Tiểu Câm Thế Gả Vào Hào Môn, Được Đại Lão Kiều Dưỡng - Chương 120: Nhân Ngoại If: Ngày 7 - “Tôi Đã Mơ Một Giấc Mơ Thật Dài!”
Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:09:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
[“Tôi sẽ về phía ai đây?” Nàng tiên cá nhỏ hỏi.]
[“Đến chỗ những con gái của bầu trời !” Những giọng khác trả lời, “Nhân ngư linh hồn bất diệt, và cũng sẽ mãi mãi linh hồn như , trừ khi nàng tình yêu của một phàm.”]
Lệ Tịch Xuyên chằm chằm cuốn truyện cổ tích đó, lật đến trang cuối cùng, lặp lặp nghiền ngẫm về sự kết thúc của câu chuyện.
Có lẽ, cái gọi là "linh hồn bất diệt" là một nghịch lý.
Nếu tình yêu, chẳng lẽ nên hy vọng cùng yêu bạc đầu giai lão , thể nhẫn tâm ly biệt? nếu sở hữu linh hồn bất diệt, thì định sẵn đón nhận sự ly biệt, cùng với sự cô độc dài lâu.
Thời gian là thước đo của sự cô đơn, sở hữu thời gian, thì đại diện cho việc sở hữu sự cô đơn vĩnh cửu.
Bộp——
Một cục giấy từ phía đối diện ném tới, đập mu bàn tay Lệ Tịch Xuyên.
Hắn ngước mắt qua, cô gái đối diện đang nỗ lực rướn thẳng lưng, thò đầu khỏi tấm vách ngăn ở giữa, mỉm xin .
Cô há miệng, chỉ chỉ nhóc câm đang bên cạnh Lệ Tịch Xuyên, tiếng động hiệu rằng cục giấy đó là đưa cho nhóc câm.
Lệ Tịch Xuyên nhướng một bên lông mày, hồ nghi Tô Bồ, cô gái đó.
Cô gái khuôn mặt tròn, đeo một cặp kính gọng nâu, tóc mái bằng, khá đáng yêu, đúng chuẩn dáng vẻ của một cô gái ngoan hiền.
Đây là định yêu sớm với Tô Bồ ?
Lệ Tịch Xuyên sa sầm mặt, tỏ tình ngay ngày thi đại học 1 ngày, là sợ sẽ còn cơ hội ?
Người thật thà liều một phen?
Hắn hít hít mũi, chột vô cớ, những ngón tay thon dài kẹp lấy cục giấy đó, giống như kẹp một quả cầu lửa.
Hắn đưa .
chuyển niệm nghĩ , Tô Bồ trưởng thành, cô gái tám phần cũng , đây tính là yêu sớm gì chứ?
Hắn quyền gì mà can thiệp?
Thấy ngẩn , cô gái chút sốt ruột, sợ động tác của quá lớn sẽ ảnh hưởng đến những bạn học đang chuyên tâm ôn tập bên cạnh, gò má đều bắt đầu ửng hồng.
“Ờ...”
Lúc , Tô Bồ đột nhiên ngẩng đầu, đối mắt với Dương Uyển Hân ở phía đối diện, thấy đối phương thần sắc kỳ quái, liền nghiêng đầu một cái.
Tô Bồ:?
Dương Uyển Hân lập tức chỉ chỉ ngón tay của Lệ Tịch Xuyên, bảo xem tờ giấy.
Tô Bồ hiểu , rút cục giấy mở xem, tưởng Dương Uyển Hân đến hỏi bài . Kỳ thi đang cận kề, giúp bạn học giải đáp thắc mắc là việc quan trọng nhất, kịp quan sát thần sắc đờ đẫn của Lệ Tịch Xuyên.
[Tô Bồ, thầy Trần tỉnh ngoài? Vân Thành rõ ràng trường đại học nhất cả nước, cũng học viện quản trị kinh doanh nhất cả nước, điều kiện của chắc chắn đủ, tại khỏi tỉnh chứ?]
Dương Uyển Hân là lớp trưởng, các bạn trong lớp đều mấy mặn mà với Tô Bồ, chỉ sợ đứa em trai như ch.ó điên của nhắm . Dương Uyển Hân thực cũng để tâm đến Tô Bồ, thời gian đồng cảm dư thừa đó, thà nghĩ xem làm để nâng cao thành tích còn hơn.
cô dù cũng là lớp trưởng, mà Tô Bồ quả thực là bạn học khiến cô ít lo lắng nhất. Luôn nghiêm túc thành bài tập, gây những động tĩnh phiền nhiễu, thành tích học tập .
