ quan hệ tình nhân cơ chứ?

Khúc Dao hiếm khi nổi lên lòng hiếu kỳ: "Bạn cùng phòng của , mà thôi... Lần hỏi Đường Miểu, thầm thích ? Không , thì thật sự đoán thích ai."

"Đường Miểu thích..."

Một nữa Kỳ Minh nghẹn họng, đáy lòng ngay lập tức trào dâng một biển giấm chua loét. Đường Miểu ngoài thì dựa cái gì mà thích khác?!

"Đường! Thủy! Thủy!"

Đường Miểu ngơ ngác ngẩng đầu, thấy biểu cảm của Kỳ Minh là sắp nổ tung, vội vàng đẩy mấy quyển bài tập , ngoan ngoãn chạy ngoài cửa.

Kết quả là nụ hiểu thấu chuyện của Khúc Dao, Đường Miểu Kỳ Minh kéo đến một nơi "ba ": camera, tuần tra, đèn đường – thánh địa của các cặp đôi. Chẳng qua hôm nay đều bận ôn tập nên nơi một bóng .

"Làm ?"

Kỳ Minh vốn luôn thẳng tính: "Đường Thủy Thủy, thích ?!"

Đường Miểu dọa giật , phản xạ điều kiện đáp: "... đúng ."

Kỳ Minh nghiến răng, cảm thấy cũng Đường Miểu lây bệnh , vành mắt cay xè: "Cậu thích ai?!"

"Không... cho ." Đường Miểu cúi đầu mũi chân .

"Cô điểm nào ? Cậu thích cô ở điểm nào?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-khoc-bao-cung-tien-sinh-nong-nay-cua-cau-ay/chuong-6.html.]

Ai mà ngờ Đường Miểu thật sự bản lĩnh, ngẩng đầu quát lớn: "Người điểm nào cơ chứ?! Người cực kỳ ! Vừa trai, cao, còn đ.á.n.h , thành tích , thể thao cũng giỏi, còn cho tớ kẹo ăn. Lúc tớ sẽ dỗ dành tớ, từ nhỏ hễ ai bắt nạt tớ là đều mặt giúp tớ. Ngoại trừ việc nghĩ cho bản , trì độn, hung dữ một chút, thì ! ! điểm! nào! cũng! !"

Tiếng hét làm Kỳ Minh ù cả tai. Hắn ngốc nghếch ôm lấy để tránh cho quá khích, dám tin tai : "Đường Thủy Thủy, ... thích ai cơ?"

Đường Miểu hừ một tiếng, tiếng hừ làm nước mắt suýt thì trào : "Tự mà mà nghĩ."

Kỳ Minh tuy trì độn nhưng ngốc, vội vàng đuổi theo, mặt đỏ bừng đột nhiên nên gì cho . Hắn mò trong túi lấy một viên kẹo, lột vỏ nhét miệng Đường Miểu, đợi kịp nhanh như chớp hôn một cái lên môi : "Khụ, chỉ nếm thử xem kẹo mua ngon thôi."

Đường Miểu trố mắt Kỳ Minh chạy biến , đột nhiên mỉm , hét lớn về phía Kỳ Minh một câu: "Kỳ thúc thúc , nhà các là xã hội đen, chứ là lưu manh nhé." Cậu hài lòng thấy Kỳ Minh bước hụt một cái loạng choạng.

Đường Miểu nếm vị kẹo đầu lưỡi, mỉm , thật sự ngọt ngào.

24, gửi Miểu Miểu

Kỳ Minh phòng thi, đều đang tự học. Hắn rút một tờ giấy nháp, bức thư tình đây mãi nổi giờ đây rốt cuộc cũng linh cảm.

Hắn vô cùng trịnh trọng định bản nháp ——

Gửi Miểu Miểu:

Thích

Ngòi bút dừng ở đây, nhịn mà gãi đầu, như là quá thiếu lãng mạn ? chẳng còn từ ngữ nào khác thể diễn tả tâm trạng của lúc .

