Tôi cầm điện thoại chụp ảnh, tổng giám đốc bên cạnh cứ thỉnh thoảng lẩm bẩm kể về rừng hoa đào chân núi Phú Sĩ mà thấy khi họp ở Tokyo hai năm .
Anh đang thì đột nhiên im bặt, một tai đeo tai dây dùng chung với , trong đó đang phát bài "How can I tell you" của Quách Thái Khiết.
"Whenever I am (dù ở bất cứ nơi )."
"I'm always walking with you (em vẫn luôn cùng )."
Tôi đầu, bắt gặp ánh mắt đang . Anh cứ như , như thể ngẩn , như thể đang dùng lời bài hát để lên tiếng lòng.
Tim đập như trống nhỏ, xao xuyến khôn nguôi. Khi đang định mở lời, ghé sát hôn một cái.
Đó là một nụ hôn chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, rơi má như một cánh hoa đào nhẹ nhàng vuốt ve , ngượng ngùng rời .
Tôi nín thở. Cáp treo đến ga, lúng túng định mở lời nhưng kéo mạnh cáp treo, đẩy xuống ghế.
Cabin rung lắc vì động tác thô lỗ của chúng . Anh lo lắng sẽ thương nên hoảng hốt giữ chặt eo .
chẳng cho cơ hội, lập tức lên , ôm lấy mặt ghé sát hôn .
Rõ ràng lúng túng trong thoáng chốc, đó trong tiếng lòng điên cuồng gào thét, vuốt ve eo , ngoan ngoãn ngẩng đầu đón nhận sự chủ động của .
Cách một lớp vải, đùi dán đùi. Nhiệt độ gần như biến thành mật ngọt, hòa tan chúng một góc cabin nhỏ.
Bên ngoài là hoàng hôn đỏ rực, kéo một dải mây chiều rực lửa, trong tai là bài "Em Là Phong Cảnh Của Anh", đang hát "Tình yêu khiến vách núi thành bình địa".
Hai đàn ông với mối quan hệ mờ ám quấn quýt hôn , lý trí ăn mòn còn dấu vết.
Gương mặt Hoắc Khứ Chu ửng hồng như ráng chiều, trong đôi mắt đen láy, tình yêu cuồn cuộn như vạn cây cối vươn , tựa như đứa trẻ sơ sinh tĩnh lặng, nhẹ nhàng tìm về chốn bình yên.
Tiếng chuông báo đến ga vang lên.
Anh đỏ bừng cả tai, ánh mắt lảng tránh, thấy cửa cabin mở, lao nhanh ngoài. Tôi vội vàng hấp tấp mà trong lòng vui sướng thận trọng.
[Anh thích đúng ?]
Forgiven
[ đúng đúng đúng đúng ?]
[Là lá la, Kim Kim đang làm gì nhỉ?]
[Hôm nay thời tiết thật, hợp play ngoài trời với Kim Kim ghê. Hay là mua một hòn đảo nhỉ?]
Tổng giám đốc kéo cà vạt, đóng cửa , gật đầu với đang ở cửa đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tieng-long-cun-con/chuong-6.html.]
"Chào buổi sáng."
[Thật làm một trận "play" buổi sáng ở hành lang cũng nhỉ?]
Tôi siết chặt nắm đấm, mỉm : "Chào buổi sáng."
Hoắc Khứ Chu nhếch môi, vui vẻ xích gần, hôn một cái má: "Khi nào thì chúng thì dọn về ở chung?"
Tôi thể nhịn nữa mà vung tay gõ đầu .
Tổng giám đốc loạng choạng, lạnh lùng tai : "Đường vô pháp vô thiên như ."
"Vậy là vẫn chấp nhận ?"
Mái tóc chăm sóc kỹ lưỡng của tổng giám đốc vò cho rối bù, nắm chặt vô lăng, chút thờ ơ.
Anh giả bộ lạnh lùng quen nên khó trách lộ vẻ mặt .
Đáng tiếc chai lì, lay chuyển , ở ghế phụ lái, điềm tĩnh khoanh tay: "Tôi từng sẽ chấp nhận ."
Không thể nuông chiều thằng nhóc , cho chút ánh mặt trời là làm mặt trời chiếu sáng cả dải ngân hà .
Kể từ hôn trong cáp treo đó, tổng giám đốc như ma ám , trong lòng nghĩ gì là làm cái đó.
Đi làm cũng hôn, tan làm cũng hôn, tắm xong mở cửa, trong làn nước mờ mịt, tổng giám đốc như một cục kẹo bông gòn dính , cứ thế xích gần, cố tình cọ xát khiến nóng ran cả , ăn mắng một trận mới chịu ngoan ngoãn.
Ngay cả khi họp hội đồng quản trị, phía dâng rót nước, vẫn thể thấy cái gã quần áo chỉnh tề đó đang nghĩ.
[Muốn hôn Kim Kim quá.]
[Muốn làm Kim Kim quá.]
[Nếu bây giờ chơi đồ chơi, chơi trò nhỏ với Kim Kim thì sẽ thế nào nhỉ?]
Hết chịu nổi.
"Tôi thể xem xét chấp nhận lời theo đuổi của với điều kiện là vô pháp vô thiên như nữa."
Tôi mở cửa xe cho , vuốt mái tóc làm rối. Tổng giám đốc trở về vẻ dịu dàng nhã nhặn, nhẹ nhàng móc lấy tay .
"Vậy thể nới lỏng một chút ?" Anh ngước mắt, khẽ : "Tôi đợi lâu như nữa."
Tôi cúi mắt , nhịn xoa đầu . Tóc mềm, dùng sáp vuốt tóc mới nếp, xoa trong lòng bàn tay, mềm mại như kẹo bông gòn tan.
"Có thể xem xét."