Có mấy , trong lớp nhiệm vụ phối hợp hai , ai chọn Tô Bồ, cô với tư cách lớp trưởng đành cùng Tô Bồ lập đội.
Chỉ cần tiếp xúc sâu với Tô Bồ là sẽ con ấm áp đến nhường nào, luôn đảm nhận những phần việc phức tạp và mệt nhọc hơn trong nhiệm vụ, để phần nhẹ nhàng nhất cho cô.
Dương Uyển Hân bao giờ bày tỏ lòng cảm ơn với , nhưng cảm xúc trong lòng phức tạp, đặc biệt là Tô Bồ từ bỏ cơ hội nhập học trường đại học hàng đầu, còn thi một trường đại học xa xôi như .
... Học viện quản trị kinh doanh ở đó xếp hạng cao, phong tiếng quả thực cũng kém, cô Tô Bồ qua đó làm gì?
Tô Bồ chằm chằm tờ giấy, thật, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Suy nghĩ hồi lâu, cầm bút lời hồi đáp, ném trở .
[Tôi từ lâu khỏi tỉnh , bên ngoài sẽ tự do hơn một chút, tình hình gia đình chút phức tạp.]
Đối mặt với sự quan tâm chân thành như , Tô Bồ cũng chân thành hồi đáp.
Tờ giấy của cô gái ném tới, , rơi vững vàng bên tay .
[Tô Bồ, tiền đồ là của chính . Chúng lớn , tất cả những quyết định đưa đều khả năng ảnh hưởng đến tiền đồ của chúng . Cho nên hy vọng thể suy nghĩ kỹ càng, đừng quá để tâm đến gia đình. Lên đại học, khoản vay hỗ trợ học tập, cũng học bổng, sẽ đối mặt với thế giới rộng lớn hơn, đừng ngay từ đầu dự tính sẽ luôn cô độc một .]
Những chữ phía gạch , nhưng đường gạch quá dày đặc, vẫn thể những chữ nguyên bản.
Là một loại tâm lý thấy, thấy, nửa che nửa đậy đầy hàm súc.
[Hơn nữa, cũng Thành Đại, thể giúp .]
Tô Bồ mỉm , thu tờ giấy .
Sự lo lắng và tiếc nuối của cô gái đều dễ hiểu, thành tích của Tô Bồ luôn , nếu Tô Hội làm lỡ buổi phỏng vấn tuyển thẳng, thậm chí cần ở đây chịu khổ thi đại học.
Thành Đại danh tiếng lẫy lừng, học viện quản trị kinh doanh càng là một cả nước, với điều kiện của Tô Bồ, chỉ cần kỳ thi đại học phát huy bình thường, thì chắc chắn thể tuyển chọn, mở tiền đồ xán lạn.
thực sự quá chạy trốn , trải qua 18 năm sống ăn nhờ ở đậu, mặc bài bố, sự kiên nhẫn của cận kề sụp đổ.
Mỗi đêm khó khăn trôi qua đây, đều dựa niềm tin "chỉ cần lên đại học là thể rời xa tất cả thứ ở đây" mà c.ắ.n răng gánh vác.
Cho nên, đối với Tô Bồ mà , so với tiền đồ, thì tự do vẫn quan trọng hơn.
Bất kể là khoản vay hỗ trợ học tập học bổng, trường đại học ở tỉnh ngoài cũng đều , hơn nữa cũng sẽ nỗ lực học tập, đến mức kém cỏi .
lẽ vì sự cổ vũ của Dương Uyển Hân, Tô Bồ nghĩ đến quán cà phê họ đến ngày hôm qua.
Nhân viên pha chế ở đó dường như đang tuyển học việc làm thêm, tận dụng thời gian rảnh giờ học theo đại sư cà phê học hỏi kiến thức và tay nghề, thực sự động lòng.
Đi tỉnh ngoài, cũng sẽ cơ hội như , nhân viên pha chế ở đó sẽ chuyên nghiệp hơn ở Vân Thành ?
Chắc là, ...
Tô Bồ cảm thấy tiếc nuối, trớ trêu Vân Thành lớn như , ngành cà phê cũng cạnh tranh khốc liệt hơn, thể gây dựng thương hiệu cà phê ở Vân Thành, đặt cả nước cũng sẽ quá tệ .
Tô Bồ thở dài một tiếng, theo bản năng về phía bạn của , tìm kiếm chút an ủi tâm lý.
Lại thấy Lệ Tịch Xuyên sa sầm mặt, thẳng thừng .
Tô Bồ:???
Lệ Tịch Xuyên cũng ném một cục giấy qua.
[Chuyên tâm học tập!]
Tô Bồ chột mỉm , thực sự Dương Uyển Hân thể giấy cho , đám bạn học đều coi như tàng hình , sớm quen .
