Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 70: Tuyết Trắng Lặng Chìm

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:07:48
Lượt xem: 564

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố lên, cố thêm chút nữa.

Trong đêm đen tĩnh mịch, trận tuyết đầu mùa đông năm lặng lẽ rơi.

Cổ dính đầy m.á.u của Lệ Tịch Xuyên, khoang mũi sộc lên mùi khí lạnh của màn đêm và mùi m.á.u tanh nồng từ lưng.

Cậu cõng Lệ Tịch Xuyên, cứ thế thẳng về phía , hướng xuống chân núi.

Điện thoại mất, chỉ mặc một chiếc áo lông mỏng manh, tài nào nghĩ tại đến nơi .

Trong ký ức, chỉ nhớ đang ở biệt thự nhà họ Tô, uống cạn ly nước ấm mà hầu rót cho.

Tám chín phần mười, là trò quỷ của Tô Hội ?

giờ phút , Tô Bồ chẳng hề hận .

May mà đưa lên núi, nếu thì làm cứu Lệ Tịch Xuyên chứ?

Nghĩ đến đây, Tô Bồ thậm chí còn cảm thấy may mắn.

Con đường vì thường xuyên xảy sự cố nên chính phủ cho ngừng hoạt động, họ mãi mà chẳng thấy một chiếc xe nào.

Cũng , may mà Tô Hội chọn con đường , nếu Lệ Tịch Xuyên đợi bao lâu nữa mới cứu viện tới?

Tô Bồ cong cong khóe môi, kéo theo đàn ông nặng hơn gần gấp đôi, bước trong đêm dài vắng lặng.

Bông tuyết dần dần xóa dấu chân của họ, mà con đường xuống núi vẫn còn xa.

Lệ Tịch Xuyên lưng dường như chịu nổi nữa, Tô Bồ thể cảm nhận thở phả bên tai ngày càng mong manh.

Làn da lòng bàn tay cũng ngày một lạnh .

Không , Lệ Tịch Xuyên thể xảy chuyện gì

Thế nhưng, đầu gối mềm nhũn, cả ngã quỵ xuống nền tuyết.

Tô Bồ kiệt sức, suy sụp, mồ hôi lạnh ngừng tuôn rơi như một cơn mưa rào, làm ướt đẫm khuôn mặt tái nhợt của .

mà, thật sự từ bỏ như ?

Lệ Tịch Xuyên thì , Lệ Tịch Xuyên làm thế nào?

Lệ Tịch Xuyên làm sai điều gì, tại xuất hiện ở đây, tại đầu và hai chân ngừng chảy máu?

Nhìn , con đường họ qua để một vệt m.á.u đáng sợ.

Vệt m.á.u đỏ tươi trông mà ghê dần tuyết trắng xóa lấp…

Không, !

Tô Bồ c.ắ.n môi, lao tới đè chặt vết thương chân Lệ Tịch Xuyên.

Đừng chảy m.á.u nữa, cầu xin , đừng chảy m.á.u nữa.

Cầu xin ngài, ông trời, bất cứ vị thần tiên nào cũng , cầu xin các , hãy cứu Lệ Tịch Xuyên!

Anh thật sự là một , đáng c.h.ế.t như thế

Tô Bồ tuyệt vọng nức nở, x.é to.ạc chiếc áo lông .

Tại hôm nay cố tình mặc một chiếc áo lông, nếu thì còn thể xé vải để cầm m.á.u cho Lệ Tịch Xuyên.

Tại cố tình…

Tô Bồ sờ soạng quần áo của Lệ Tịch Xuyên, tìm một mảnh vải tiện tay để băng bó đơn giản cho .

Bất chợt, phát hiện chiếc điện thoại trong túi Lệ Tịch Xuyên.

Báo cảnh sát, báo cảnh sát…

Tô Bồ chợt nảy ý nghĩ, Lệ Tịch Xuyên vẫn còn cứu .

Anh vẫn còn cứu !

Không mật khẩu, thể mở khóa điện thoại, Tô Bồ đành nhấn lựa chọn khẩn cấp.

Cuộc gọi kết nối, nhân viên tổng đài của trung tâm cấp cứu hỏi hỏi .

“Xin chào, xin hỏi ngài thấy ạ?”

“Xin hỏi gì cần giúp đỡ ạ…”

“Xin chào?”

“Nếu ngài đang trêu đùa, chiếm dụng đường dây nóng cấp cứu quá thời gian quy định là chịu trách nhiệm pháp lý đấy ạ…”

“Xin chào, ngài ạ?”

Máu nhuộm đỏ cả một vùng tuyết quanh họ, tựa như một đóa hoa đỏ thẫm nở rộ nền tuyết trắng.

Tô Bồ ôm Lệ Tịch Xuyên, bất lực nức nở.

Tinh thần sụp đổ.

Tô Bồ quanh bốn phía, đây là một con đèo quốc lộ, nếu thể cứu Lệ Tịch Xuyên, lẽ thể bên lan can bảo vệ nhảy xuống.

Ít nhất, con đường xuống hoàng tuyền, họ thể nắm tay cùng .

“Đèo… sân bay…”

Trong cơn mê man, Tô Bồ thấy một giọng xa lạ.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Điều kỳ lạ là, giọng phát từ chính đôi môi “của ”.

“Cứu , cứu …”

“Cứu, Lệ, Tịch Xuyên…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-70-tuyet-trang-lang-chim.html.]

