Tiểu Khóc Bao Cùng Tiên Sinh Nóng Nảy Của Cậu Ấy. - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-23 16:05:22
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

14, tiếp theo

"Không !" Kỳ Minh đau hết cả đầu. Hai bạn cùng phòng đều là học sinh ngoại trú, lúc chỉ còn và Đường Miểu.

Đống chăn của Đường Miểu nhô lên một cục lớn. Thực trong ký túc xá tiếng nào, nhưng Kỳ Minh quá hiểu , chỉ cần cái chăn run bần bật chắc chắn đang , mà còn là đang tức giận hề nhẹ.

Nói nhiều cũng vô ích, Kỳ Minh chống tay một cái nhảy phắt lên giường . Không đợi Đường Miểu kịp phản ứng, luồn tay trong chăn, quả nhiên chạm một mảng ướt đẫm.

"Không ." Kỳ Minh bịt miệng .

Ai dè vốn dĩ chẳng thèm thành tiếng, nước mắt cứ thế rơi càng mãnh liệt hơn, làm ướt đẫm cả bàn tay Kỳ Minh.

Kỳ Minh lôi Đường Miểu từ trong chăn , khuyên can đủ đường cũng . Hắn tức đến đỏ cả mắt, đ.ấ.m mạnh một quyền tường khiến bụi vôi rơi xuống lả tả. Đường Miểu thấy vội vàng chộp lấy tay , thở hổn hển : "Cậu... ngốc hả? Không đau ?!"

"Cậu ngốc khờ?" Kỳ Minh hừ lạnh: "Nói! Khóc cái gì?"

"Nhiều thư tình cho như ." Đường Miểu bĩu môi, vết đỏ nắm tay Kỳ Minh mà cố nhịn để nước mắt chảy nữa.

"Tôi thích họ ." Kỳ Minh cảm thấy đúng là tai bay vạ gió, "Với cũng là ai gửi cho nên chẳng trả ."

Đường Miểu nghĩ thấy cũng đúng.

Cậu định chui chăn thì xách cổ lên. Kỳ Minh nheo mắt đ.á.n.h giá : "Tôi tin chỉ vì chút chuyện ."

Đường Miểu nhăn mũi, hạ quyết tâm mở miệng.

"Này, hôm nay một bạn nữ công khai tỏ tình với mặt đấy."

"Đường Miểu?"

Đường Miểu hừ một tiếng cho đang .

"Cậu xem nên đồng ý với cô ?"

"Cậu đến tên còn chẳng thì đồng ý cái gì?!" Đường Miểu đột nhiên nhào tới c.ắ.n một cái.

Kỳ Minh xuýt xoa một tiếng. Không ngờ răng Đường Miểu lắm mà c.ắ.n đau như : "Nói , trốn ở lén hả?" Hắn ngay là đơn giản thế mà, khích một câu lộ ngay.

"Này , c.ắ.n là , cái gì?" Kỳ Minh bả vai cắn, còn nước mắt nước mũi vây đầy một mảng.

"Tớ... tớ nào lén?!" Đường Miểu giọng rõ chữ: "Tớ một cách danh chính ngôn thuận."

"Phải ." Kỳ Minh cứ thấy nước mắt của là hết cách, quên sạch việc từ chối Từ Giai Kỳ phũ phàng thế nào, "Đường Thủy Thủy, còn giận ?"

"Giận." Đường Miểu chọc chọc dấu răng vai , cũng chút áy náy, nhưng áy náy thì vẫn cứ giận, "Ai bảo nhận nhiều thư tình như ."

Kỳ Minh đột nhiên nhéo má một cái cho bõ tức, gằn giọng : "Lần tới Lễ tình nhân, thư tình cho chứ gì?!"

Đường Miểu chớp chớp mắt, bỗng thấy hết cả ủy khuất, gật gật đầu: "Được."

Kỳ Minh: "..."

15, cùng ngủ

"Đường! Thủy! Thủy!"

"Làm... làm gì?"

"Cậu còn hỏi ? Cậu đang làm gì thế?!"