Tô Bồ: [Ồ.]
Lệ Tịch Xuyên: [. Nếu em chuyên tâm học tập thì hồi đáp . Chuyên tâm!]
Lời chua loét, đầy ẩn ý.
Tô Bồ giả ngu, coi như hiểu, hì hì ném một cục giấy trả cho .
[Lời bạn , thể phớt lờ chứ?]
Lệ Tịch Xuyên hừ một tiếng, dùng cục giấy quyến rũ nữa.
Hắn giống một , ngày thi đại học 1 ngày nhất định truyền giấy chuyện dứt, chữ "tiết chế" thế nào.
Hơn nữa, tờ giấy của Tô Bồ và cô gái đó chỉ truyền một lượt, nhận hai lượt hồi đáp——
Cao thấp lập hiện!
Lệ Tịch Xuyên ưỡn thẳng lưng, cô gái đang nghiêm túc học tập ở phía đối diện.
Xem hai cũng chẳng thiết gì mấy, Tô Bồ còn chẳng thèm hồi đáp cô.
A————————
Bất chợt, một nơi nào đó lầu truyền đến tiếng hét.
A a—— a——
Oa a a a a——
Ồ ồ ồ————
Ngay đó, càng nhiều tiếng hét gia nhập , lập tức phá vỡ bầu khí yên tĩnh trong thư viện, những học sinh vốn đang rục rịch bắt đầu ùa tới bên cửa sổ, đẩy cửa sổ gia nhập tiếng hét, mặc cho nóng oi bức bên ngoài tràn trong phòng.
Tô Bồ và Lệ Tịch Xuyên đều giật , trái Dương Uyển Hân ở đối diện dậy, đóng nắp bút , mỉm với họ.
“Chắc là hoạt động hét vang tòa nhà bắt đầu , đều là vì cái mà đến đấy, mau đây mau đây!”
Dương Uyển Hân động tác nhanh nhẹn, tranh thủ lúc các bạn học xung quanh còn đang ngẩn lập tức chiếm lĩnh một khung cửa sổ, mở cửa sổ :
“Mình nhất định thi đỗ Thành Đại——————”
Ngày càng nhiều gia nhập tiếng hét, chấn động đến mức sợi dây vonfram trong bóng đèn đầu họ đều đang rung động.
“Mình Nam Lý, nhất định!!!”
“Thi đại học xong giảm cân, gầy thành một tia chớp, làm kinh ngạc tất cả !”
“Mẹ ơi, con mệt quá, nhưng xin , con sở hữu cuộc đời của chính !”
“Con thực sự ghét toán học, toán học cút khỏi Trung Quốc !!!”
“Tiếng Anh cũng cút luôn, đại Trung Hoa chúng cần thứ đồ của Tây phương!!!!”
Hét vang tòa nhà ngày thi đại học 1 ngày luôn là một truyền thống của trường trung học họ, cũng là nguyên nhân khiến thư viện hôm nay đông nghịt .
Dần dần, nội dung tiếng hét ngoài học tập và chí hướng, bắt đầu thêm nhiều chủ đề mới.
“Tôn Chí Thành lớp 12A5, thích !! Đặc biệt đặc biệt thích, cảm ơn làm kinh ngạc thanh xuân của .”
“Hú———— oa oa oa———— chị em đỉnh quá!!!” Có trợ uy cho cô.
“Tôn Gia Kỳ lớp 12A3, cũng thích !!!! Thi đại học xong gặp nhé, chúng nhất định thi cùng một trường đại học, sẽ vì mà nỗ lực!”
Tôn Chí Thành hồi đáp !
Từ tầng một đến tầng lục, tầng nào cũng tiếng hét, đó những tiếng hét dần thống nhất, biến thành "kết hôn kết hôn".
Phòng giáo vụ bắt đầu thông qua loa phóng thanh nhắc nhở các em học sinh chú ý chừng mực khi hét.
âm thanh trong loa nhanh chóng tiếng hét đồng lòng của các em học sinh che lấp, lúc ẩn lúc hiện.
Quả thực, lúc , bất kỳ âm thanh nào cũng nên lúc ẩn lúc hiện, chỉ tiếng hét của thanh xuân là vang dội mây xanh.
“Mình biến thành đại mỹ nữ, những kẻ đều c.h.ế.t hết !”
“Dù trưởng thành cũng thể cao thêm đúng , lên đại học cũng chơi bóng rổ!!”
“Đừng béo nữa, béo thì , ăn hết gạo nhà chắc?”
“ thế chị em ơi, đừng sợ, béo thì , béo vẫn , chính là đại mỹ nữ một vũ trụ!!!!”
