Tiểu Hồ Ly Sau Khi Bị Ảnh Đế Nhặt Về Nhà Liền Hot - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-04-27 12:24:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch Lam: “?”
Cậu nhớ trong bữa tiệc khai máy hôm nay rõ ràng uống rượu, mà chỉ uống một loại nước ép hương vị lạ, gồm cà chua và cà rốt.
Cậu say nước trái cây ?
Nước trái cây cũng chứa cồn, vẻ như thì sai sai.
nếu ... thì làm thể lời làm chấn động từ trong miệng Tạ Hoài.
Vẻ mặt nghiêm túc của Dịch Lam cúi xuống, tầm mắt đối diện với Tạ Hoài: “Anh Hoài, say .”
Trước đây, khi sư phụ say rượu, chỉ cần câu , giống như câu thần chú “vừng ơi, mở ”, Dịch Vô Lâm sẽ nhận : “Ta say ”, về phòng ngủ.
phương pháp tác dụng với Tạ Hoài.
Người đàn ông giơ tay lên, đợi Dịch Lam lùi , vòng tay qua cổ kéo gần, đó nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên khóe môi , nhẹ như cánh hoa rơi.
Hồ ly nhỏ lập tức biến thành một bức tượng đá, trái tim của nổ tung thành những mảnh ghép sặc sỡ.
Tạ Hoài chằm chằm , nheo mắt , tựa như cực kỳ thỏa mãn, nhẹ giọng thì thầm:
“Tiểu Bạch…”
Vành tai của Dịch Lam giật giật.
Tựa như một chậu nước lạnh từ trời dội xuống, khiến đang đông cứng dần nứt , lấy tỉnh táo đ.á.n.h mất, đồng thời khiến trái tim đang đập mạnh cũng trở bình thường.
Hóa gọi . Dịch Lam nghĩ.
Tạ Hoài là do uống quá nhiều, nên trong lúc say rượu nhầm với khác.
Cậu thẳng dậy Tạ Hoài đang bên giường mỉm với , trong đầu chợt lóe lên. Cái tên “Tiểu Bạch” Tạ Hoài nhắc đến từ đầu tiên hai gặp .
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
lúc đó cho rằng Tạ Hoài chỉ tùy ý , bao giờ để ở trong lòng.
Những điều mà đây hiểu dường như giải đáp lúc . Tại Ứng Thiên dẫn dắt ngay khi công ty? Tại Tạ Hoài giúp đỡ nhiều như ?? Tại nhiều tài nguyên như ...
Không hồ ly nhỏ từng nghĩ tới những chuyện , đôi khi sẽ thầm vui vẻ nghĩ - lẽ là do mị lực cao, kỹ năng diễn xuất khiến Tạ Hoài thiên vị như .
giờ đây, sự thật về những điều phơi bày một cách hoang đường sự ảnh hưởng của rượu, phá vỡ ảo tưởng giờ của - trong đó loáng thoáng bao gồm một chút tâm tư ngây thơ mà bản cũng nhận . Dịch Lam cảm giác như ăn một loại kẹo lạ. Lớp vỏ bên ngoài vị ngọt thanh mát nhưng ăn một nửa thì phát hiện bọc đường thế nhưng là hoàng liên*.
*Tên cây t.h.u.ố.c vị đắng.
Sự tương phản giữa ngọt ngào và đắng chát khiến thể giữ sự bình tĩnh, Dịch Lam lùi và rời khỏi phòng, khi Tạ Hoài cất tiếng hỏi cũng đầu .
Cậu đến sân bên ngoài ngôi nhà gỗ, dừng một giây, thẳng qua vô ngôi nhà trong làng, thậm chí còn nhận chào hỏi . Cậu đang - thể đang làng, thể đang rừng.
Dù nữa, khi dừng và xung quanh, bầu trời phía tối sầm.
Màn đêm buông xuống, mây đen che phủ bầu trời, ngay cả những vì cũng che khuất.
Cậu quanh khu rừng xa lạ xung quanh, bỗng thấy hối hận vì xa như . Cậu vẫn còn nhớ trải nghiệm rơi ảo ảnh ở Hoài Sơn, gặp trải nghiệm như nữa.
Vì , triệu hồi Lửa nhỏ để soi sáng và cố gắng nhớ con đường .
“Tối nay chuyện gì ?” Lửa nhỏ lo lắng hỏi. Sau khi trở về từ hoang đảo, nó ngủ lâu do tiêu hao quá nhiều linh lực, gần đây mới tỉnh . Vừa trạng thái của Dịch Lam như mất hồn, nó gọi thế nào cũng , thức hải cũng định, làm vật dựa thức hải để tồn tại như nó thật sự sợ hãi.
Dịch Lam lắc đầu: “Tôi mới nhớ sư phụ từng - vô cớ đối xử với .” Lẽ nên sớm hiểu sự thật đơn giản như .
