Tiếp đó, do tiền lương thực cứu trợ từng lớp cắt xén, chỉ ban xuống ba thành. Trời đất bất nhân, dân đói lương thực, nhưng một công tử áo trắng dựng lều bố thí cháo gạo. Bá tánh tưởng là Bồ Tát giáng thế, lượt quỳ lạy, cư nhiên tin tiểu công tử mà tin triều đình.
Bia văn lưu truyền rộng rãi trong dân gian, cuối cùng hóa thành phản loạn.
Tình thế khẩn cấp, hai tháng triều đình mỗi ngày đều thiết triều.
Trước đây tai họa từng xảy , nhưng đều nghiêm trọng như . Ta dù cũng làm Hoàng đế nhiều năm, trong lòng cũng phiền não, tuy ngoài mặt lộ vẻ, nhưng ăn ngủ yên.
Đến khi bức chân dung của tiểu công tử truyền đến tay, Hàn Trọng xem xong, lặng lẽ đưa cho .
Ta giật , khuôn mặt tuyệt mỹ đó hóa thành tro cũng thể quên.
Là khuôn mặt của gian phi.
Đứa bé đó nhỏ hơn ba tuổi, từ nhỏ cưng chiều, hình dáng vô cùng xinh , răng trắng mắt sáng, sáng sủa kiều diễm như mặt trời nhỏ, là đối tượng theo đuổi. Một sớm sa cơ, càng khó chấp nhận. Hàn Trọng cũng là vì chê thời thế mới lùi bước mà cầu thứ yếu chọn .
Muôn vàn chúng sinh, cố tình gặp , cũng chọn .
Có lẽ đây chính là duyên phận chăng.
Ý nghĩ khiến đám mây u ám trong lòng tan vài phần, khẽ . Xảy đại sự như , cũng cau mày giãn, thấy , liền phái binh trấn áp.
Ta gật đầu, đa tạ Trọng phụ.
Không hiểu , đôi mắt vốn tuấn tú phiêu dật của đang vô cùng âm trầm chằm chằm , nhưng gì.
Ai ngờ sóng yên, sóng khác nổi.
Vừa đông, tuyết lớn bay lả tả Tắc ngoại, Hung Nô nữa xâm phạm biên giới. Lại thêm Lâu Lan âm thầm ủng hộ, binh lực dẹp loạn kịp điều về, chỉ mang đầy năm vạn quân liền đích biên cương chống địch ngoại xâm. Phó tướng họ Diệp, vẫn luôn mắt , cũng theo cùng .
Ta rời , nhưng căn bản hỏi ý kiến của , mà chỉ là thông báo cho mà thôi. Thậm chí cho đến đêm khi khởi hành mới cho . Ta thà đánh mắng , nhưng thể chịu đựng việc xem nhẹ , coi như tồn tại. Thế là liền y phục tự tiện đến hành cung của tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-hoang-de-giam-giu-nguoi-thuong-nhiep-chinh-vuong/chuong-7.html.]
Do thông báo , đến ngoài sân, thấy thủ hạ của đang thì thầm to nhỏ: “Khi đó Thánh thượng còn nhỏ tuổi, Vương gia đối với Đại Chu cúc cung tận tụy. Ai ngờ Thánh thượng trưởng thành đố kỵ công cao chấn chủ, đoạt đại quyền, ngay cả triều đường cũng chút khách khí. Trước đó Phó tướng Diệp sớm quá sức nhẫn nhịn, khuyên Vương gia sớm làm phòng , Vương gia cố tình .”
Forgiven
Một khác : “Thánh thượng quá đa nghi. Vương gia nếu thật sự đoạt giang sơn của , lẽ nào để sống đến bây giờ?”
Ta sững tại chỗ, tiến , lùi cũng xong.
Những lời như một gáo nước lạnh tạt thẳng đầu, đây là đảo lộn trắng đen ? Ta tuy ái mộ , nhưng cũng dã tâm nhỏ. Thế nhưng nào từng đố kỵ công cao chấn chủ? Lại nào chuyện với mà cung kính cẩn trọng? Chẳng lẽ cho rằng chỉ là đang nhẫn nhịn ?
Ta giơ tay ngăn cung nhân định phía . Ánh nến vàng cam xuyên qua phòng , vệt sáng đó chiếu bóng dáng cao gầy của lên cửa sổ. Ta lặng lẽ ngưng mắt bóng hình phản chiếu của , đầy lòng tình ý như vỡ tung lồng n.g.ự.c mà trào , chỉ quản gì cả mà xông hành cung của , làm gì thì làm.
làm gì thành như , nếu đêm nay làm thật, e rằng sẽ sinh nhiều lời đàm tiếu hơn nữa.
Ta sợ khác thế nào, họ là quái vật, gây họa cho thiên hạ, đều bận tâm. Ta chỉ… sợ sẽ tin những lời .
Cuối cùng lặng lẽ rời , dù chỉ một chút cũng dám kinh động .
Nơi ở của là Diên Phúc Cung . Sau khi về tẩm điện mới phát hiện ngọc bội đeo bên hông rơi ở . Lòng bất an, nghĩ chuyến chỉ mang năm vạn quân, nếu gặp nguy hiểm thì làm ? Trằn trọc cả đêm ngủ, mở mắt đợi đến canh tư liền dậy.
Thị nữ chải tóc cho , trong gương đồng thẫn thờ, ngắm khuôn mặt tươi của , mắt phớt màu xanh nhạt, thầm nghĩ khuôn mặt như liệu thật sự đáng ghét ? Để cứ thế tránh mặt .
Nếu cũng , rực rỡ như mặt trời thì , lẽ sẽ nguyện ý nhiều hơn một chút.
Trời sáng, sớm đợi ở cửa thành để tiễn hành , ngờ còn đến sớm hơn .
lúc giữa mùa đông tháng chạp, cả thành âm u, tường thành rơi tuyết, như lông ngỗng, bay đầy trời xanh.
Hắn khoác giáp, dáng hiên ngang, mày mắt tuấn, vẫn uy phong lẫm liệt như cũ. Ta ngơ ngẩn , chỉ thấy thần hồn đều câu , quên họ gì, đang ở nơi nào.
Đến khi hồn, cung nhân đang tay bưng mâm đợi từ lâu. Trên chiếc mâm gỗ đàn hương màu nâu sẫm đựng ba chén rượu ngon. Ta nâng một chén rượu hai tay dâng lên, : “Chén thứ nhất kính Trọng phụ, mong đại phá Lâu Lan, khải về nước.”
Hắn im lặng uống cạn. Ta nâng chén rượu đưa cho , : “Chén thứ hai cũng kính , mong bình an thuận lợi, gặp nạn hóa lành.”