Còn xuất hiện nhiều tên của các ngôi thần tượng, nhiều coi những thần tượng xa xôi đó là mục tiêu, nỗ lực, phấn đấu, dốc hết vốn liếng, chỉ để tiến gần hơn một chút, gần hơn một chút tới ngôi sáng nhất trong lòng .
Nghe những tiếng hét , nội tâm khó xúc động.
Dương Uyển Hân hét đủ , liền nhường khung cửa sổ , đẩy Tô Bồ đến cửa sổ, để cảm nhận sức mạnh như .
Đây là sức mạnh thuộc về thanh xuân, tất cả đều mới mẻ, tràn đầy sức sống và hy vọng, vĩnh hằng và nhiệt huyết.
Chỉ cần thôi khiến tim đập nhanh, m.á.u huyết phun trào.
Tô Bồ tự nhiên cảm nhận , chia nửa khung cửa sổ cho Lệ Tịch Xuyên, xổm xuống một chút để Dương Uyển Hân cũng thể thấy bên ngoài cửa sổ, cảm nhận sức sống bừng bừng trào dâng như .
Đôi mắt Tô Bồ sáng rực, những tiếng hét vang lên liên tiếp, trái tim đập nhanh.
Lệ Tịch Xuyên luôn quan sát , “Em tâm nguyện gì , hét .”
Tô Bồ ngẩn một lát, hề chút chán ghét nào của một đứa câm mạo phạm, ngược cảm thấy phản ứng đầu tiên của đối phương buồn .
Cậu chỉ chỉ miệng , mỉm , một cách thản nhiên mà bất lực.
Cậu là đứa câm, hét thế nào ?
Lệ Tịch Xuyên cũng chính khoảnh khắc đó nhận , khiếm khuyết bẩm sinh của Tô Bồ quả thực sẽ mang sự ràng buộc cho phương diện trong cuộc sống của .
Góc là thứ mà một lành lặn cách nào , cũng khó tưởng tượng.
Hắn định thần , bỗng nhiên nảy một ý :
“Em hét cái gì, hét giúp em cho!”
Hét giúp ?
Tô Bồ vẻ mặt nghi hoặc, nhưng thần sắc của Lệ Tịch Xuyên kiên định như , làm .
Hắn chỉ chỉ túi áo của Tô Bồ, trong đó đựng điện thoại của .
“Nói cho em hét cái gì, hét giúp em. Như dù mất mặt cũng là mất mặt, liên quan gì đến em... Thế nào, chẳng hời ?”
Tô Bồ , suýt chút nữa bộ lý lẽ của làm cho phì , dở dở .
Trái Dương Uyển Hân, lùi vài bước, giơ điện thoại lên khung lấy hai họ, hớn hở chèo thuyền CP.
Tiên phẩm, đây đúng là tiên phẩm!
Cuối cùng, Tô Bồ vẫn sự nỗ lực ngừng nghỉ của Lệ Tịch Xuyên mà lấy điện thoại , bắt đầu đ.á.n.h chữ.
[Tôi hy vọng, thể thuận lợi thành kỳ thi đại học.]
Lệ Tịch Xuyên xem xong, mặt về phía bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, hét lớn:
“Tô Bồ nhất định thể thuận lợi thành kỳ thi đại học!”
Tô Bồ rộ lên, đầu tiên thấy bạn của dáng vẻ ngốc nghếch như .
Mặc dù ngốc, nhưng cũng trai, giống như một kỵ sĩ, nghĩa vô phản cố thành tâm nguyện của chủ nhân.
[Tôi hy vọng, lên đại học thể kết giao nhiều bạn hơn.]
“Tô Bồ nhất định thể kết giao nhiều bạn hơn ở đại học, nghiệp cũng sẽ kết giao ngày càng nhiều bạn hơn!”
Lệ Tịch Xuyên dần dần xen lẫn chân tâm tiếng hét.
Thần ơi, nếu thực sự thần đại dương, nếu thực sự bất kỳ vị thần nào.
Xin nhất định hãy giúp Tô Bồ thực hiện tâm nguyện, dù tâm nguyện mong manh, dù tâm nguyện khó khăn.
Xin nhất định hãy giúp thực hiện, cầu xin các Ngài.
Trái tim Tô Bồ đập thình thịch ngừng, nghĩ đến , nghĩ đến của Tô Hội, nghĩ đến Tô Hội.
Cậu ghét Tô Hội, cũng thừa nhận sự chán ghét xen lẫn sự đố kỵ.
Tại ba của Tô Hội yêu như , họ rõ ràng cùng một ba, nhận tình phụ t.ử thậm chí là tình mẫu t.ử khác biệt.