Trong khi chuyện với Lửa nhỏ, lý trí của Dịch Lam dần trở , bắt đầu cảm thấy lo lắng - trong phòng chỉ một Tạ Hoài, hầu hết đều đang nghỉ ngơi, làm thời gian rảnh để chăm sóc khác… Trong trường hợp , thể để Tạ Hoài say xỉn một trong phòng?
Cho dù Tạ Hoài chỉ coi là thế cho “Tiểu Bạch” nhưng chính là nợ tiền, Tạ Hoài ưu ái về mặt, nhiều tài nguyên cũng là .
Cậu nhận nhiều ân huệ từ Tạ Hoài, điểm thể nghi ngờ.
Dịch Lam hít sâu một , chậm rãi thở , trong lòng phân định rõ ràng mối quan hệ giữa và Tạ Hoài.
Hồ ly nhỏ bình tĩnh và tiếp tục dạo trong rừng, chợt chú ý đến một cái cây quen thuộc, nãy qua để ý đến cái cây , bởi vì nó đặc biệt, đây là một cái cây thẳng tắp nhưng một cành duy nhất mọc ngang chín mươi độ. Trông giống như một vũ công ba-lê xuất hiện trong hàng ngũ quân đội.
Nhìn thấy cái cây là một điều , bởi vì nó nghĩa là thể trở vị trí .
Dịch Lam cố gắng bước nữa, mười phút , gặp cây ba-lê vẹo cổ. Người và cây , dường như họ đều gặp .
Hồ ly nhỏ thở dài, điện thoại sắp hết pin. Cậu đang chuẩn cho thử thứ ba với tâm trạng ưu sầu thì chợt thấy phía tiếng động như giẫm lá rụng.
Cậu chậm nhưng dừng . Cậu tiếp tục về phía như bình thường, đột nhiên đầu ở một chỗ tương đối ít cây.
Người theo mất cảnh giác và bắt gặp, khi kịp trốn một gốc cây.
Dịch Lam sửng sốt, bình tĩnh để Lửa nhỏ biến mất trong lòng bàn tay, bật đèn pin điện thoại lên, đó nở nụ thiện: “Là em .”
Cô bé lấy đùi gà trong bữa tiệc hôm nay rụt rè , hai tay nắm chặt góc áo, như điều nhưng đôi môi nứt nẻ cứ mím chặt.
Dịch Lam biểu cảm của cô bé, ngập ngừng hỏi: “Em dẫn đường cho ?”
Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to ươn ướt như cún con, vô cùng sáng ngời, dùng sức gật đầu với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-ho-ly-sau-khi-bi-anh-de-nhat-ve-nha-lien-hot/chuong-55.html.]
Dịch Lam đến chỗ cô bé, sợ cô bé lạ đến gần nên giữ cách hai mét. Cô bé dẫn xuyên qua khu rừng, cũng rõ là hướng nào, trong khu rừng yên tĩnh chỉ tiếng bước chân xào xạc của hai .
Dịch Lam chút tò mò vì cô bé xuất hiện ở đây, bộ dạng của đứa trẻ , lẽ cô bé là sẽ chủ động bắt chuyện, khi nghĩ nghĩ , cố gắng hỏi những câu hỏi dễ trả lời nhất, để thể gần gũi với cô bé hơn:
“Năm nay em bao nhiêu tuổi ?”
Đây lẽ là câu hỏi phổ biến của lớn khi đối diện với trẻ em. Là lời mở đầu câu chuyện vô cùng hảo.
Cô bé như giật co rúm , ngập ngừng trả lời: “Bảy…bảy, bảy tuổi.”
Vẻ mặt Dịch Lam kinh ngạc: “Ồ, em bảy tuổi, lớn hơn một chút, mười tám tuổi.”
Dựa theo độ tuổi thành niên của con , hình dạng con của đúng là mười tám tuổi.
Cô bé chớp chớp mắt, đầu , cố gắng : “... đúng là, lớn hơn, mười một tuổi.”
Dịch Lam thực sự chút ngạc nhiên. Ở một ngôi làng miền núi nhỏ như , ít dân làng một nền giáo d.ụ.c chất lượng chỉnh, mà một cô bé cha , thoạt giống vô gia cư tính toán.
Cậu chân thành khen ngợi: “Thật lợi hại, em tính đúng .”
Một lời khen nhẹ nhàng như lập tức làm dịu sự căng thẳng của cô bé, em ngẩng đầu lên, tự hào : “Là ông nội dạy em.”
“Em tên Huệ... Huệ.” Cô bé nghiêm túc với Dịch Lam. Cậu cũng dừng , nhặt một cành cây nhỏ từ đám cỏ chân, trịnh trọng từng nét một mặt đất chữ “Huệ”.