Đêm đó quá lạnh, cơ thể mỏng manh của Tô Bồ cuối cùng cũng chịu nổi cái lạnh buốt và sự suy sụp tinh thần, dần dần mất ý thức.

Đợi đến khi đội cứu hộ tới, họ tách hai đang ôm chặt lấy .

Kể từ đó.

Lệ Tịch Xuyên trải qua một cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 30 tiếng, giữ mạng sống, nhưng giữ đôi chân.

Tô Bồ hôn mê ba ngày thì tỉnh , mất hết ký ức về đêm đó.

Cậu chỉ gặp một cơn ác mộng dài, còn về việc cơn ác mộng đó rốt cuộc xảy chuyện gì, chẳng nhớ gì cả…

Cho đến tận giờ phút .

Tô Bồ từ từ mở mắt.

Tất cả chuyện, ký ức về đêm đó, giờ đây đều trở nên thật sống động, rõ mồn một mắt.

“Bộ não con thú vị lắm…”

Cậu nhớ lời bác sĩ tâm lý với .

“Có lẽ, bộ não của loại bỏ những sự việc hoặc cảm xúc mà nó thể xử lý …”

Thật sự là như ?

Tô Bồ sờ lên gò má , đầu ngón tay chạm những giọt nước mắt lành lạnh.

Cậu nhớ những giấc mơ đứt quãng của , hình ảnh Lệ Tịch Xuyên mặt đầy máu… Có lẽ, thật sự tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó.

Tô Bồ vết sẹo nhỏ cổ tay.

Đó là vết sẹo xuất hiện từ khi nào, giờ đây cũng câu trả lời.

Là khi dùng hết sức bình sinh, kéo Lệ Tịch Xuyên khỏi chiếc xe thể thao biến dạng, quẹt xe còn đang nóng bỏng mà lưu .

Đây là bằng chứng cho thấy đêm đó thật sự tồn tại.

Tô Bồ còn nhớ khi tỉnh ngày đó, Tô Hội đối xử với , ngày nào cũng đến phòng hỏi han ân cần.

Cứ ngỡ là em trai hư hỏng lương tâm trỗi dậy khi nước ngoài, thì , thì đang thăm dò.

Thăm dò xem còn nhớ bao nhiêu về đêm đó.

Tô Bồ quả thật quên hết, chẳng nhớ gì cả, cho đến tận bây giờ…

Mà hiện tại, ký ức xa xưa bỗng trở nên mới mẻ.

Vào khoảnh khắc mà chính cũng nhớ rõ, kỵ sĩ Tô Bồ dũng cảm cứu vớt công chúa Lệ gặp nạn!

Tô Bồ hít một thật sâu, cố nén nước mắt.

Cậu cứu Lệ Tịch Xuyên, cho nên mới thiêu c.h.ế.t trong biển lửa, cho nên mới giữ một mạng!

Tô Bồ cuối cùng cũng thể kìm nén sự kích động trong lòng, , năng lực bảo vệ yêu sâu đậm.

Một yếu đuối như , bất lực như , nhỏ bé đáng kể như , cứu yêu, cứu chồng !

Tô Bồ bật dậy, chọn một bộ quần áo trong tủ chạy đến công ty của Lệ Tịch Xuyên.

Cậu nữa, thể chịu đựng nữa, dù chỉ một giây nghĩ một đằng một nẻo.

Cậu cho Lệ Tịch Xuyên , yêu nhiều lắm, thích vô cùng.

Cậu dùng ý chí vượt qua cả bản năng để bảo vệ , sức mạnh để bảo vệ !

Cậu yếu đuối, hèn mọn, sẽ dùng tất cả sức lực để ôm lấy , cho dù trong những khoảnh khắc mà chính bộ não của cũng thể ghi nhớ, vẫn đang dùng hết sức để đến gần .

Em thích , em yêu nhiều lắm.

Tình yêu của em vượt ngoài cả ký ức, tất cả những khoảnh khắc em nhớ nhớ , em đều yêu .

Tô Bồ chạy đến tầng cao nhất của tập đoàn Lệ thị, văn phòng của Lệ Tịch Xuyên trống .

Kỳ lạ, rõ ràng buổi sáng Lệ Tịch Xuyên còn với , lịch trình hôm nay của bận…

Đi họp ?

Nén tâm trạng nôn nóng, Tô Bồ xuống ghế sô pha chờ đợi.

Cốc cốc ——

Anderson qua lớp cửa kính, bắt gặp ánh mắt của Tô Bồ, cố ý giơ tay gõ hai cái.

Tô Bồ dậy.

Anderson mỉm , đặt một tập tài liệu cần ký lên bàn làm việc của Lệ Tịch Xuyên, đó về phía Tô Bồ.

“Đến tìm Lee ?”

Tô Bồ gật đầu.

“Tôi thật sự sốt ruột quá, nên đành phạm quy một …”

Anh lắc đầu, thản nhiên : “Lee suy nghĩ nhiều quá, cũng trân trọng , luôn cảm thấy đợi đến khi việc hảo mới dám hạnh phúc.”

“Thật hạnh phúc là một chuyện đơn giản, đúng ?”

Bị Anderson , trong lòng Tô Bồ thoáng chua xót.

“Cậu ở đây đợi , tìm thì đến một nơi khác…”

--------------------

Loading...