Khác với sự biến mất thỉnh thoảng của 1000000 Thanh, của Tô Hội luôn ở bên cạnh , chứng kiến mỗi một trưởng thành của .
Tô Hội ngu xuẩn và ích kỷ, nhưng buộc thừa nhận, tính cách như của nhất định tưới tắm lượng lớn tình yêu mới thể hình thành.
Tô Bồ giống , tình yêu mà thể cảm nhận thưa thớt, giống như một chú sâu nhỏ đang kêu đói, mỗi phút mỗi giây đều đang chạy trốn và tìm kiếm, chỉ cần một chút dấu vết của tình yêu, liền kìm lòng mà nhào tới.
[Tôi hy vọng, cũng để cho một thứ gì đó.]
“Tô Bồ hy vọng, của cũng để cho một thứ gì đó...”
Hét xong câu , Lệ Tịch Xuyên im lặng, về phía Tô Bồ.
Tô Bồ im lặng siết chặt điện thoại.
Cậu thực sắp đố kỵ đến c.h.ế.t !
Tại cùng là bệnh qua đời, Tô Hội thể nhận một ngôi mà chuẩn từ lâu để tặng cho , cùng với lời dối đẽ như truyện cổ tích đằng đó?
Còn , đối mặt mãi mãi chỉ là một tấm bia mộ lạnh lẽo, là đám tang lạnh lẽo, là tình yêu đến giây phút cuối cùng khi c.h.ế.t cũng thốt thành lời.
Tại , của , dường như yêu ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieu-cam-the-ga-vao-hao-mon-duoc-dai-lao-kieu-duong/chuong-120-nhan-ngoai-if-ngay-7-toi-da-mo-mot-giac-mo-that-dai.html.]
Lệ Tịch Xuyên đặt tay lên vai , vỗ mạnh mấy cái.
“Mẹ của em nhất định là yêu em...”
Hắn lặp một , đó , “Em mà, em xứng đáng với tất cả, tất cả, tất cả tình yêu thế giới .”
Nghe thấy những lời hét , Tô Bồ chỉ mỉm gật đầu.
Sau đó, gõ tâm nguyện cuối cùng điện thoại.
Cậu bao giờ tham lam như . Trước khi gặp Lệ Tịch Xuyên, tâm nguyện của chỉ một, đó là sống tiếp, sống đến khi thuận lợi tham gia kỳ thi đại học.
Mà khi gặp gỡ, nguyện vọng của bắt đầu tăng lên, d.ụ.c vọng cũng bắt đầu tăng lên.
Cậu cảm thấy thế giới tràn đầy hy vọng, , dũng cảm, chân thành mà đối mặt!
[Tôi hy vọng, và bạn của thể mãi mãi ở bên .]
Đây là tâm nguyện cuối cùng của .
Nếu tất cả những tâm nguyện đây đều cách nào thực hiện , nhưng thể thực hiện cái .
Thì Tô Bồ hy vọng tâm nguyện thể thực hiện.
Cách một thời gian dài, tiếng hét vang tòa nhà truyền đến từ các phương diện của tòa nhà dạy học bắt đầu yếu , mới thấy Lệ Tịch Xuyên hét lớn:
“Tô Bồ và Lệ Tịch Xuyên mãi mãi ở bên !”
“Người em đỉnh quá!”
“Xông lên xông lên!”
Tiếng tán thưởng truyền đến từ các hướng khác .
Tô Bồ rộ lên, Lệ Tịch Xuyên cũng , ngay cả Dương Uyển Hân cũng .
Họ đang chúc phúc cho tình bạn .
Dương Uyển Hân thì đang chúc phúc cho đôi CP 100 năm hạnh phúc.
Cầu xin các , nhất định ở bên thật lâu thật lâu nhé!
...
Ngày thi đại học chính thức đến.
Tô Bồ thức dậy đúng giờ, rửa mặt xong xuôi, kiểm tra trang mang theo cuối cùng.
Lệ Tịch Xuyên thì tỏ còn căng thẳng hơn cả , từ bưng một đĩa sủi cảo.
“Ăn một cái , bên trong bọc tiền đấy, ăn cái ...”
Lệ Tịch Xuyên hất hất cằm, chỉ một trong những cái sủi cảo.
Sủi cảo đều nặn thành hình thỏi vàng , ngụ ý kỳ khai đắc thắng, bằng trình vạn lý; đây là từ làm nhà họ Tô.
Hắn còn kẹp đồng tiền bên trong, màu vàng ngụ ý kim bảng đề danh; màu bạc ngụ ý tiền đồ xán lạn.
