Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 58: Anh không đợi được kết hôn với Tiểu Bồ nữa rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:07:34
Lượt xem: 701

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùm ——

Pháo hoa liên tiếp nổ tung trong đầu Tô Bồ.

Lệ Tịch Xuyên nhớ đến , Lệ Tịch Xuyên vẫn từng quên .

Lệ Tịch Xuyên đang ôm , thừa nhận là bạch nguyệt quang của .

Bạch nguyệt quang, ý nghĩa gì chứ?

Đối với Tô Bồ mà , “bạch nguyệt quang” là cả đời thể quên, thể buông bỏ.

Khi tin Tô Phụng Hiển gả Tô Hội cho Lệ Tịch Xuyên, Tô Bồ đau lòng đến mức thở nổi.

Cũng may, trời xui đất khiến, Tô Phụng Hiển đẩy qua đó.

Trời mới , con đường đến nhà Lệ Tịch Xuyên, vui mừng và may mắn đến nhường nào…

Bạch nguyệt quang là khiến cảm thấy cuộc đời dài đằng đẵng và đau khổ , nhờ sự tồn tại mà trở nên ý nghĩa.

Lệ Tịch Xuyên làm Tô Bồ cam tâm tình nguyện bước một cuộc hôn nhân hề sự đảm bảo.

Bởi vì thể mạo hiểm vì Lệ Tịch Xuyên, đối với là một điều may mắn.

Đặc biệt là khi phát hiện , mấy năm xa cách, Lệ Tịch Xuyên vẫn thuần khiết và lương thiện, dù cho ở nghịch cảnh, những lời đồn nhảm bủa vây, vẫn dành sự dịu dàng cho những bên cạnh.

Dường như từ sớm, cũng thể chính là trong mấy tháng chung sống với Lệ Tịch Xuyên, một ngày nọ tỉnh dậy, Tô Bồ bàng hoàng nhận .

C.h.ế.t , sẽ thích Lệ Tịch Xuyên cả đời mất.

Lệ Tịch Xuyên từ bạch nguyệt quang trở thành vầng trăng đích thực, gieo rắc ánh bạc, trở thành niềm khát khao.

Mà Tô Bồ cam tâm tình nguyện trở thành kẻ khờ dại ngừng chạy mặt đất, mãi mãi đuổi theo, mãi mãi chấp mê bất ngộ.

Tô Bồ chút tiếc nuối nghĩ, giữa họ dường như mãi mãi sự bình đẳng.

Cậu dường như vĩnh viễn chỉ thể là đuổi theo.

“Đang nghĩ gì thế?”

Cảm nhận trong lòng ngoan ngoãn đến lạ, Lệ Tịch Xuyên nắm lấy vai Tô Bồ, dậy, đối diện với .

“Là… dọa sợ ?”

mặt thích, Lệ Tịch Xuyên cũng trở nên tự tin.

Đôi mắt Tô Bồ trong suốt đến , Lệ Tịch Xuyên một tia đau thương.

Tại đau thương?

Lệ Tịch Xuyên trở nên luống cuống, là vì ôm mà sự đồng ý của ?

Anh hoảng hốt, nhưng, giờ phút vẫn ôm chặt lấy Tô Bồ.

Mỗi phút mỗi giây ở bên Tô Bồ, đều ôm , còn làm nhiều chuyện hơn thế nữa…

Mặc kệ, Lệ Tịch Xuyên lấy hết can đảm, quyết định tranh thủ cho một .

Anh bỏ lỡ Tô Bồ quá nhiều , , bất luận thế nào cũng thể bỏ lỡ nữa.

Cổ họng khô khốc, vì căng thẳng nên giọng Lệ Tịch Xuyên trầm khàn.

“Tiểu Bồ, nếu , cũng hối hận về cuộc hôn nhân … Em bằng lòng cho một cơ hội, cùng biến giả thành thật, cứ thế bên đến bạc đầu giai lão ?”

Bùm —— Bùm bùm ————

Hàng ngàn đóa pháo hoa đồng loạt nở rộ trong đầu Tô Bồ.

Cái gì, cái gì thế ?

Lệ Tịch Xuyên ?

