Tình hình hai ngày tiếp theo cũng xêm xêm như , vẫn là Qua Qua cảm ứng vị trí của Tứ Tượng Lệnh, đó để Mãnh Mãnh cùng sói, ưng, hổ của Ngự Bắc Huyền tìm.
Tư Nhĩ và Ngự Bắc Huyền rời khỏi Huyền Vũ Sơn xong thì tu luyện nữa, dù ba ngọn núi còn cũng chẳng thích hợp để Ngự Bắc Huyền tu luyện.
Tư Nhĩ thì cũng tu luyện , nhưng ai bồi tiếp, y cũng chẳng xốc nổi tinh thần.
Lúc ở Thanh Long Sơn, y liền kéo Ngự Bắc Huyền cùng ườn bãi cỏ mềm mại phơi nắng.
Khí hậu Thanh Long Sơn tuyệt, ấm áp dễ chịu, giống như một buổi chiều xuân nắng ấm chan hòa.
Tư Nhĩ ngả lưng xuống cỏ là bắt đầu buồn ngủ díp cả mắt.
Mặc dù cảnh hoang dã sẽ khiến y duy trì cảnh giác, nhưng sự tồn tại của Qua Qua, Bôn Bôn và cả Ngự Bắc Huyền mang đến cho Tư Nhĩ cảm giác an tột độ.
Thế là y lỡ trớn ngủ quên mất, cái đầu nhỏ nghiêng nghiêng tựa hẳn vai Ngự Bắc Huyền.
Ngự Bắc Huyền nghiêng đầu, cẩn thận từng li từng tí vuốt ve mái tóc mềm mại của Tư Nhĩ, vuốt ve cả buổi trời mà chẳng hề thấy chán.
Qua Qua xem thì ngáp ngắn ngáp dài, trong lòng điên cuồng nhả rãnh Ngự Bắc Huyền đúng là cái đồ tâm tặc mà gan tặc.
Đây chính là cái kiểu "tình yêu gà bông" mà Nhĩ Nhĩ từng tình cờ nhắc tới đó hả? Ngoài việc thích dính lấy thì chẳng nghĩ trò gì khác để làm.
Đến cả sờ tóc cũng chỉ dám sờ nhè nhẹ ở phần ngọn, ngay cả da đầu cũng dám chạm .
Ngồi lưng Tế Thiên Điêu, đuổi theo Ngự Bắc Ưng bay tới đây, Tư Hủ thấy cảnh cũng cạn lời. Lần đầu tiên phát hiện Ngự Bắc Huyền hình như hèn thì .
Từ đến nay luôn Ngự Bắc Huyền mưu đồ gây rối với em trai nhà , đoán em trai cũng , chỉ là ngầm cho phép Ngự Bắc Huyền gần mà thôi.
Bởi vì Tư Nhĩ ngầm đồng ý, Tư Hủ làm một ông trai đáng ghét nên cũng chẳng làm hành động thừa thãi nào.
khi Tư Nhĩ rõ ràng thể tìm vị trí của mà mãi chẳng chịu đến tìm, chỉ lo tận hưởng thế giới hai với Ngự Bắc Huyền, Tư Hủ vẫn nhịn mà tự mò tới.
Ai mà ngờ , thứ thấy là một Ngự Bắc Huyền tâm tặc mà gan tặc cơ chứ?
Tư Hủ cảm thấy kỳ lạ.
Hắn bảo Tế Thiên Điêu đưa đáp xuống đất, Ngự Bắc Huyền ngước mắt lên thấy, vội vàng rụt tay .
“Nhị ca!”
Mí mắt Tư Hủ giật giật: “Ngươi nhận nhầm , nhị ca của ngươi.”
“Ngươi với Nhĩ Nhĩ đang làm gì ở đây thế?”
Ngự Bắc Huyền hạ giọng: “Cũng gì, chỉ là Nhĩ Nhĩ thấy cảnh và khí hậu ở đây , thích hợp để nghỉ ngơi nên ngủ thôi.”
Tư Hủ hỏi: “Thế ngươi cứ nghịch tóc Nhĩ Nhĩ mãi làm gì? Trên đó dính cỏ ?”
Ngự Bắc Huyền ngờ đối phương trực tiếp tìm sẵn cớ giúp , thế là gật đầu hùa theo: “ …”
Tư Hủ: “…”
Tư Hủ nhịn tặng cho Ngự Bắc Huyền một cái liếc xéo, ánh mắt như : Ngươi giống thằng ngu lắm hả?
Hắn hạ giọng hỏi: “Ngươi và Nhĩ Nhĩ bây giờ tiến triển đến bước nào ?”
“Hả?”
Ngự Bắc Huyền ngờ Tư Hủ thẳng thắn đến thế, trực tiếp hình.
nhớ tới việc Tư Nhĩ tạm thời công khai quan hệ của hai , liền vội vàng lắc đầu: “Ta và Nhĩ Nhĩ chỉ là bạn học thôi!”
Sợ Tư Hủ vui, Ngự Bắc Huyền bổ sung thêm một câu: “Nhĩ Nhĩ thế.”
Qua Qua ở bên cạnh giơ vuốt tỏ vẻ: “Ta thể làm chứng, đúng là Nhĩ Nhĩ thế.”
