Tiểu Hoàng Tử Sau Khi Trọng Sinh Cùng Thủ Lĩnh Man Tộc Bỏ Trốn - 47

Cập nhật lúc: 2026-03-21 02:27:42
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào đông giá lạnh, là thời điểm thích hợp để ngoài chơi. Cố Cảnh Ngôn cuộn ở kinh thành qua mùa đông, dự tính chờ thời tiết ấm áp sẽ đó du ngoạn.

Y qua sinh nhật lâu thì đón năm mới. Vui thì vui, nhưng trời quá lạnh thể ngoài chơi thật sự khiến buồn bực. Nếu là khi còn nhỏ, y thể ở lãnh cung buồn bã hai mươi năm cũng chẳng thèm bước ngoài. hiện tại còn là y của năm đó nữa, nếm trải tự do thì con yên phận… khụ khụ, đúng, thể dùng từ như . Tóm là, bảo y cứ ru rú trong phòng suốt cả mùa đông thật sự quá khó chịu.

Trong phòng ấm áp như xuân. Ân Minh Đích từ bên ngoài trở về, phủi tuyết , sưởi bên chậu than một lúc, xác nhận còn chút lạnh nào mới vòng qua bình phong :

“Bé ngoan?”

Cố Cảnh Ngôn uể oải liếc một cái, khép cuốn du ký đang dở thở dài.

Y dối, cả mùa đông khỏi cửa đúng là khó chịu. Ân đại ngốc quá phiền , đuổi thế nào cũng chịu , cứ như mãi thì làm đây.

May mà hôm nay Ân Minh Đích chỉ nghĩ mấy chuyện ban ngày. Uống ngụm nước làm ướt cổ họng, cúi xuống hôn nhẹ bé ngoan một cái :

“Tối nay bên ngoài hội hoa đăng, bé ngoan ngoài xem ?”

Mắt Cố Cảnh Ngôn lập tức sáng lên. Hoa đăng hội thú vị như thể bỏ lỡ?

“Muốn ! Du ký hoa đăng tiết vui lắm, cả thành đều tham gia, còn đủ loại đèn lồng, tiền cũng chắc mua , đoán trúng câu đố đèn mới lấy .”

Y từng thấy hoa đăng tiết, nhưng ít du ký. Bất kể là kinh thành nơi khác, phong tục ngày lễ thể khác , nhưng đoán đố đèn thì chắc chắn thể thiếu.

Khó cơ hội chơi ở kinh thành như , bỏ lỡ thì đáng tiếc lắm.

Ân Minh Đích y kể mấy thứ trong du ký, lôi y phục tối nay chuẩn . Bé ngoan nhà sợ lạnh sợ nóng, mặc ít thì rét, mặc nhiều thì vướng víu. Hôm nay bên ngoài bắt đầu rơi tuyết, tuy lớn nhưng tuyết trời càng lạnh, chú ý hơn mới .

Hoa đăng tối mới . Cố Cảnh Ngôn ăn cơm chiều trong phủ xong, mặc hết lớp đến lớp khác, bọc kín mít mới khỏi cửa.

Một năm khó dịp náo nhiệt thế , ngoài chỉ hai họ. Vân Nhị Thanh, A Tư Lan cũng chịu yên, lấy danh nghĩa hộ vệ mà theo , kỳ thực là chơi.

Không đến đám thảo nguyên như A Tư Lan, ngay cả Vân Nhị Thanh cũng từng thấy hội hoa đăng ở kinh thành. Sống từng năm, đầu gặp đại cảnh như , kiểu gì cũng ngoài xem cho .

Ân Minh Đích chỉ thế giới hai . Vừa cửa liền đuổi mấy kẻ điều tới gần , gọi xe ngựa hướng về con đường náo nhiệt nhất trong thành. Người khác thế nào mặc kệ.

Cố Cảnh Ngôn vén rèm xe, thấy Vân Nhị Thanh ôm cột vẻ mặt uỷ khuất, còn kịp gì thì rèm kéo xuống. Ân đại thủ lĩnh sát , tự nhiên thu hút hết lực chú ý của tiểu ngốc tử.

Xe ngựa dừng ở chỗ còn cách đường lớn một đoạn. Hôm nay cấm ban đêm, trong thành nơi nào cũng náo nhiệt, còn khó, huống chi là xe.

Cố Cảnh Ngôn gì cũng thấy mới lạ. Du ký là thật giả , tự thấy mới là thật. Đợi qua đêm nay, hôm khác y cũng thể một quyển 《Kinh sư hoa đăng tiết kiến văn lục》 cho khác xem.

Haiz, y đúng là lợi hại thật.

Bọn họ ngoài khi trời tối. Đi con phố đèn đuốc sáng trưng, trời cao rõ mồn một. Dọc con phố dài treo bao nhiêu đèn lồng, hai bên sạp bày đủ loại hoa đăng. Hôm nay đèn lồng chú trọng tâm tư tinh xảo, tranh khoe sắc, chỉ thấy chứ làm .

Tiếng nhạc cổ vang dứt, ánh đèn dầu mãi thấy cuối. Ân Minh Đích tìm một chiếc đèn tròn tròn đưa tay bé ngoan, mua từ lúc nào hai cái mặt nạ, tiên đeo lên cho trong lòng, mới đeo cái của .

