Tư Hủ chia sẻ thêm vài cái dưa với Tư Nhĩ, mấy nhóc tì tìm Thanh Long Lệnh cũng lục tục về đông đủ.
“Huyền Huyền, mau mau ! Nhanh nhanh nhanh!”
Mấy nhóc tì đều Ngự Bắc Hổ mang theo dịch chuyển tức thời về, về đến nơi Ngự Bắc Hổ liền nhảy tót lòng Ngự Bắc Huyền, kéo kéo tay áo liên tục hối thúc.
Ngự Bắc Huyền bộ dạng của nó là ngay nó làm chuyện .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Sao thế? Các ngươi gây họa gì ?”
Ngự Bắc Hổ đồng tình : “Thu thập Thanh Long Lệnh thể gọi là gây họa chứ?”
“Trên luật thi đấu rõ, Tứ Tượng Lệnh đều thể cướp đúng ? Trước đó lúc ở Huyền Vũ Sơn chúng cũng cướp của học viện khác mà!”
“Học viện khác tuy vui, nhưng cũng tự nhận xui xẻo, giống học sinh của Thanh Long Học Viện, một chút cũng chơi nổi.”
“Bọn họ cảm thấy đây là Thanh Long Sơn, nên chúng thể để bọn họ trắng tay.”
“Chuyện khả năng ? Đây chỉ là Thanh Long Sơn, Thanh Long Học Viện.”
“Hơn nữa bọn họ kiêu ngạo lắm nha! Bọn họ lợi hại bằng Huyền Huyền cũng bằng Huyền Huyền, thể kiêu ngạo hơn cả Huyền Huyền chứ?”
Tiểu hắc hổ đến đây thì lông lá đều dựng cả lên.
Ngự Bắc Huyền bất đắc dĩ : “Cho nên ngươi làm gì?”
“Cho nên liền cướp sạch sành sanh lệnh bài bọn họ, còn tiễn bọn họ ngoài hết luôn.”
Tư Nhĩ kinh ngạc : “Vậy là Thanh Long Sơn bây giờ ngươi dọn sạch ?”
Tiểu hắc hổ l.i.ế.m liếm móng vuốt, chút bẽn lẽn : “Cũng là công lao của , sói đại ca và ưng nhị ca cũng giúp một tay, Mãnh Mãnh cũng cừ.”
“, Mãnh Mãnh là cừ nhất!”
Qua Qua nghi hoặc hỏi: “Núi đều ngươi dọn sạch , ngươi còn chạy cái gì?”
“Cho dù trong núi vẫn còn cá lọt lưới, thì cũng là đám cá lọt lưới đó ngươi dọa cho chạy trối c.h.ế.t chứ?”
Tiểu hắc hổ cúi đầu tiếp tục túm tay áo Ngự Bắc Huyền, lí nhí : “ làm chuyện thì là nên chạy ?”
Ngự Bắc Huyền : “Chuyện phù hợp với luật thi đấu thể gọi là chuyện ?”
“Các ngươi cũng mệt , nghỉ ngơi một lát .”
Ngự Bắc Huyền xong, còn thưởng cho ba đứa chúng nó mấy viên ma linh thạch.
“ , là tổ nào thắng?”
Ngự Bắc Lang và Ngự Bắc Ưng đều thành thật Ngự Bắc Hổ, mặc dù bình thường tiểu hắc hổ nghịch ngợm, nhưng lúc ngoài vẫn bảo vệ chủ.
Mặc dù động cơ bảo vệ chủ khó hiểu, còn chẳng chủ nhân của nó là ai, chỉ vì tỏ kiêu ngạo hơn cả chủ nhân nó mà ăn đòn, đ.á.n.h xong còn cướp, cướp sạch còn tiễn hết.
Nói thật, ngoại trừ nhóm đầu tiên vì buông lời bất kính đắc tội với Ngự Bắc Hổ , những khác căn bản tiễn bằng cách nào.
Trên Thanh Vân Quảng Trường, đám đông đều trợn mắt há hốc mồm, cằm suýt nữa rớt hết xuống đất.
“Con mèo đen nhỏ xíu đó là hồn sủng gì ? Nhìn cứ như mèo con mới cai sữa, lợi hại đến mức đó?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieng-long-thieu-gia-noi-gi-the-dai-luc-sap-toang-roi/chuong-156-da-ngoai.html.]
“Là mèo ? Sao cảm giác giống hổ hơn?”
“Có con hổ nào đen thui từ đầu đến chân ? Trên trán nó cũng chẳng chữ Vương nào kìa!”
“Mặc kệ nó là cái gì, tóm là đáng sợ vãi! Sau lỡ đụng mặt thì cứ tránh xa một chút, ngàn vạn đừng sống c.h.ế.t mà lao lên.”