Dưới sự ám chỉ lộ liễu của , Tô Bồ gắp cái sủi cảo đó lên, bỏ miệng nhai nhai.
Khụ khụ, khụ——
Có lẽ đồng xu làm đau răng, nhóc câm ho khan dữ dội.
Lệ Tịch Xuyên theo bản năng đưa tay , lòng bàn tay xòe , đặt cằm để hứng.
“Nhả , Tiểu Bồ, nhả .”
“Chỉ cần ăn trúng là điềm , cần nhất định ăn hết .”
Nào ngờ, giây tiếp theo, tàn dư thức ăn dự tính hạ cánh——
Tô Bồ rũ mi, chu môi hôn chùn chụt mấy cái thật kỹ lòng bàn tay .
Cuối cùng nhả đồng xu vàng óng đó lòng bàn tay , ngẩng đầu với đến mức mắt cong tít .
“Em...”
Lệ Tịch Xuyên nghẹn lời, thở đều ngừng , Tô Bồ một cách thể lý giải nổi.
Hai má Tô Bồ phập phồng, vẫn đang nhai cái sủi cảo đó.
Ánh mắt Lệ Tịch Xuyên tối sầm , gần như huy động bộ ý chí lực mới nâng cằm nhóc câm lên mà hôn đôi môi mũm mĩm của .
...
Tô Bồ đến trường thi đúng giờ, qua cửa an ninh, bước chân vững vàng bước phòng thi.
Lệ Tịch Xuyên giữa đám đông phụ , cầu nguyện 1000 , hy vọng Tô Bồ thể toại nguyện giấc mơ.
Kỳ thi ngày đầu tiên diễn thuận lợi, lẽ là còn sự quấy nhiễu của Tô Hội và Tô Phụng Hiển, Tô Bồ tỏ đặc biệt vững vàng, đều vô cùng bình tĩnh.
Kỳ thi buổi chiều kết thúc, Lệ Tịch Xuyên đón Tô Bồ về Tô Trạch, Tô Bồ ăn tối nhiều liền về phòng chuẩn cho kỳ thi.
“Sao thế, tĩnh tâm ?” Lệ Tịch Xuyên tựa đầu giường, thứ một nghìn thấy Tô Bồ dụi mắt.
“Đừng dụi nữa, vạn nhất ngày mai sưng lên, em ngay cả mắt cũng mở .”
Lệ Tịch Xuyên chút mệt , vì ngữ khí hề mang tính công kích, ý khuyên nhủ vô cùng rõ ràng.
Tô Bồ gật đầu, môn toán buổi chiều phát huy dường như lắm, lúc nộp bài thậm chí thời gian kiểm tra. Cậu dám suy nghĩ về hậu quả của hành động , chỉ mải miết lật xem sổ tay ghi chép của môn thi ngày thứ hai, bịt tai trộm chuông mà mong chờ kỳ thi khó khăn nhanh chóng kết thúc.
“Căng thẳng lắm ?” Lệ Tịch Xuyên bóp bóp gáy , “Ngủ sớm , em ôn tập thiện .”
Ký ức quá khứ ùa về như thủy triều, Lệ Tịch Xuyên thực từng tham gia kỳ thi đại học.
Các loại cuộc thi tham gia hồi cấp tamđã đủ để chứng minh thực lực của , vì nửa đầu năm lớp 12, nhận suất tuyển thẳng của mấy trường đại học hàng đầu.
ông nội dường như nhiều sắp xếp hơn cho tương lai của .
Hắn phối hợp tham gia mấy buổi phỏng vấn của các trường đại học nước ngoài, cuối cùng chốt một ngôi trường danh tiếng hàng đầu ở Anh, cũng là học bổng phần, đặt cả nước cũng là một hai.
Nào ngờ ông nội cũng chỉ thản nhiên "ừm" một tiếng.
Giống như thành tựu của nhỏ bé đến mức đáng nhắc tới.
Lệ Tịch Xuyên từ nhỏ sống trong sự kỳ vọng của vô , họ mặc định nhất định thừa kế gen ưu tú của những bậc tiền bối ưu tú, cho nên cuộc đời lý định sẵn là ưu tú.
Ưu tú là giới hạn thấp nhất của cuộc đời , cho nên làm đến mức trác việt, làm đến mức hàng đầu, làm đến mức cử thế vô song, mới thể chứng minh thực sự "nỗ lực" .
Thật bất công bao!
Thế là, đem lời nguyền như gia tăng lên Tô Bồ nữa. Lệ Tịch Xuyên lấy dải lụa , vỗ vỗ vai Tô Bồ đang đầy tâm sự.
“Muốn luyện nhảy ?”
Tô Bồ chút kinh ngạc, rằng, bình thường luyện nhảy đều cầu xin Lệ Tịch Xuyên.
