Tiếng Lòng Thiếu Gia Nói Gì Thế? Đại Lục Sắp Toang Rồi - Chương 514: Thử Thách Thứ Nhất

Cập nhật lúc: 2026-04-03 04:47:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Nhĩ vẫn đang thành khẩn cầu xin ở đó, bỗng nhiên hai luồng hỏa cầu lớn màu đỏ bay , lượt bao bọc lấy y và Ngự Bắc Huyền.

Tư Nhĩ chỉ cảm thấy cảnh tượng mắt xoay chuyển, đột nhiên biến thành ngôi trường học vô cùng quen thuộc. Những học sinh trung học tràn đầy sức sống qua bên cạnh y, tất cả đều thành nhóm hai ba , chỉ một y giữa đám đông.

“Gừ gừ gừ...”

Một tràng âm thanh ngượng ngùng vang lên, Tư Nhĩ khỏi ôm lấy bụng , cảm thấy nơi đó đói đến cồn cào.

Hình như y nhiều ngày ăn no ?

Ký ức của Tư Nhĩ kéo về quá khứ, học kỳ nhiều khoản cần đóng, tiền sinh hoạt tháng viện trưởng đưa cho y dùng hết . Thấy thời gian đến cuối tháng, Tư Nhĩ cũng ngại dám xin thêm tiền của dì viện trưởng, chỉ nhịn một chút cho qua chuyện.

cảm giác đói bụng thực sự khó chịu, dễ dàng nhịn như .

Nhìn thấy một bạn học quen mắt ngang qua , Tư Nhĩ vô thức đưa tay về phía đối phương: “Bạn Trần...”

Y nghĩ, đó là bạn cùng lớp với , bình thường cũng hiềm khích gì, tạm thời mượn vài bữa tiền cơm chắc là nhỉ? Đợi đến khi tiền sinh hoạt tháng tới, y nhất định sẽ trả ngay cho đối phương.

bạn học đó giống như thấy y , thẳng qua y, khoác vai một nam sinh khác.

Một lát , Tư Nhĩ thấy một bạn cùng lớp khác, y một nữa tới định cầu cứu, nhưng một nữa phớt lờ.

Cảm giác đói bụng ngày càng sâu sắc, nhưng Tư Nhĩ mượn tiền cơm, chỉ thể ở trong lớp rót hết ly nước tinh khiết đến ly nước tinh khiết khác bụng.

Lúc nghỉ trưa, y thấy mấy nữ sinh trong lớp đang thảo luận xem bảng phân công trực nhật sắp tới nên sắp xếp như thế nào.

“Ơ? Tư Nhĩ? Tư Nhĩ là ai ? Sao tớ ấn tượng gì hết?”

, lớp ?”

Tư Nhĩ đầu mấy nữ sinh đang cùng , lúc trong lớp chỉ y và họ, y cảm thấy vị trí của cũng tính là hẻo lánh, nhưng hình như ai thể thấy y?

Một nữ sinh trong đó suy nghĩ một chút : “Hình như là đấy, trông khá ngoan, nhưng thích chuyện, cũng cảm giác tồn tại mấy.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

tớ nhớ thi tháng vẫn nhất lớp đấy.”

“Đứng nhất ? Vậy thì kín tiếng thật đấy.”

“Lại là nhất ? Vậy tớ chút ấn tượng nào nhỉ?”

“Haha, bình thường chỉ nhớ nam thần của nhất khối thôi, làm nhớ top 10 của khối gồm những ai.”

Tư Nhĩ thầm nghĩ, thi đậu hạng nhất mới cảm giác tồn tại ?

Thế là mỗi ngày y đều dành thêm hai tiếng đồng hồ để học tập, cuối cùng đạt hạng nhất khối trong kỳ thi cuối kỳ.

Y nghĩ chắc hẳn sẽ nhiều nhớ đến y , nhưng .

“Hả? XXX chỉ thi đậu hạng nhì thôi ? Tiếc quá mất.”

“Hạng nhì cũng tệ mà, điểm thì vẫn định.”

, sắp nghỉ hè , các định chơi ?”

“Haiz, tớ thì chẳng chơi , tớ sắp lên lớp 12 , đó cả kỳ nghỉ hè tớ đều học thêm.”

“Cứu mạng, rõ ràng học kỳ mới lên lớp 11 mà!”

Tư Nhĩ những lời bàn tán xung quanh, đang tiếc nuối cho nhất khối đó thi đậu hạng nhì, thì cũng là đang bàn bạc xem kỳ nghỉ hè nên trải qua như thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieng-long-thieu-gia-noi-gi-the-dai-luc-sap-toang-roi/chuong-514-thu-thach-thu-nhat.html.]

