Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 23: Cậu câm nhỏ đánh nhau!

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:06:47
Lượt xem: 925

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa giờ , Tô Bồ và Âu Dương quẹt thẻ tan làm xong. Tô Bồ pha ba ly cà phê bưng đến chiếc bàn trong góc quán.

"Cậu mũ bảo hiểm" tháo mũ , để lộ mái tóc ngắn màu hạt dẻ gọn gàng, làn da trắng đến gần như trong suốt.

"Cảm, cảm ơn hai , chuyện tối qua."

Cậu gãi cổ, ấp úng .

Âu Dương xua tay: "Chuyện nhỏ thôi mà, hành hiệp trượng nghĩa đúng là phong cách của ... mà, thể cho tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì ?"

"Cậu mũ bảo hiểm" giật liếc một cái, cúi đầu khẽ thở dài.

Sao cứ bắt chuyện mãi thế nhỉ.

Cậu về nhà.

Tô Bồ gõ chữ đưa điện thoại cho xem.

【 Tối qua bọn say quá, em thể kể cho bọn chuyện gì xảy ? 】

"Cậu mũ bảo hiểm" tiếp tục gãi cổ, làn da trắng nõn ửng hồng rõ rệt, trông đáng sợ.

Âu Dương ngăn : "Này, đỏ hết cả lên ... Vẫn hỏi, em tên gì thế?"

"Cậu mũ bảo hiểm" cúi đầu, một lúc lâu mới đáp.

"Bùi Tri Trừng."

"Ồ, Bùi Tri Trừng, đấy..." Âu Dương , vươn tay khua khua trong trung.

"Tôi là Âu Dương, còn là Tô Bồ. Tôi học ở đại học A, nghiệp , còn em?"

Bùi Tri Trừng buông tay khỏi cổ, đưa lên, định tiếp tục giày vò mảng da đó.

Âu Dương xem như , lẽ rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Anh một bạn cùng phòng cũng như , cứ áp lực là sẽ rửa tay liên tục, hai tuần thi cuối kỳ thể rửa đến tróc cả da tay.

"Thôi, em đừng nữa, chỉ cần kể cho bọn tối qua xảy chuyện gì là ," Âu Dương đành lòng , "Đừng gãi cổ nữa."

"Vâng..."

Bùi Tri Trừng hít mấy thật sâu mới cất lời.

"Tối qua em một đám côn đồ bám lấy, bọn chúng cứ nhất quyết đòi em cùng. Sau đó, , liền xuất hiện."

Bùi Tri Trừng vội liếc Âu Dương một cái.

"Anh đẩy ngã một tên trong đó, , bọn chúng định khiêng , liền che cho em ở lưng... còn bảo em chạy mau..."

Âu Dương hồi tưởng, trong đầu dường như cũng đoạn ký ức .

"Rồi nữa?" hỏi.

"Sau, đó, bọn chúng khiêng , khiêng mất..." Bùi Tri Trừng .

"Hả??" Âu Dương thấy mất mặt, "Tôi đ.á.n.h trả ?"

Bùi Tri Trừng vội lắc đầu.

"Bụng , bụng đ.ấ.m hai phát."

Âu Dương khẽ lẩm bẩm: "Bảo , sáng nay bụng đau thế..."

"Vậy đó thì , em cũng chúng đ.á.n.h ?"

Bùi Tri Trừng lắc đầu: "Không, ."

Cậu sang Tô Bồ: "Sau, đó, và bạn trai của ... xuất hiện."

Tô Bồ ngơ ngác.

【 Bạn trai? 】

"Vâng, đùi , hai xe lăn ..."

"..."

Tô Bồ và Âu Dương lặng thinh.

Lúc đó vẫn xuống xe ...

Xem như suốt đường về nhà...

Cũng đỡ mệt thật...

Tô Bồ là phản ứng đầu tiên.

【 Vậy cùng đ.á.n.h ? 】

Bùi Tri Trừng lắc đầu.

"Anh đ.á.n.h bọn họ..."

Âu Dương là đầu tiên yên nữa: "Hả?"

"Ý em là một xe lăn, một chọi hai, đ.á.n.h thắng cả hai tên ?"

Bùi Tri Trừng ngoan ngoãn gật đầu: "Có, thể như ."

"Một tên giữ , tên còn kéo Tô Bồ, đó, đó cổ tay bạn, bạn trai bẻ gãy."

Não Âu Dương như khai sáng!

Bùi Tri Trừng tiếp.

"Tên còn cũng, cũng xông lên đ.á.n.h , kết quả Tô Bồ đá cho mấy phát. Tô Bồ còn c.ắ.n tay , trèo lên mà đánh, giật cả tóc..."

Âu Dương đầu, Tô Bồ đang vẻ hiền lành vô hại bên cạnh.

Huynh , đ.á.n.h ghê ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-23-cau-cam-nho-danh-nhau.html.]

Tô Bồ xoa cằm, thảo nào hôm nay thấy miệng cũng đau.

Là do c.ắ.n .

Khó trách hôm nay Lệ Tịch Xuyên với ánh mắt kỳ lạ như , chắc là dọa sợ .

Đừng , ngay cả cũng kinh ngạc với sức chiến đấu của chính .

Có lẽ vì nhận làm hại Lệ Tịch Xuyên nên mới nổi điên như .

"Dù , dù thì là như , một lát cảnh sát tới, tài, tài xế của hai cũng đến, rời ."