Cách đó xa, Vân Nhị Thanh hai mang mặt nạ vẻ quái lạ, lắc đầu cảm thán:

“Xem kìa, tự là sói đuôi to nên che mặt luôn. Tội nghiệp tiểu bạch thỏ bên cạnh, đến giờ còn tưởng sói đuôi to là đồng loại.”

A Tư Lan ôm một đống đồ ăn vặt đặc sản kinh thành, đang ăn vui vẻ cùng . Nghe Vân Nhị Thanh lẩm bẩm liền qua một cái, thấy thủ lĩnh cần bọn họ giúp gì, liền tiếp tục càn quét đồ ngon.

Không thiếu hiểu thì đúng là thiếu hiểu . Bảo nhiều thủ lĩnh đ.á.n.h xuống Trung Nguyên, nơi nhiều thứ ngon như , đổi làm thủ lĩnh cũng nam hạ.

Ân Minh Đích liếc mấy thuộc hạ điều, cúi xuống hôn trán trong lòng dắt y sâu phố dài. Muốn ăn gì về phủ bảo đầu bếp làm là , đồ ven đường thôi, sạch sẽ, ăn đau bụng thì .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-hoang-tu-sau-khi-trong-sinh-cung-thu-linh-man-toc-bo-tron/47.html.]

Cố Cảnh Ngôn nặng nhẹ. Dạ dày y “sắt thép” như mấy đại phía . Ra ngoài là để chơi cho vui, đồ ăn ven đường liên quan gì tới . Có đói cũng sợ, bọn họ mang theo điểm tâm.

Miệng thì thèm, nhưng thấy các sạp thơm lừng vẫn khỏi động tâm. Đêm nay chỉ hoa đăng tranh khoe sắc, các loại mỹ thực cũng ùn ùn. Không bản lĩnh thì khó mà vững ở kinh thành, nhất là mấy gánh hàng từ ngoài thành càng chú trọng hương vị, nếu bán vốn thì chuyến coi như công cốc.

Cố Cảnh Ngôn đeo mặt nạ thỏ, xách đèn lồng. Mặt nạ che kín mặt, miệng và mắt vẫn lộ , gương mặt thanh tú mang chút non nớt, mi mắt cong cong, linh động khiến yêu thích.

Đèn dầu phố sẽ sáng suốt đêm. Cố tiểu thuận theo đám đông tới ven đường, mắt trông mong nồi canh thịt của lão ông, xách đèn mà bước nổi.

Ân Minh Đích bất đắc dĩ dáng vẻ đáng thương của trong lòng, đang nghĩ nên mua một bát cho y nếm hai ngụm thì thấy tiểu ngốc t.ử che n.g.ự.c lùi ven đường, dựa tường ói mà ói .

“Bé ngoan!”

Cố Cảnh Ngôn uể oải ngước mắt , định thì dày cuộn lên một trận, khó chịu đến nước mắt cũng sắp rơi.

Sắc mặt Ân Minh Đích trầm xuống, bế về chỗ ít . Vân Nhị Thanh còn tưởng sắp cảnh tượng gì, cau mày phỉ nhổ Man tộc lễ nghĩa, giữa thanh thiên bạch nhật mà làm càn, dù là phu phu thành cũng quá coi ai gì.

… Ờ, thì hơn.

còn kịp phỉ nhổ mấy câu, A Tư Lan nhét đống đồ ăn trong tay cho bên cạnh kéo chạy theo:

“Thủ lĩnh gọi chúng qua đó.”

Vân Nhị Thanh: ???

Gọi lúc nào? Sao thấy?

Dòng phố chen chúc, nhưng trong hẻm nhỏ thì vắng hơn. Cố Cảnh Ngôn mơ mơ màng màng ôm hẻm, tay vẫn nắm đèn lồng:

“Đừng vội, chắc là quen mùi đường thôi, một lát là .”

Tuy y vẫn thấy nồi canh thịt thơm, nhưng lúc ngoài chuyện gì, ăn miệng, bỗng dưng khó chịu cũng chỉ thể là do ngửi mùi quen.

Vân Nhị Thanh A Tư Lan kéo tới, còn vững Ân đại thủ lĩnh mặt trầm như nước xách tới mặt:

“Bắt mạch.”

Cố Cảnh Ngôn quen với quy trình xem bệnh, dựa Ân đại ngốc, chậm rãi vươn tay. Vân Nhị Thanh vất vả lật từng lớp tay áo, thấy cổ tay trắng nõn lộ mới nhẹ nhõm thở phào.

phát hiện, thở nhẹ nhõm quá sớm.

Cái … cái … mạch tượng đúng!

Vân Nhị Thanh học y nhiều năm, trong quân đủ loại bệnh nhân cho luyện tay nghề, tự nhận y thuật thua kém mấy ai. , thậm chí nghi ngờ lang băm nửa mùa .

Không chứ, là… hỉ mạch?

Hắn mờ mịt kết quả, khóe miệng giật giật khuyên:

“Hay là… tìm thêm mấy đại phu khác xem thử?”

Sắc mặt Ân Minh Đích còn khó coi hơn lúc nãy, tay giấu trong tay áo run rẩy. Còn kịp gì thì bé ngoan nhà bừng tỉnh vỗ tay:

“Hóa là… m.a.n.g t.h.a.i !”

Tác giả lời :

Đại ngốc: (ΩДΩ)

Loading...