Tiểu Khóc Bao Cùng Tiên Sinh Nóng Nảy Của Cậu Ấy. - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:06:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17, chịu nổi

"Đường! Thủy! Thủy! Đầu óc nước ?!"

Kỳ Minh nổi trận lôi đình : "Chút chuyện nhỏ như cứ mặc kệ để họ là xong, cũng rụng mất miếng thịt nào ."

"Sao gì hả?! Cái tên lớp 10A3 đó quen ? Nếu đ.á.n.h thì làm bây giờ? Bản lĩnh gớm nhỉ?!"

"Tớ chịu nổi." Đường Miểu đầu , môi run rẩy.

"Mẹ kiếp, chịu nổi thì với một tiếng chứ, cứ ngoan ngoãn bài thi ? Cậu ai thuận mắt thì cứ bảo ."

"Còn dám động thủ nữa? Gan to bằng trời nhỉ, ngộ nhỡ làm thương thật nhà trường xử phạt thì tính ? Đường Thủy Thủy, chuyện mau!"

Đường Miểu mở miệng, "òa" một cái liền nức nở, cứ như thể chịu nỗi uất ức tày đình: "Thì... tớ chính là chịu nổi việc họ mà..."

"Trời ạ, nãy trông ngầu lắm cơ mà, ngay ?" Kỳ Minh đau đầu c.h.ế.t.

"Cậu ghét bỏ tớ ?!" Đường Miểu sụt sịt mũi, "Cậu còn mắng tớ nữa."

"Tôi nào dám ghét bỏ, tiểu tổ tông đừng nữa, là ." Kỳ Minh vội vàng kéo đến chỗ khuất gió, đối diện gió mà thế dễ cảm lạnh lắm.

Kỳ Minh khuyên can đủ đường, bày sự thật giảng giải đạo lý mãi mới làm Đường Miểu nguôi giận. Đường Miểu cũng nữa, ngoan ngoãn nhận sai: "Ừm, là tớ nhất thời xúc động. Nếu còn ... tớ nhất định sẽ tìm chỗ nào mới giáo huấn ." Tuyệt đối hối cải.

Kỳ Minh: "..."

Kỳ Minh đôi khi cảm thấy chính và Đường Miểu đều điên cả . Hắn – một thái t.ử hắc bang – thế mà phổ biến pháp luật giảng đạo lý, khuyên khác bình tĩnh, xúc động thiếu suy nghĩ; còn Đường Miểu – thiếu gia nhà quân cảnh chính tông – định dùng nắm đ.ấ.m để giải quyết vấn đề.

Chẳng qua, phủ nhận đáy lòng đang thấy ấm áp vô cùng. Hắn đuổi theo bước chân của Đường Miểu: "Đường Thủy Thủy, cảm ơn ."

Đường Miểu liếc một cái: "Từ hôm nay trở tớ sẽ phụ đạo cho , tất cả bài tập và ghi chép của tớ đều kiểm tra."

Kỳ Minh: "..."

Mấy cái đứa lê đôi mách mà đáng ghét thế ?!

18, Phiếu điểm

Kết quả kỳ thi cuối kỳ lớp mười , giáo viên bục giảng thành tích. Vị trí thứ nhất ngoài dự đoán: "Đường Miểu, nhất khối."

Kỳ Minh vui vẻ, định hỏi xem kỳ nghỉ dự định gì , ai ngờ Đường Miểu chẳng hề lay động còn trừng mắt một cái: "Đừng nghịch, đang thành tích mà."

Kỳ Minh nghiến răng, quả nhiên là gan to lên .

...

"Hạng 5 của lớp, Khúc Dao, hạng 20 của khối."

...

"Hạng 7 của lớp, Từ Giai Kỳ, hạng 30 của khối." Nghe xong điểm, Từ Giai Kỳ còn lén đầu Kỳ Minh một cái, kết quả là Kỳ Minh căn bản hề ngẩng đầu lên, còn đang bận tính toán xem lát nữa sẽ thu xếp cái Đường Thủy Thủy lời thế nào.