Bởi vì Lệ Tịch Xuyên cảm thấy điệu "nhảy Swing" chọn chút ngốc.
Ngốc cái gì mà ngốc? Tô Bồ nào cũng vui vẻ!
Lệ Tịch Xuyên buộc hai đầu của hai dải lụa hai cổ tay Tô Bồ, đầu của dải lụa thì buộc chính .
Hắn giơ tay, Tô Bồ liền giơ tay.
Hắn lắc lư, Tô Bồ liền lắc lư.
Giống như một con búp bê Tây phương tinh xảo, giống như một chú gấu đồ chơi ngọt ngào thể ôm ấp vỗ về.
Lệ Tịch Xuyên dắt Tô Bồ, ngừng thực hiện các động tác, hai nương theo âm nhạc mà đung đưa cơ thể một cách tản mạn, một dẫn dắt cánh tay của , nhảy những bước nhảy hề mỹ.
Tô Bồ tiếng động rộ lên.
Lệ Tịch Xuyên cũng .
Họ vui vẻ , liền thấy bản nhạc nền của điệu nhảy cổ xưa đó thật êm tai.
Tô Bồ nương theo nhịp trống ngừng di chuyển bước chân, cho đến khi buộc ngủ.
Lệ Tịch Xuyên bên cạnh , nắm tay , đôi mắt ngừng nhấp nháy vẫn tiết lộ sự căng thẳng.
“Vẫn ngủ ?” Lệ Tịch Xuyên hỏi.
Tô Bồ thành thật gật đầu, bất an cực kỳ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lệ Tịch Xuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y , nhỏ giọng hứa hẹn.
“Vậy, coi như món quà, tặng cho em ?” Hắn cam đoan, “Như , chúng mãi mãi cần xa nữa.”
Hắn nghĩ thông suốt .
Nếu thành thần đại diện cho sự trường sinh và sự cô độc vĩnh cửu, thì cam tâm tình nguyện ảo hóa thành một chuỗi bọt biển.
Ít nhất, bọt biển thể ở bên Tô Bồ cho đến giây phút cuối cùng buộc tiêu tan.
Lệ Tịch Xuyên nhẹ nhàng vỗ lưng Tô Bồ, cẩn thận vỗ về, “Ngủ , Tiểu Bồ.”
“Anh ở bên em, sẽ luôn ở bên em, chúng mãi mãi ở bên ...”
Lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên bên hông Tô Bồ, nâng lên, nhẹ nhàng hạ xuống.
Một cái, một cái.
Mí mắt Tô Bồ ngày càng nặng.
Chỉ thấy Lệ Tịch Xuyên khẽ khàng hứa hẹn.
“Anh trao cho em sinh mệnh quý giá nhất của , dù định sẵn sẽ biến mất, cũng cùng em hết hành trình gian nan ...”
“Cảm ơn em, Tô Bồ, em khiến cảm thấy sống đáng giá, nhân gian vui!”
“Anh thực sự vui, vui...”
...
Lần nữa tỉnh , cả Lệ Tịch Xuyên đều đang chao đảo.
Hắn mở mắt , đập mắt là màn đêm nồng đậm, cảm thấy lạnh và ẩm, đó phát hiện đang ở một con thuyền nhỏ ngừng lắc lư.
Hắn đột ngột dậy.
Nhờ giấc ngủ định của Lệ Tịch Xuyên, suốt quãng đường từ Tô Trạch đến biển đều tỉnh, ngờ, đến bước cuối cùng, tỉnh .
Tô Bồ và Vương thúc đều giật .
“Chuyện gì thế ?”
Tô Bồ nhanh chóng bình tĩnh , lặng lẽ Lệ Tịch Xuyên, làm cuộc chia tay cuối cùng.
Cậu đưa tay, vuốt ve khuôn mặt nghiêng của Lệ Tịch Xuyên, ngón tay cái phủ lên đôi lông mày kiếm rậm rạp của , đó là đôi mắt, sống mũi, trượt xuống đôi môi.
Cậu phác họa đường nét của bạn , mỗi một phân, mỗi 1 tấc, mỗi một lỗ chân lông, đều ghi nhớ.
cuối cùng sẽ quên .
Không ai nhớ nhân ngư, nhân ngư cũng sẽ biến ảo thành những diện mạo khác , sở hữu những giọng và tên gọi khác . Đợi biến mất, tất cả những ký ức liên quan đến trong thế giới hiện thực cũng sẽ nhanh chóng phai nhạt khỏi ý thức của .
Không quá 3 ngày, sẽ chẳng còn nhớ gì nữa, tất cả những ký ức liên quan đến đều sẽ xóa sạch .