Thỉnh thoảng vài nhắc đến tên y, nhưng chủ đề nhanh chóng chuyển sang chỗ khác.

Y rõ ràng thi đậu hạng nhất, nhưng vẫn cảm giác tồn tại mấy.

Tư Nhĩ khỏi thở dài, rõ ràng đây là chuyện lẽ quen từ lâu , nhưng mỗi y lên lớp mới, chuyển lớp, đều nhịn vùng vẫy một chút, đáng tiếc luôn kết quả.

Y đành từ bỏ vùng vẫy, suy nghĩ xem kỳ nghỉ hè nên làm thêm, để kiếm thêm chút tiền sinh hoạt, tránh cho khoản cần đóng thêm trở nên túng quẫn ngượng ngùng.

Cũng may lúc làm thêm luôn trời giúp, mặc dù cũng ai nhớ đến y, nhưng tóm nào y cũng thuận lợi tìm việc làm.

Cuộc sống cảm giác tồn tại cứ thế tiếp diễn cho đến khi nghiệp cấp ba, lúc y ngoài làm thêm kỳ nghỉ hè, y đột nhiên gặp một thiếu niên, đối phương thấy y mắt sáng lên.

“Oa, cũng đến đây làm thêm kỳ nghỉ hè ? Cậu trông trai quá mất!”

Đó là đầu tiên Tư Nhĩ cảm thấy cảm giác tồn tại trong mắt khác.

Tư Nhĩ khỏi cong cong khóe mắt: “Cảm ơn, trông cũng trai.”

“Haha!” Đối phương lập tức ôm lấy mặt khép miệng, “Những quen tớ đều như . , tớ tên là Ôn Diệc Hàn, tên là gì?”

“Tớ tên là Tư Nhĩ.”

“Tư Nhĩ? Là hai chữ nào ?”

Tư Nhĩ suy nghĩ một chút: “Chữ Tư trong ‘tư kiến quán’, chữ Nhĩ trong ‘văn danh hà nhĩ’.”

Cách giải thích là một tâm nguyện nhỏ nhoi của y dành cho chính . Những trải nghiệm trong những năm qua mặc dù khiến y tự ti, nhưng y vẫn cảm thấy quá cô đơn.

Tư Nhĩ thầm nghĩ, cho dù y sẽ ngày khiến “tư kiến quán”, cho dù y sẽ ngày “văn danh hà nhĩ”, nhưng ít nhất, y hy vọng thể thấy y, nhớ đến y, để y đến mức cảm thấy uổng công đến nhân gian một chuyến.

Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Ôn Diệc Hàn khi , Tư Nhĩ cảm thấy hình như y cuối cùng thấy .

thể nhớ đến ? Không chắc chắn, cứ xem tiếp .

Ôn Diệc Hàn là một kẻ cuồng nhan sắc, mỗi ngày thấy Tư Nhĩ đều vui vẻ, lâu dần họ trở thành bạn bè.

Tư Nhĩ cảm thấy cảm giác mới mẻ, y sống mười mấy năm, đầu tiên một bạn.

Đối phương nào cũng thể thấy y đầu tiên trong đám đông, nào gọi tên y cũng vô cùng nhiệt tình, thậm chí mỗi cử động của y trong mắt đối phương đều là ưu điểm.

“Oa Nhĩ Nhĩ, lên trông quá.”

“Tớ thấy giọng của Nhĩ Nhĩ quá mất!”

“Nhĩ Nhĩ thích động vật nhỏ ? Tớ ngay Nhĩ Nhĩ là lòng yêu thương mà.”

Khoảng thời gian đó Tư Nhĩ mỗi ngày đều vui vẻ, Ôn Diệc Hàn nào tìm công việc làm thêm kiếm tiền đều sẽ giới thiệu cho y. Đương nhiên, y cũng .

Họ mỗi ngày vui vẻ cùng làm thêm, cùng quy hoạch tương lai, đối với tương lai là sự trông chờ vô hạn.

Cho đến khi một chương trình tuyển tú kéo giãn cách giữa hai họ.

Rõ ràng cả hai đều tham gia chương trình đó, nhưng Ôn Diệc Hàn vạn chúng chú mục, Tư Nhĩ ai quan tâm.

Tư Nhĩ hề ghen tị, chỉ là hiểu nổi, tại cảm giác tồn tại đến .

Y rời khỏi chương trình ngay vòng đầu tiên, tiếp tục ngoài làm thêm kiếm tiền, còn Ôn Diệc Hàn tỏa sáng rực rỡ trong chương trình, ngày càng nổi tiếng.

Nhìn thấy đối phương thuận lợi debut y cũng thấy vui mừng, chỉ là cách giữa hai sẽ khiến y mất bạn duy nhất .

Loading...