"Hạng 10 của lớp, Kỳ Minh, hạng 45 của khối." Giáo viên dừng một chút, gương mặt rạng rỡ nụ : "Em Kỳ Minh tiến bộ lớn, đáng khen ngợi, khi phân ban cũng tiếp tục duy trì nhé."

Kỳ Minh chút ngẩn ngơ, Đường Miểu là dẫn đầu vỗ tay tán thưởng.

Lấy xong bài tập nghỉ đông, hai cùng bộ về nhà. Đường Miểu xán gần hì hì: "Ngại ?"

Kỳ Minh gãi gãi cằm trời : "Ngại cái con khỉ... Chẳng qua đều là do khoanh vùng trọng điểm cho thôi."

"Vậy là chột ." Đường Miểu mới mặc kệ nhiều như thế, "Tớ chỉ khoanh vùng thôi, nếu học làm bài thì cũng chịu c.h.ế.t. Cậu mà cảm ơn thì thể gọi tớ là thầy Đường nha."

"Im miệng!"

"..."

"Thôi , đừng , chúc mừng hạng nhất, mời cửa hàng kẹo mới mở đó."

19, Có mục tiêu

Lớp mười trôi qua với bao nhiêu chuyện gà bay ch.ó sủa, lên lớp mười một thì yên hơn nhiều. Có lẽ đều nhận tầm quan trọng của kỳ thi đại học, những tình cảm ngây ngô đều cất giấu đáy lòng, ai nấy đều dốc sức giảng, ghi chép, tan học tranh thủ chợp mắt một lát, giờ tự học tối là dành cho những xấp bài tập và sổ tay ghi sai dày cộp.

Đường Miểu và Kỳ Minh vẫn học cùng lớp, cùng bàn, thứ đổi. Thành tích của Đường Miểu vẫn vững vàng ở vị trí nhất khối, bỏ xa thứ hai hơn mười điểm; còn Kỳ Minh sự giám sát của thủ khoa khối, thành tích cũng lơ lửng ở vị trí trong top 50.

Đường Miểu vì một bài toán lớp mà các bạn học vây lấy hỏi bài. Tuy Kỳ Minh vui nhưng cũng thể đuổi , dứt khoát ôm hộ Đường Miểu một chồng bài tập đem nộp cho giáo viên toán.

"Đường... À, Kỳ Minh ." Giáo viên toán cũng là chủ nhiệm lớp của họ, thấy liền : "Giúp Đường Miểu nộp bài tập hả?"

"Vâng, đang giảng bài cho các bạn khác." Cũng chỉ lúc Kỳ Minh mới nguyện ý nhiều thêm vài chữ, cốt là để giải thích rõ vì Đường Miểu tự tới .

Giáo viên làm nghĩ một học sinh cấp ba suy nghĩ nhiều như , "Tốt , bạn bè giúp đỡ lẫn ."

Kỳ Minh định thì giáo viên gọi : "Này Kỳ Minh, kỳ thi cuối kỳ em làm , tiếp tục nỗ lực nhé, thi đại học C thành vấn đề ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-khoc-bao-cung-tien-sinh-nong-nay-cua-cau-ay/chuong-5.html.]

Cổ họng Kỳ Minh khẽ chuyển động, giọng đột nhiên chút khàn khàn: "Vậy... nếu thi đại học A thì ạ?"

Giáo viên ngạc nhiên một cái, cô cứ tưởng Kỳ Minh quá để tâm đến việc học hành trường lớp cơ, lúc cô cũng mỉm : "Cậu nhóc mục tiêu đấy chứ. Nếu là đại học A, em nỗ lực nhiều hơn nữa, ít nhất top mười của khối."

"Vâng... cảm ơn cô ạ."

20, Nối dây tơ hồng

Kỳ nghỉ đông lớp mười một học thêm, nhưng nhà trường sợ học sinh áp lực quá lớn nên khi bắt đầu học sắp xếp một buổi dã ngoại ngoại thành.

Đến lúc hoạt động tự do, Kỳ Minh Đường Miểu kéo xềnh xệch: "Đường Thủy Thủy, định thế?"