Nó xong nhảy lên vai Tư Hủ, ghé sát tai nhỏ giọng thì thầm: “Nhĩ Nhĩ và Huyền Huyền đang lén lút yêu đương đó, nhưng Nhĩ Nhĩ cảm thấy bây giờ còn nhỏ, định đợi mười tám tuổi mới công khai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieng-long-thieu-gia-noi-gi-the-dai-luc-sap-toang-roi/chuong-154-the-gioi-hai-nguoi.html.]
Tư Hủ chợt cảm thấy mạch não của Tư Nhĩ cũng bình thường cho lắm.
“Mười tám tuổi thì cũng lớn lắm .”
Qua Qua gật đầu: “Ta cũng thấy mười tám tuổi với bây giờ của Nhĩ Nhĩ chẳng khác là mấy, nhưng Nhĩ Nhĩ cứ thích mười tám tuổi cơ, chắc mười tám là một con đặc biệt đối với Nhĩ Nhĩ chăng.”
“Hai bọn họ bây giờ cũng chỉ ôm một cái, nắm tay một cái, đó là tu luyện tu luyện và tu luyện…”
“Đến cái hôn cũng , Hủ Hủ cần lo lắng .”
Tư Hủ : “Được, câu của ngươi là yên tâm .”
Ngự Bắc Huyền mà cạn lời, thầm nghĩ thế thì yên tâm cái nỗi gì? Có tin nhân lúc Tư Hủ chú ý liền lén hôn Nhĩ Nhĩ một cái ?
Mặc dù trong lòng buông lời hung ác, nhưng cứ nghĩ đến chuyện hôn môi với Nhĩ Nhĩ, tim Ngự Bắc Huyền đập thình thịch liên hồi, cảm giác như sắp vọt khỏi cổ họng đến nơi.
Hắn bất giác đưa tay ôm lấy vị trí trái tim , cúi đầu xuống liền thấy Tư Nhĩ đang tò mò .
“Huyền Huyền, ngươi ôm chỗ đó làm gì? Tu luyện xảy rắc rối gì ?”
Ngự Bắc Huyền vội : “Không , chỉ căng thẳng một chút, vỗ nhẹ thôi.”
“Ngươi căng thẳng cái gì…”
Tư Nhĩ đảo mắt quanh, liền quét trúng Tư Hủ đang một bên như y.
Tư Nhĩ làm một cú cá chép lộn nhảy dựng lên: “Nhị ca, ở đây?”
“Sao nào? Ta ở đây làm phiền thế giới hai của em và Huyền Huyền ?” Tư Hủ vẫn giữ nguyên điệu bộ như .
Tư Nhĩ gượng: “Sao thể chứ? Ở đây chỉ em và Huyền Huyền, chẳng còn Qua Qua, Bôn Bôn, Miên Miên và Ngự Bắc Quy ?”
Nói đến đây, Tư Nhĩ cũng thấy rùng .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Cảm giác Vạn Thú Đại Lục là một cái thế giới căn bản thể gian hai a!]
[Ở đây mỗi ít nhất cũng một con hồn sủng, lúc hai yêu , ở giữa bét nhất cũng hai cái bóng đèn!]
[Sau đó và Huyền Huyền còn nuôi nhiều hồn sủng nữa chứ, bây giờ cộng chắc cũng mười cái bóng đèn nhỉ?]
[Sau thể mở tiệm bán bóng đèn luôn ? Cảm giác tương lai còn khế ước thêm nhiều hồn sủng nữa cơ.]
Tư Hủ mà buồn , ban đầu hiểu "bóng đèn" nghĩa là gì, nhưng nhiều cũng hiểu, chính là cảm giác kỳ đà cản mũi đúng ?
là vướng víu thật, từng vài vị chủ nhân lúc đang "tạo em bé", còn hồn sủng nhân lúc chủ nhân chú ý lén lút chạy quan sát học hỏi nữa kìa.
Cho nên những lúc thế , mức độ khống chế của Hồn sủng sư đối với hồn sủng càng trở nên quan trọng.
Trong lòng Tư Hủ buồn , nhưng ngoài mặt nghiêm túc : “Tuy thể thế giới hai đúng nghĩa, nhưng cũng gần như nhỉ?”
“Có Qua Qua ở đây, em tìm đáng lẽ dễ dàng chứ? Tại thà ở đây ngủ cùng bạn học Ngự Bắc Huyền, cũng chịu tìm ?”
[Cảm giác câu nghĩa khác thì ? Cùng bạn học Ngự Bắc Huyền ngủ gì gì đó, cứ như gạo nấu thành cơm .]
[ và Huyền Huyền bây giờ vẫn là tình yêu trong sáng thuần khiết mà.]
Trong lòng Tư Nhĩ ngựa chạy tán loạn, ngoài mặt gượng: “Sao thể chứ? Em chỉ thấy cảnh ở đây thích hợp để ngủ, nhịn liền ngủ thôi, suy nghĩ nào khác.”
“Hơn nữa em thấy nơi hợp với nhị ca a! Em nghĩ nhị ca thể sẽ tìm cơ duyên gì đó ở đây, cho nên mới ngại làm phiền nhị ca.”
“Ở đây thì cơ duyên gì chứ? Cho dù , cũng thứ chúng thể động .” Tư Hủ liếc xéo y, “Em quên luật thi đấu ?”
“Cái đó thì , em chỉ nghĩ, vài cơ duyên sẽ tự động chui cơ thể thì ?”
“Thế thì em nghĩ quá đấy.”
Tư Hủ nhịn gõ nhẹ lên đầu y một cái.