Tiểu hoàng đế giam giữ người thương – Nhiếp chính vương - Chương 22

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2025-08-17 17:28:41
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu , đến Tết Nguyên tiêu.

 

Hàn Vương tổ chức yến tiệc tại phủ, chiêu đãi Thừa tướng.

 

Tuy và Hàn Trọng quân thần hòa thuận, hề mâu thuẫn, nhưng trong mắt Thừa tướng, họ vẫn là phe đối địch, vốn từ chối, nhưng dám nể mặt Nhiếp Chính Vương, đành đến dự tiệc.

 

Trong tiệc vũ cơ từ Tây Vực tiến cống nhảy những vũ điệu uyển chuyển, nhạc sư cung đình tấu lên tiên nhạc bồng bềnh, mỹ tửu giai hào, ngọc bàn trân tu.

 

Thừa tướng mặt như sương giá, liếc ngang dọc, động đũa, cũng chạm rượu.

 

Hàn Trọng ung dung tự tại ở thượng tọa, dường như thấy sự kháng cự của y, hỏi Thừa tướng vì động đũa? Chẳng lẽ là bổn vương tiếp đãi chu đáo?

 

Thừa tướng chỉ đáp: "Không dám, chỉ là vi thần gần đây khẩu vị , ăn uống mà thôi."

 

Lúc thật sự cảm động. Dù y cho rằng là một hôn quân dòm ngó sắc của y, nhưng đối với kẻ địch chính trị vẫn hề khách sáo. càng mong y thể nhận rõ hiện thực.

 

Ta dòm ngó sắc của y, Hàn Trọng cũng là kẻ địch chính trị.

 

Trong đôi mắt trầm tĩnh của Hàn Trọng xẹt qua một tia gian xảo, : "Không ăn , rượu thì vẫn uống chứ? Sao còn rót rượu cho Thừa tướng?"

 

Thừa tướng như điều cảm nhận, đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt tái mét, thấy như thấy ma mà kinh hãi run rẩy.

 

Phản ứng của y hề lạ, bởi vì lúc đang mặc la quần màu vàng nhạt, đầu cài kim trâm, ép cải trang thành tỳ nữ trong phủ. Ta cao, cúi đầu âm trầm một bên, y đó hề nhận .

 

Ta cũng giới hạn, ban đầu khi Hàn Trọng làm , liền cảm thấy thật hoang đường. Ta dù cũng là Thiên tử, bắt giả làm tỳ nữ cho Thừa tướng xem, thể diện để ? Thừa tướng còn mắng c.h.ế.t ? Ta thà nhảy từ nóc cung Diên Phúc xuống, c.h.ế.t lăn , cũng quyết làm cái chuyện hổ thẹn !

 

Vừa định từ chối, thấy gương mặt sáng như trăng rằm, trong mắt lấp lánh ánh , đang với . Ta chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, thần hồn điên đảo, bụng đầy lời đều quên sạch, ngây ngốc : "Được, gì cũng ."

 

Chuyện đến nước , còn thể làm ?

 

Lại làm gì .

 

Ta im lặng gì, nâng chén rượu, đến mặt Thừa tướng, vô cảm thẳng y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-hoang-de-giam-giu-nguoi-thuong-nhiep-chinh-vuong/chuong-22.html.]

 

Thừa tướng dám nhận rượu của ? Vội vàng lùi ba bước, quỳ xuống lạy, đó gương mặt thanh lệ hiện vẻ sắc bén, giận dữ quát: "Vương gia đây là tội khi quân !"

 

Hàn Trọng ung dung : "Nếu là do Bệ hạ tự nguyện, tính là khi quân?"

 

Ta vội vàng quát: "Thừa tướng!"

 

Nghĩ một lát, Thừa tướng dù cũng là trọng thần quốc gia, nếu thẳng thì sợ làm tổn hại thể diện của y, liền đổi lời lẽ hàm súc hơn, bình tĩnh : "Trẫm quả thực hỏi Thái phó chuyện tình ái. Bởi vì trẫm thật sự làm với đó, trẫm tuy là Thiên tử, nhưng y trẫm nâng niu trong lòng, chỉ sợ chậm trễ, nỡ để y chịu nửa điểm ủy khuất."

 

Thừa tướng hoảng loạn đầu , thở dài: "Bệ hạ đừng nữa, thần đều , việc trái với lễ quân thần."

 

Y cái gì chứ?

 

Lúc cảm thấy phía một ánh mắt lạnh lẽo thấu xương b.ắ.n tới, hình như đang cảnh cáo nếu mau giải thích rõ ràng thì tối nay chịu nạn. Ta lập tức khắp lạnh lẽo, dám thừa, vội vàng cắt chính đề: " , đó chính là Trọng phụ."

 

Thừa tướng rõ ràng sững sờ, vô biểu cảm đọng trong mắt, như thể đang mắng , như thể đang mắng chính .

 

Nửa ngày , ánh mắt lặng lẽ quét qua chúng , đó là một ánh mắt như tro tàn, đôi môi đỏ mọng cử động, cố gắng lấy giọng run rẩy của , hỏi: "Ai, ai thể làm Vương gia chịu ủy khuất?"

 

Forgiven

Ta thở dài: "Trẫm lẽ nên rõ chuyện từ sớm."

 

Thừa tướng im lặng lâu, cân nhắc lời lẽ, cẩn thận từng chút một, nhưng như sợ thấy đáp án, hỏi: "Trong đại điển Giao Thừa, Vương gia im lặng , thần sắc lạnh lẽo, trăm quan suy đoán lung tung, tưởng rằng hai vị bất hòa, lẽ nào chỉ là cãi vã?"

 

Ta .

 

Lúc đó chỉ tùy tiện tìm một hướng để , bất kỳ ai, liền cho rằng đang lén lút đưa tình với Thừa tướng, còn lôi chuyện cũ . Ta bình tĩnh giải thích, nhưng thèm để ý , buổi tối cũng cho ôm , hôn , cọ , lạnh nhạt với , rõ nhất cách để dày vò .

 

Thừa tướng dường như gì đó, nhưng hít sâu một , cuối cùng , đôi mắt màu nâu nhạt đọng sự yên bình cơn mưa lớn, lặng lẽ : "Đa tạ Vương gia khoản đãi, vi thần việc, xin cáo từ ."

 

Nói đoạn cúi đầu hành lễ, rời khỏi đại sảnh, như một làn gió mát lặng lẽ biến mất màn đêm đen kịt.

 

Ta cảm thấy ngày mai thượng triều sẽ mắng, nhưng chỉ cần Trọng phụ hài lòng là .

 

Quay phản ứng của Hàn Trọng, thấy đang , khóe môi mỉm , vẫy vẫy ngón tay về phía . Ta chỉ cảm thấy tim lỡ mất một nhịp, hồn phách đều câu mất, thể cũng ngoan ngoãn tiến lên, kéo một cái liền vắt chân lên đùi .

Loading...