"Trên núi một cái đạo quán, linh nghiệm lắm."

"Cậu chẳng theo chủ nghĩa vô thần ?" Kỳ Minh bĩu môi, thực sự tin mấy thứ lắm.

"Có ?"

"Thôi , đừng , cùng chứ gì."

Đường Miểu cũng chọc : "Tớ , tớ chỉ là thôi mà."

Kỳ Minh nhún vai, cảm thấy của : "Cậu lúc cũng giống như sắp , đừng là lúc ."

"Tớ mới thèm ." Đường Miểu hừ hừ, "Cậu thì tớ một ."

Kỳ Minh cam chịu theo , thầm nghĩ vẫn là cái Đường Miểu nhỏ xíu ngày xưa cứ túm vạt áo sướt mướt trông đáng yêu hơn.

Kỳ Minh dòng chen chúc xô đẩy trong ngôi miếu, thầm nghĩ Đường Miểu đúng, hương khói ở đây thực sự thịnh.

lúc thấy đau đầu.

Hắn còn gặp cả Từ Giai Kỳ ở bên trong. Từ Giai Kỳ cố ý khoác tay bạn trai mới, nở một nụ đầy khiêu khích với .

Kỳ Minh cảm thấy thật là vô duyên vô cớ. Hắn chỉ khi cầu bình an xong thì Đường Thủy Thủy chạy biến mất , thoắt một cái thấy bóng dáng, đúng là cứ buông tay là mất hút.

Thật là bản lĩnh lớn nha. Đợi mười lăm phút, Kỳ Minh lườm cháy mặt Đường Miểu – chen chúc giữa mùa đông đến vã cả mồ hôi: "Đi! Đâu!! Hả!!"

"Ra ngoài ."

Ly

Hai họ rẽ một con đường nhỏ. Kỳ Minh khoanh tay liếc xéo : "Nói ? Chạy thế?"

Đường Miểu từ trong túi lấy một sợi dây tơ hồng định buộc tay .

"Làm gì, làm gì thế?!" Kỳ Minh nổ tung, "Tôi con gái !"

Đường Miểu từ bỏ, hai dùng tay qua vài chiêu, Kỳ Minh chộp lấy sợi dây: "Tôi vứt đấy nhé."

"Cậu dám!" Đường Miểu bĩu môi, trong mắt bắt đầu ngấn lệ.

Kỳ Minh: "..." Hắn thực sự... đúng là dám thật.

"Đừng , đừng , đây là cái gì ."

Đường Miểu rơm rớm nước mắt giật sợi dây: "Đưa tay !"

Kỳ Minh nghĩ thầm, thôi cứ đeo dỗ , lát nữa tháo .

Đường Miểu buộc sợi dây cổ tay trái của , vô cùng trịnh trọng thắt nút : "... Cầu cho kim bảng đề danh."

Kỳ Minh dĩ nhiên thấy vẻ mặt chột của Đường Miểu, chỉ cảm thấy Đường Miểu thắt dây thành kính, đột nhiên tháo nữa.

"Này, còn thì ?" Kỳ Minh đuổi theo Đường Miểu, khoác vai , "Tôi cũng đeo cho nhé."

"... Thứ làm gì ai tự cầu cho ?" Đường Miểu nhỏ giọng lẩm bẩm.

Kỳ Minh: "..." Kim bảng đề danh mà tự cầu cho ? Loại như khác cầu hộ mới là chuyện kỳ quái chứ.

...

"Này, thi đại học A ?"

"Ừ." Đường Miểu đang tật giật nên vẫn thấp thỏm chuyện sợi dây tơ hồng , ý định gặng hỏi Kỳ Minh.

"Cậu phụ đạo cho ? Yêu cầu cao, top mười khối là ."

"Hả? Được chứ."

Kỳ Minh cúi đầu sợi dây tơ hồng tay trái, thực trông cũng đến nỗi nào đúng ?

Kim bảng đề danh cũng mà.

Hắn ngờ rằng, cái tiểu bao nào đó một nữa điền sai nguyện vọng của .

Loading...