"Ngủ... ngủ mà."

Ly

"Gối với chăn của ướt hết , định ngủ kiểu gì?! Cậu thể dùng cái bộ não IQ 120 của động não một chút ?"

"Kỳ Minh, đang mỉa mai tớ."

"Chà, lúc thông minh đột xuất thế?... Đường Thủy Thủy, , còn nữa là hôm nay đổ cả xô nước đấy."

" gối tớ ngủ ."

"Cậu gối, chẳng lẽ cũng ?"

"Hả?"

"Hả cái con khỉ, lăn qua giường ."

...

"Kỳ... Kỳ Minh, ngủ ?"

"Tôi tên là Kỳ Kỳ Minh, ngủ ."

"À, Kỳ Kỳ Minh , ngày mai vứt hết đống chocolate đó nhé."

"Đường Thủy Thủy, tạo phản ?!"

"Chẳng cũng gọi tớ là Đường Thủy Thủy đó ?"

"Có ý kiến gì ?!"

"Không... . Kỳ Kỳ Minh, ăn chocolate đấy."

"Cậu thấy ăn mấy thứ ngọt lịm đó bao giờ ?! Chỉ mấy đứa con gái mới ăn thứ đó thôi."

"À..."

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-khoc-bao-cung-tien-sinh-nong-nay-cua-cau-ay/chuong-4.html.]

"Đường Thủy Thủy, ngủ ?"

"Ngủ ."

"Ờ, thế thôi ."

"Không... tớ ngủ."

"Khụ, thì cái đó, đống chocolate định để cho ăn. Không bố cho tiền tiêu vặt để mua kẹo ?" Đường Miểu thích kẹo như mạng, nhưng ngặt nỗi răng , dù răng nhưng vẫn sâu một mảng, ở phòng khám nha khoa đều nhẵn mặt . Vì thế bố dứt khoát chỉ để đủ tiền sinh hoạt phí, cho thêm một xu nào. Đường Miểu còn kén ăn, thà ăn chứ nhất quyết ăn đồ ngon, thế nên lâm cảnh kẹo mà ăn.

Kỳ Minh cảm thấy sâu răng là do đ.á.n.h răng qua loa. Từ khi ở chung ký túc xá, ngày nào cũng giám sát đ.á.n.h răng, nên Đường Miểu ăn kẹo trông cũng tội nghiệp.

" Tớ thèm ăn đồ tặng ."

"Vậy vứt , cũng thấy kỳ cục."

"Kỳ Minh, tớ chỉ ăn kẹo mua thôi."

"..." Kỳ Minh Đường Miểu đang cạnh , đột nhiên cảm thấy từ nhỏ lớn lên cùng thì gì mà ngại ngùng, dứt khoát xoay nghiêng, như chỗ của cả hai sẽ rộng hơn.

"Kỳ Minh..."

"Biết , im miệng ngủ ."

"Tớ con gái."

"Tôi ." Đứa con gái nào mà phiền phức như chứ.

...

"Tiểu! Tổ! Tông! Đừng! Có! Cọ! Lung! Tung!"

Đáng tiếc lúc Đường Miểu ngủ thật . Dường như thấy gọi , trở một cái, rúc lòng vui vẻ ngáy khò khò.

Mẹ kiếp, Kỳ Minh cạn lời trần nhà, hôm nay rốt cuộc tại trôi qua một cách sốt ruột thế ?

Ừm, đều tại mấy đứa con gái tặng thư tình với chocolate , thật là phiền phức.

16, bênh vực nhất

"Kỳ Minh chứ?"

" đấy, đối xử với Giai Kỳ như , loại đàn ông phong độ quý ông là đáng ghét nhất."

"Kiêu căng thấy mồ, là thì chắc chắn sẽ thế."

"Xì, thành tích lẹt đẹt cuối bảng, uổng công cái mã ngoài thì làm gì."

"Ha ha ha, đang ghen tị với ? Tôi thấy thành tích là vì lười thi thôi."