Theo đôi mắt nai đột nhiên mở to, Lệ Tịch Xuyên híp mắt quan sát, nét đau thương tan biến, đó là sự kinh ngạc rõ ràng.

Lệ Tịch Xuyên mỉm , “Ngạc nhiên đến ? Anh thích em, chẳng là chuyện thường tình ?”

Anh đưa tay, dùng lòng bàn tay lau vệt nước mắt còn khô mặt Tô Bồ.

“Anh còn nhiều thiếu sót, tệ như , còn em đến thế…”

Tim Tô Bồ như ngừng đập nửa nhịp, ngay đó dồn dập nảy lên.

Lệ Tịch Xuyên, đang tỏ tình với ?

mà, cái tật hễ cảm xúc dâng trào là thể cử động của tái phát ?!

Cậu gật đầu, lấy điện thoại để gì đó…

Hoặc là gì cả, chỉ ôm chặt lấy Lệ Tịch Xuyên.

Em thích .

Em thích em thích em thích em thích !

Trái tim Tô Bồ như đập 800 nhịp một phút, tự thắp lên cho một bầu trời pháo hoa, cảm tạ tất cả các vị thần, thật sự đuổi kịp ánh trăng của !

Thế nhưng, hiện tại ngoài việc rơi nước mắt thì chẳng thể làm gì cả.

Lệ Tịch Xuyên kiên nhẫn lau khô nước mắt cho , ép đưa quyết định.

đây cũng là chuyện trao tấm chân tình và cả quãng đời còn , nên cẩn thận một chút, thể thông cảm cho sự do dự của Tô Bồ.

“Chúng cứ từ từ, cho thêm chút thời gian để chứng minh tấm chân tình của với em, ?”

Lệ Tịch Xuyên tự cho là chu đáo.

Không cần từ từ , cần cần, mau đến hôn em ôm em , nhanh lên nhanh lên!

Tô Bồ gào thét trong lòng, là một câm cơ chứ?!

Nói nên lời, động cũng động đậy, Tô Bồ chỉ thể mở to cặp mắt tròn xoe, ngây ngốc Lệ Tịch Xuyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-58-anh-khong-doi-duoc-ket-hon-voi-tieu-bo-nua-roi.html.]

Lệ Tịch Xuyên mặt , sợ nhịn mà phạm sai lầm gì đó, làm bé câm dữ hơn, thế thì mất nhiều hơn .

Anh hắng giọng, lúng túng chỉnh cổ áo.

“Khụ, khi chứng minh quyết tâm của với em, thể cho em sờ tay mỗi ngày…”

Sờ tay?

Có ý gì ?

Bộ não liên tục treo của Tô Bồ chậm rãi tiêu hóa lời Lệ Tịch Xuyên .

Thấy đối phương hoang mang, Lệ Tịch Xuyên đưa tay lên mặt Tô Bồ, ngượng ngùng :

“Mạn Điềm , em luôn thích chằm chằm tay , đoán là vì em ‘nghiện tay’…”

“Anh tra , ‘nghiện tay’ nghĩa là, so với bất kỳ bộ phận nào khác cơ thể , đôi tay sức hấp dẫn lớn nhất đối với em.”

Tô Bồ: ??

Cậu đúng là thích tay của Lệ Tịch Xuyên, nhưng đó là thứ thích nhất!

“Bắt tay là hành vi thiện quốc tế, sờ tay, chắc cũng tương tự ,” Lệ Tịch Xuyên dùng giọng điệu nghiêm túc nhất để những lời đắn nhất, “Nếu em thích tay , em thể sờ tùy thích… sờ tay thì tơ tưởng đến khác nữa.”

Tô Bồ: !

Mãi mới bình tĩnh một chút, Tô Bồ đang định lấy điện thoại gõ chữ.

Lệ Tịch Xuyên đột nhiên nắm lấy hai tay .

“Tô Bồ, đây là đầu tiên tỏ tình với khác, cũng là đầu tiên cảm thấy việc sống thật , mỗi buổi sáng mở mắt , chỉ cần nghĩ đến việc sắp gặp em, thấy vui .”