Đang định tiếp thì điện thoại của Kỳ Minh đổ chuông.

Kỳ Minh thấy là lão gia t.ử gọi tới, liền lấy sách che bản nháp , lẻn hành lang máy.

"Alo, cha gì cơ?... Mẹ con đột nhiên ngất xỉu ? Vâng, con về ngay đây." Sắc mặt Kỳ Minh biến đổi, đồ đạc cũng chẳng kịp lấy, trực tiếp trèo tường bắt taxi lao thẳng về nhà. Cả đời bao giờ thấy giọng cha gấp gáp đến thế.

Ngồi xe mới nhớ báo cho Đường Miểu một tiếng, nếu nhóc sẽ lo lắng lắm.

Kỳ Minh soạn tin nhắn, xóa sửa , cuối cùng gửi :

"Miểu Miểu, phát sốt, ở nhà ai nên chạy về ngay. Sáng mai sẽ tới thẳng phòng thi. Cậu yên tâm ôn tập . Thư tình ngày mai nhất định sẽ đưa cho ."

Cậu nhóc thấy hai chữ "Miểu Miểu" chắc chắn sẽ thẹn thùng lắm đây, hy vọng là đừng , chứ từ xa thế dỗ .

25, đợi ...

Ly

Cuối cùng cũng đợi đến lúc giờ tự học kết thúc, Đường Miểu gọi điện cho Kỳ Minh. Cậu thẹn thùng thì đúng thật, nhưng cũng lo lắng cho tình trạng của Kỳ bá mẫu. Nhà họ Kỳ bao nhiêu hầu hạ, thể chọn đúng lúc để gọi Kỳ Minh về chứ, là sức khỏe vấn đề gì lớn ?

Mãi một lúc lâu Kỳ Minh mới bắt máy.

"Alo?"

"Kỳ Minh, dì chứ?"

"Không , bệnh cũ tái phát thôi, bảo máy ?"

"Vâng."

Kỳ Minh đưa điện thoại cho Kỳ mẫu, chỉ bà dặn dò Đường Miểu chú ý sức khỏe, kết giao thêm bạn bè, ăn nhiều một chút vì gầy...

Kỳ Minh lấy điện thoại: "... Miểu Miểu."

"Ơi?" Đầu dây bên của Đường Miểu ồn, nếu quá ồn ào, lẽ giọng của Kỳ Minh đang run rẩy.

"Không gì, ..." Kỳ Minh chật vật cúi đầu, để cha thấy vành mắt đỏ hoe của , "Đợi ."

"Cậu lạ lắm... Kỳ Minh, thật sự gì giấu tớ đấy chứ?" Đường Miểu cảm thấy gì đó .

"Tôi bình thường ? Chỉ là... vì viên kẹo ngọt quá thôi." Hắn chỉ sợ rằng sẽ chẳng bao giờ ăn viên kẹo nào ngọt đến thế nữa.

Lúc buông điện thoại xuống, ngay cả vành mắt của Kỳ mẫu cũng đỏ bừng. Bà vỗ vỗ tay : "Tiểu Miểu đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện, thật đáng tiếc..."

Kỳ phụ thần sắc vô cùng nghiêm nghị: "Con quyết định kỹ ?"

Kỳ Minh nghẹn ngào, trong cổ họng phát tiếng rên rỉ đau đớn, móng tay hai bàn tay cắm chặt lòng bàn tay. Lúc chỉ nỗi đau thể xác mới giúp giữ sự tỉnh táo tương đối.

"Cha quan hệ của hai đứa... , nhưng chính vì thế cha mới khuyên con..." Kỳ phụ cuối cùng nhẫn tâm toạc quan hệ của họ ngay lúc .

"Con nghĩ kỹ ." Kỳ Minh đột nhiên ngẩng đầu, nhắm nghiền đôi mắt đỏ hoe , "... Con cùng cha ."

Loading...