Âu Dương và Tô Bồ hiểu , cả hai đều một nhận thức mới về thế giới và cả chính .

" mà, làm em tìm bọn ?" Âu Dương thắc mắc.

Bùi Tri Trừng lấy từ trong túi tấm thẻ nhân viên làm thêm của Âu Dương: "Anh, làm rơi cái ..."

"Ồ, cảm ơn em," Âu Dương nâng niu tấm thẻ trong lòng bàn tay như thể báu vật, "Anh cứ tưởng làm mất , làm cái mới mất tận 200 tệ..."

Bùi Tri Trừng liều mạng lắc đầu.

"Không , là em cảm ơn hai , cảm ơn hai giúp em, cứu, cứu em..."

Mặt Âu Dương đỏ bừng, ngượng ngùng gãi đầu: "Chuyện, chuyện chứ?"

Bùi Tri Trừng kiên quyết gật đầu.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Chuyện quan, quan trọng... Bác sĩ tâm lý của em yêu cầu em định kỳ tham gia huấn luyện xã hội hóa, chính là để em, , ý thức chạy trốn khi đối mặt với nguy hiểm... Vào lúc em thể tự bảo vệ , hai cho em, hy vọng..."

Âu Dương và Tô Bồ đồng loạt im lặng.

Âu Dương siết chặt nắm đấm, cố nén những giọt nước mắt chực trào.

Hóa , cũng là kẻ vô dụng như vẫn nghĩ.

Ngay cả khi say đến còn ý thức, còn khả năng phản kháng, vẫn sẽ giúp đỡ một lạ đang gặp khó khăn.

Nếu cả đời chỉ theo đuổi danh lợi thì thật quá nông cạn, ?

Nếu chọn, nguyện làm một bình thường nhưng lương thiện, thấy chuyện bất bình sẽ tay ngăn cản, gặp chuyện vui thì cứ một trận thật to...

Không thẹn với lương tâm, giữ vững chính nghĩa, thì cuộc đời cũng uổng phí.

Nghĩ đến đây, Âu Dương mắt hoe đỏ, Bùi Tri Trừng đầy ơn.

"Anh cũng cảm ơn em."

Bùi Tri Trừng ngơ ngác .

Cảm ơn em, để tin rằng, mỗi một chút nhiệt tình và lương thiện bỏ đều sẽ lãng phí vô ích.

Lòng sẽ trở với cho một thời điểm thích hợp nhất, theo một cách khác.

Tiếp thêm cho sức mạnh và lòng dũng cảm để bước tiếp con đường dài phía ...

...

Bên , lòng Tô Bồ cũng đang dậy sóng.

Gặp nguy hiểm là chạy trốn, hóa đó là bản năng của con .

Vậy tại khắc chế bản năng đó, đối mặt và chấp nhận nguy hiểm ập đến?

Cậu , nhiều chuyện trong lòng cần một lối thoát.

Cậu đối mặt, vượt qua, thì mới thể sống một cuộc đời bình yên.

mà, khó quá...

Vài ngày , Tô Bồ và Âu Dương mở một quầy pop-up cho thương hiệu của họ trong khuôn viên đại học A.

Chủ đề của sự kiện là giúp tìm hiểu kiến thức về cà phê.

Tại hiện trường, ngoài lớp học pha cà phê thủ công còn xưởng thủ công làm nến thơm từ bã cà phê.

Cả hai hoạt động đều đòi hỏi sự tập trung và kiên nhẫn. Trong lúc chờ đợi, Tô Bồ và Âu Dương sẽ phát cho các sinh viên tham gia bảng câu hỏi do công ty của Lệ Tịch Xuyên soạn.

cũng rảnh rỗi, các bạn sinh viên cũng khá hợp tác, cầm bút lên và trả lời nghiêm túc.

Hai một phụ trách lớp cà phê, một phụ trách lớp nến thơm, cách hai cái bàn, thỉnh thoảng .

Tô Bồ làm động tác hiệu mời Âu Dương ăn khi xong việc.

Âu Dương giơ tay làm dấu "OK".

Tô Bồ mỉm hài lòng, cúi xuống các bạn sinh viên đang chăm chú điền bảng câu hỏi.

Sau khi trải qua một hoạt động đòi hỏi sự tập trung cao độ, não bộ con sẽ chìm trong trạng thái tập trung một thời gian ngắn, vì câu trả lời cũng sẽ nghiêm túc và chân thành hơn.

Kết quả thu thập như sẽ chân thực hơn nhiều so với việc trả lời thưởng khảo sát qua điện thoại.

Ngoài quầy pop-up ở đại học A, Tô Bồ còn liên hệ với đồng nghiệp ở các cửa hàng khác để nhờ thu thập bảng câu hỏi.

Vì cửa hàng của họ là cửa hàng flagship, các chi nhánh khác cũng khá coi trọng yêu cầu của họ, nên những bảng câu hỏi nộp lên đều chất lượng khá cao.

Buổi chiều, nắng rực rỡ.

Hàng mi Tô Bồ đong đầy ánh nắng, cả như tan trong nắng ấm.

"Tô... Bồ..."

giọng vang lên bên tai lập tức kéo rơi hầm băng.

Tô Bồ mở mắt, chậm chạp đầu .

Phía , chính là Tô Hội với vẻ mặt tức đến hộc máu.

"Mày cố tình chơi tao đúng ?"

--------------------

Loading...