" còn đang đắc ý vì Giai Kỳ theo đuổi chứ, giả vờ làm cao nhận, thật kém cỏi."

" thế, nếu chuyện lan nhanh như ."

"Này , cũng nghĩ là do Kỳ Minh đấy, lớp 10A3 kể mà xem..."

"Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên. Đường Miểu sa sầm mặt mày, trực tiếp ném xấp sách bài tập xuống bục giảng.

Mấy đang bàn đầu bàn tán liền giải tán ngay lập tức. Ai mà chẳng Đường Miểu là bảo vệ Kỳ Minh nhất, ai dám một câu cũng xong. Thật hiểu nổi cái đầu lớp với kẻ đội sổ chơi với .

Kỳ Minh đang ngủ gật trong giờ tự học giật b.ắ.n tỉnh giấc, liền thấy Đường Miểu mặt lạnh tanh khỏi lớp. Chuyện gì nhỉ?

Đến khi Kỳ Minh hỏi đầu đuôi câu chuyện từ miệng Khúc Dao – thấy bộ quá trình, cô bạn cũng chẳng thèm quan tâm đến mấy đang lườm mà lẳng lặng mở một quyển bài tập khác làm. Hắn định ngoài tìm Đường Miểu thì thấy Đường Miểu túm cổ một nam sinh lôi lớp.

"Nói! Xin mau!"

Cậu nam sinh lí nhí trong miệng, đầu thấy ánh mắt u ám của Đường Miểu thì run b.ắ.n lên, đến mặt Từ Giai Kỳ: "Thực xin , là tớ ngày hôm đó ở cửa thấy, đó kể với khác."

Vành mắt Từ Giai Kỳ đỏ lên, trong phút chốc cô cảm thấy càng đau lòng hơn, hóa thực sự căn bản hề để mắt đến .

Nam sinh đến mặt Kỳ Minh: "Xin... xin ."

"Được ." Kỳ Minh phẩy tay, "Là con trai thì bớt cái thói lê đôi mách ."

Cậu nam sinh run rẩy, thực sự là ánh mắt của Kỳ Minh quá đáng sợ.

Thấy Đường Miểu ngăn cản nữa, nhanh chân chạy biến khỏi lớp 10A1.

"Đường Miểu, mà."

Ai ngờ Đường Miểu chẳng thèm liếc lấy một cái, thẳng đến mặt mấy lúc nãy, kiên quyết : "Xin ."

Lần thì đúng là vỗ mặt đau điếng. Khúc Dao lúc còn bồi thêm một câu chậm rãi: "Dám làm dám nhận, còn khác đàn ông? Tôi thấy là đang tự chính đấy."

"Đường Miểu, !" Cậu nam sinh nhịn giận dữ bật dậy, "Phải, là đấy thì ? Những chuyện khác bàn tới, nhưng chuyện đội sổ chẳng lẽ sự thật ?"

"Cậu nhắc nữa xem?"

"Muốn xin ? Đợi thi thắng hãy . Kỳ Minh, kiếp đúng là một phế vật, còn Đường Miểu, chẳng qua là con ch.ó nuôi bên cạnh thôi."

Đường Miểu giơ chân đá văng bình nước của : "Cậu nhắc nữa xem? Ai là phế vật?!"

Cậu nam sinh chọc giận xông lên định vung nắm đ.ấ.m thì Kỳ Minh tiến lên một bước nắm chặt cổ tay . Nam sinh vùng vẫy thế nào cũng thoát , chỉ cảm thấy cổ tay đau rát như bỏng.

"Nếu thi thắng , đến lúc đó hãy xin Đường Miểu mặt cả lớp!" Kỳ Minh tức đến nổ mắt, nhưng ở trường thể làm chuyện quá lớn, nếu sẽ liên lụy Đường Miểu phạt cùng.

Cậu nam sinh ngơ ngác cổ tay biến thành một mảng xanh tím, lúc mới nhận thực sự đụng nên đụng.

hầm hầm lôi Đường Miểu khỏi cửa.

Loading...