“ đúng , thấy bọn chúng cướp dọc đường, đó còn lịch sự, cướp hết Tứ Tượng Lệnh xong còn trả túi trữ vật cho .”
“…Ngươi chắc chắn đó gọi là lịch sự? Nó cướp đồ kìa!”
“ so với hành động phía thì quả thực lịch sự mà! Hơn nữa luật thi đấu vốn cho phép cướp đoạt mà.”
“Haizz, lúc mới thấy còn đang nghĩ hai bé mèo con đáng yêu thế , chủ nhân của chúng sắt đá đến mức nào mới bắt hai đứa lao động trẻ em cùng ngoài làm việc. Kết quả hai đứa là hãn phỉ trong loài mèo.”
“Nói đạo lý chút , tuy con màu đen giống mèo, nhưng con màu trắng đặc điểm của hổ rõ ràng mà?”
“Ta thấy cũng xêm xêm , đều là nửa giống hổ nửa giống mèo, loại cứ gộp chung xử lý như mèo , hai đứa nó mạnh như , nguyện xưng hô bọn chúng là Hắc Bạch Miêu Thần.”
“Đó là Hắc Bạch Miêu Sát thì ? Đáng sợ quá mất!”
Những trong khu vực thi đấu gì về cuộc thảo luận bên ngoài, bọn họ cảm thấy vị trí hạng nhất của Huyền Vũ Học Viện nắm chắc trong tay , dứt khoát luôn Thanh Long Sơn, bắt đầu dã ngoại.
Dù Thanh Long Sơn bây giờ cũng dọn sạch , chỉ còn ba bọn họ, vô cùng thích hợp để dã ngoại.
Ngược Tư Nhĩ đột nhiên lương tâm trỗi dậy, nhỏ giọng hỏi: “Chúng cần tìm Lục đồng học ?”
Ngự Bắc Huyền cảm thấy cũng chẳng , chủ yếu xem ý kiến của em nhà họ Tư, thế là dời mắt sang Tư Hủ, tò mò xem Tư Hủ sẽ đưa câu trả lời thế nào.
Chỉ thấy Tư Hủ mỉm nhạt, ung dung nướng cây nấm trong tay .
Haizz, theo quy định thi đấu, linh thực ở đây hái, dị thú ở đây cũng g.i.ế.c, nguyên liệu nấu ăn bọn họ thể lấy tại chỗ chỉ nấm mà thôi, còn là loại nấm trời sinh đất dưỡng cấp bậc khá thấp nữa chứ.
Đối với bọn họ lợi ích gì quan trọng, hại thể ăn là , chủ yếu là tận hưởng niềm vui dã ngoại.
Tư Hủ : “Hà tất tìm ? Ta thấy loại thi đấu đối với Lục Thái Bình đồng học mà cũng là một loại rèn luyện.”
“Nếu chúng tìm , cuối cùng sẽ biến thành chúng dẫn đường.”
“Tuy chuyện đối với chúng chẳng là gì, nhưng đối với Lục Thái Bình đồng học lắm.”
“Cậu sẽ hình thành thói quen ỷ chúng , từ nay về hễ lạc đường là tìm chúng cầu cứu, nhưng chúng thể lúc nào cũng ở bên .”
“Cho nên cứ để tự mày mò dò đường , lẽ như nhiều lên, dần dần sẽ cách tìm đường, cũng sẽ mù đường nữa chăng?”
Tư Hủ đối với Lục Thái Bình vẫn đặt kỳ vọng cao, dù cũng làm bạn cùng bàn lâu như , ít nhiều cũng chút tình nghĩa.
Vì khi tiến Tứ Tượng Sơn, Tư Hủ đưa cho Lục Thái Bình một cuốn cẩm nang tìm đường nơi hoang dã, còn đưa cho Lục Thái Bình một cái la bàn, Tư Hủ cảm thấy vấn đề chắc lớn.
Đương nhiên nếu vấn đề lớn thì cũng chẳng liên quan gì đến a! Hắn chuẩn chu đáo đến thế , nếu Lục Thái Bình vẫn học cách tìm đường, thì chắc chắn là do vấn đề của Lục Thái Bình.
Lục Thái Bình cũng thực sự nỗ lực, lúc nhốt trong một trận pháp mê cung, suýt chút nữa lật nát cuốn sách Tư Hủ đưa cho.
bất kể lật thế nào, cũng thể rời khỏi khu vực , khiến vô cùng đau đầu.
Rốt cuộc là sách vấn đề là vấn đề?
Lục Thái Bình suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng rút một kết luận, chắc chắn là thế giới vấn đề!