“Anh cả hai chúng đều đang gặp những vấn đề khó khăn, chúng là những nút thắt trong vận mệnh của chúng , nhưng vì em, nỗ lực vượt qua… Hy vọng cũng thể mang cho em dũng khí như .”

Mu bàn tay Tô Bồ chợt lạnh, Lệ Tịch Xuyên dời một tay , gõ một chuỗi mã lệnh bàn phím.

Trên màn hình máy tính, thiếu niên Lệ Tịch Xuyên nắm lấy tay thiếu niên Tô Bồ, hai cùng chạy đến thủy cung.

Bên ngoài mặt trời lên cao.

Hai thiếu niên tay trong tay tắm trong ánh nắng.

Ngoài màn hình, Lệ Tịch Xuyên một nữa bao lấy mu bàn tay Tô Bồ.

“Đây là kết cục mà thiết lập cho chúng . Chúng cùng nỗ lực, cùng ánh mặt trời, ?”

Ánh mắt Tô Bồ d.a.o động, hồi lâu , mạnh mẽ gật đầu.

Được!

Lời tỏ tình tuy phần đường đột nhưng mang đến cho cả hai lòng dũng cảm và quyết tâm to lớn.

Họ nhất định vì đối phương mà trở nên hơn!

Ngày hôm , hai cùng tỉnh dậy, Tô Bồ cùng Lệ Tịch Xuyên làm xong buổi tập phục hồi chức năng buổi sáng, đó cùng đến bệnh viện thăm ông nội.

Vì bận thiết kế chương trình dành riêng cho Tô Bồ, Lệ Tịch Xuyên gần một tuần đến thăm.

Miệng thì thừa nhận, nhưng trong lòng vô cùng nhớ mong.

Tô Bồ cũng , tuy Lệ lão gia t.ử bao giờ nhớ, nhưng mỗi Lệ Tịch Xuyên đến thăm, trạng thái của ông sẽ lên trông thấy.

là hai ông cháu cứng miệng!

Gần đây Lệ Bồi Dung đột nhiên hồi phục nhiều, bắt đầu ăn, tinh thần cũng hơn, cũng thể vài câu đứt quãng.

Tô Bồ ở trong phòng bệnh một lát tìm cớ ngoài, để gian riêng cho hai ông cháu họ.

Quả nhiên, Tô Bồ , Lệ Bồi Dung nhịn , run rẩy gọi tên Lệ Tịch Xuyên.

“Tiểu Xuyên, cháu thích… hôn lễ, nhưng ông nội thấy cháu… kết… hôn…”

Lệ Tịch Xuyên xưa nay ghét nhất những thứ hình thức .

Kết hôn vốn là chuyện của hai , cứ nhất quyết mời tất cả những quen lẫn quen đến, hai biểu diễn tình yêu mặt một đám khách mời ——

Ngược còn làm vấy bẩn tình yêu.

Tình yêu vốn là thứ cần khác chứng giám.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lệ Bồi Dung hít mấy , giọng ngày càng yếu ớt.

“Biết Tiểu Bồ… cũng mong chờ…”

Lệ Tịch Xuyên chợt nhận , đúng , thích, nghĩa là Tô Bồ cũng thích.

Hôn lễ chỉ là biểu diễn, mà còn là tuyên bố với tất cả những quen rằng họ là duy nhất của .

Tô Bồ, liệu một hôn lễ ?

Ngay đó, cơ thể Lệ Tịch Xuyên cứng đờ.

Tuy thích Tô Bồ, chung sống trọn đời, nhưng họ vẫn đăng ký kết hôn…

Liệu Tô Bồ cảm thấy bất an , cảm thấy nghiêm túc ?

Lệ Bồi Dung còn định gì đó, cháu trai bên giường bệnh đột nhiên gật đầu.

“Được ạ.”

“A…?” Giọng Lệ Bồi Dung run rẩy.

Đây là đầu tiên Lệ Tịch Xuyên ngoan ngoãn như kể từ khi trưởng thành.

Lệ Tịch Xuyên vỗ vai ông nội.

“Cháu đợi kết hôn với Tiểu Bồ nữa !”

--------------------

Loading...