Lệ Tịch Xuyên ngừng lắc đầu, bày tỏ sự kháng cự. Hắn thậm chí van nài.
“Anh , , Tô Bồ, thể ở bên em, cho đến khi em thi xong tất cả các môn...”
“Tô Bồ, trường sinh, cái đó chẳng gì cả, cái đó lẽ là một trò lừa bịp... Tô Bồ, em , chúng về nhà, đưa em về nhà...”
Mà Vương thúc thì lắc mái chèo, ngừng chèo thuyền về phía đại dương sâu thẳm.
“Tô Bồ, tiễn , em lẽ sẽ bao giờ gặp nữa ...” Lệ Tịch Xuyên sốt ruột, “Anh cũng, cũng bao giờ tìm thấy em nữa, , ...”
Hắn tiếp nữa, khóe mắt chảy xuống một dòng lệ.
Tô Bồ thì vô cùng kiên định, ngừng vuốt ve khuôn mặt , ngẩng đầu sắc trời bao la, nghiến răng về phía .
Lệ Tịch Xuyên trao cho thứ quý giá nhất, sinh mệnh của .
Vậy Tô Bồ cũng trao cho thứ quan trọng nhất của chính , bạn của .
Bản mạng hèn một cái, trải qua 18 năm đời bình thường gì lạ, cuối cùng ngày 18 tuổi sở hữu một bạn, một bạn sẵn lòng ở bên , chăm sóc , thấu hiểu .
Đây chính là thứ quý giá nhất trong cuộc đời .
Cho nên, làm thể trơ mắt bạn biến thành bọt biển.
Dù thể mãi mãi ở bên , cũng hy vọng bạn thực hiện ước mơ, trở thành sự tồn tại vĩnh hằng bất diệt.
Đây là thứ quý giá nhất, báu vật nhất của . Cậu thể trơ mắt chứng kiến sự tan biến của .
Dưới sự giúp đỡ của Vương thúc, họ đến trái tim của đại dương, Tô Bồ dùng lực ôm chặt lấy Lệ Tịch Xuyên, gần như tiêu tốn hết tất cả sức lực khắp cơ thể.
Xin hãy nhớ kỹ , xin hãy đợi .
Tôi sẽ trưởng thành thật , nhất định sẽ trưởng thành thật .
Đợi thực sự lớn , độc lập , đến làm cô dâu của .
Tôi đến để chấm dứt sự cô độc của .
Đợi , nhớ kỹ , đợi .
Đợi ...
Lệ Tịch Xuyên Tô Bồ đẩy xuống đại dương, ngừng chìm xuống, mặt biển chỉ còn một chuỗi bọt biển trôi nổi.
Vương thúc cũng nhảy xuống biển, đuổi theo Lệ Tịch Xuyên. Trên thuyền nhỏ chỉ còn một Tô Bồ.
Mặt trăng lên , ánh bạc lung linh mặt biển.
Tô Bồ dậy, hai tay nắm chặt mái chèo, chèo mái chèo về phía bờ biển.
Phía , mặt trăng tạo thành một vầng bạc viên mãn, thật lớn, thật sáng rõ.
Tô Bồ tiếng động rơi nước mắt.
Lệ Tịch Xuyên, nhất định thật nhé.
Đợi , đợi đến tìm .
Tôi sẽ đến tìm !
...
Sáng sớm hôm , Tô Bồ thức dậy đúng giờ, đầu óc vô cùng thanh tỉnh.
Rửa mặt xong xuôi, ăn hết bữa sáng làm mang tới, thu dọn túi nhựa trong suốt đựng hồ sơ, chuẩn sẵn sàng, đó đến trường thi.
Ý thức của trống rỗng một mảnh, chẳng nghĩ gì cả.
Giám thị tuyên bố kỳ thi bắt đầu, Tô Bồ lật mặt giấy thi , xuống tên của .
Tô. Bồ.
Cậu sắp trưởng thành .
Cùng lúc đó, trong phòng bệnh VIP của bệnh viện 1 Vân Thành.
Lệ Tịch Xuyên khi hôn mê suốt một tuần cuối cùng cũng mở mắt , ánh sáng ban ngày tràn trề, thích ứng mà chớp chớp mắt.
Bên giường bệnh của , già tóc trắng xóa dùng lực dụi dụi mắt, thể tin nổi mà xác nhận:
“Tiểu Xuyên, cháu tỉnh ? Có thấy giọng của ông nội ?”
Lệ Tịch Xuyên chớp chớp mắt, cách vài giây, dùng hết sức lực phát tiếng:
“Ông nội, cháu mơ một giấc mơ thật dài!”