“Huệ Huệ.” Dịch Lam nữa: “Ông nội đặt tên cho em ? Nghe .”
Huệ Huệ lắc đầu: “Không, , ông nội lúc ông cõng về nhà, một tờ giấy trong giỏ, giỏ của em, … Huệ Huệ.”
Tuy năng lúng túng nhưng suy nghĩ của em rõ ràng, Dịch Lam nhớ rõ dân làng chỉ coi cô bé là một kẻ ngốc nghếch nhưng đôi mắt to tròn của em sáng, hiển nhiên em là một đứa trẻ thông minh.
Dịch Lam bất giác sinh sự trìu mến khó tả với cô bé, đưa tay sờ đầu em, : “Thì là .”
Nhìn nụ của , cô bé cũng chút ngượng ngùng.
Hai tiếp tục về phía , lâu , cách đó xa xuất hiện một luồng ánh sáng lờ mờ.
Dịch Lam chút kinh ngạc: “Chúng tới thôn !”
Huệ Huệ gật đầu rời . Dịch Lam lập tức hỏi: “Huệ Huệ, em sống ở ? Nhờ em mà hôm nay mới thể khỏi rừng. Hai ngày nữa, nhất định sẽ tới gặp em và ông lời cảm ơn.”
“ , tên Dịch Lam, là diễn viên đến làng để đóng phim, ở trong căn nhà đó, nếu việc gì cần thì lúc nào em cũng thể đến tìm .”
Huệ Huệ lời , sửng sốt một chút, chợt nhớ tới lời ông nội dặn: “Không tiếp xúc với ngoài.” Thật tối nay em đang đào rễ rau ở đầu làng thì thấy Dịch Lam khỏi làng, phát hiện Dịch Lam đang tâm trạng đúng lắm, bất an nên em mới lén lút theo . nếu ông nội ...
Cô bé lập tức lắc đầu như trống bỏi: “Không, , ông nội cho.”
Dịch Lam ánh mắt kiên quyết của cô bé, giọng điệu chút lo sợ, đành thôi hỏi nữa. Cậu lục lọi trong túi, cuối cùng cũng tìm thấy vài chiếc kẹo sữa còn sót luôn mang theo bên .
Cậu xổm xuống, ngang tầm mắt với Huệ Huệ, đặt viên kẹo sữa lòng bàn tay em: “Vậy… hãy coi những thứ làm quà cảm ơn, cơ hội sẽ cảm ơn Huệ Huệ thật đàng hoàng.”
Huệ Huệ ngơ ngác viên kẹo trong lòng bàn tay, thật lâu mới nhẹ giọng hỏi: "Đây là, cho, cho em...?"
Dịch Lam mỉm gật đầu: “Ừ, là cho Huệ Huệ.”
Cậu còn định thêm, đột nhiên thấy tiếng bước chân loạng choạng từ khu rừng phía cách đây xa.
Dịch Lam lập tức cảnh giác . Không từ khi nào, mây đen tan , ánh trăng trong trẻo chiếu sáng bóng dáng cao lớn từ trong rừng bước , vai còn vướng vài chiếc lá khô.
Dịch Lam dậy, theo bóng trăng phân biệt khuôn mặt, đó trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.
--- Thì là Tạ Hoài.
Tạ Hoài vẫn còn say, quần áo chút lộn xộn, hai mắt đỏ hoe.
Vì lý do nào đó, xung quanh dâng trào một luồng khí tức hung bạo, giống như một con thú nhốt trong lồng, nhưng vẻ mặt mê mang, trong mắt hiện lên vẻ bất an và đau khổ khiến n.g.ự.c Dịch Lam run lên.
Mà khi thấy Dịch Lam, tất cả sự hung dữ mặt đều biến mất ngay lập tức. Hắn chằm chằm Dịch Lam, đột nhiên bước tới và ôm lòng.
Hơi thở mát lạnh bao lấy , khiến choáng ngợp.
Giọng Tạ Hoài khàn khàn:
“Cuối cùng cũng tìm thấy em .”
Dịch Lam khi thanh âm của mới hồn , vội vàng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của , để ý tới ánh mắt kinh ngạc và ủy khuất của Tạ Hoài, ho nhẹ một tiếng, đầu : “Anh, Hoài, ở đây?”
Tạ Hoài vốn dĩ đang ở trong phòng từ trong rừng , vẫn còn say khướt.
Tạ Hoài kịp gì thì thấy Huệ Huệ ngước mắt , Dịch Lam, em nhanh trí hỏi:
“Anh ơi, hai, hai ... là một cặp ?”
—--
Tác giả lời :
Tạ Hoài: , tụi xác thật là một đôi.
---
Hôm nay Tạ ảnh đế uống say quá trớn . (doge.jpg)
Hồ ly nhỏ: À, hóa chỉ là thế (end of love.jpg)