Thuyền trưởng nhặt được một bé rồng xinh đẹp! - Chương 8: KHÔNG THỂ CÙNG ANH TRỞ VỀ

Cập nhật lúc: 2026-05-09 08:28:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi nhóm thủy thủ chật vật lắp đặt thành công trạm lặp vô tuyến lên đỉnh núi cao nhất của hòn đảo, Thẩm Viên đài chỉ huy với ánh mắt rời khỏi màn hình tín hiệu đang nhiễu loạn. Trạm lặp đóng vai trò như một cầu nối quan trọng, bởi hòn đảo vốn là một vùng mù do các vách đá chứa quặng sắt từ tính cao bao quanh, triệt tiêu sóng điện từ từ mặt nước. Khi đưa thiết lên cao, nó thu lấy những tín hiệu yếu ớt từ tàu Viễn Chinh, khuếch đại chúng lên gấp nhiều phóng thẳng lên tầng điện ly để kết nối với các đài duyên hải ở xa.

Chỉ vài phút khi trạm hoạt động, tiếng tít tít dồn dập vang lên phá tan bầu khí căng thẳng. Kim la bàn điện t.ử vốn đang vòng điên cuồng bỗng khựng và chỉ thẳng về một hướng cố định. Anh thợ máy reo lên đầy phấn khích khi thông báo rằng tàu bắt tín hiệu phương vị. Từ phía đường chân trời xa xăm, những đốm sáng nhấp nháy bắt đầu hiện , báo hiệu sự tiếp cận của ba chiếc tàu cứu hộ chuyên dụng từ Hải quân.

Vì tàu Viễn Chinh vẫn trong vùng nhiễu từ nặng, lực lượng cứu hộ thể sâu vịnh vì rủi ro mất định hướng là lớn. Thay đó, họ dừng ở vùng biển an bên ngoài và phát một luồng sóng radar với cường độ mạnh nhắm thẳng tọa độ của trạm tiếp sóng núi. Lúc , tàu Viễn Chinh chỉ cần giữ cho mũi tàu luôn hướng theo luồng sóng đó như một sợi dây chỉ dẫn để thoát ngoài mà sợ đ.â.m bãi đá ngầm chệch hướng trong màn sương.

Giữa tiếng động cơ gầm rú chuẩn nhổ neo, Thẩm Viên nắm lấy tay Lyos, kéo gần cửa sổ đài chỉ huy. Anh chỉ tay về phía những ánh đèn pha quét ngang bầu trời đêm từ phía biển:

"Nhìn xem, Lyos. Đó là đồng loại của . Họ đến để đưa chúng khỏi đây."

Lyos những ánh đèn quét qua mặt nước như những đôi mắt quái vật khổng lồ, trái tim bỗng thắt . Cậu thấy những con tàu cứu hộ giống như "nhà", mà giống như những chiếc lồng sắt khổng lồ đang từ từ khép . Cậu nhớ những mũi kim lạnh lẽo, những ánh đèn huỳnh quang chớp tắt trong căn phòng tối tăm của quá khứ, nơi những kẻ mặc áo trắng như một món hàng thí nghiệm.

Nỗi sợ hãi âm ỉ cháy, đối lập với niềm vui của đoàn thủy thủ. Thẩm Viên những cơn bão trong lòng của Lyos, vẫn đang bận rộn liên hệ với tàu cứu hộ, đó  lệnh: "Nhổ neo! Theo sát luồng tín hiệu từ tàu cứu hộ! Chúng sẽ khỏi vùng nhiễu 2 hải lý nữa!"

Tàu Viễn Chinh rẽ nước, bắt đầu rời khỏi vòng tay của hòn đảo hoang sơ để tiến về phía văn minh rực rỡ nhưng cũng đầy cạm bẫy đối với một Long nhân. Lyos bên cạnh Thẩm Viên, những tộc nhân của đang dần nhỏ bé nơi bờ cát, những con tàu sắt đang đợi sẵn phía .

Sự mâu thuẫn trong lòng lên đến đỉnh điểm. Cậu yêu Thẩm Viên, nhưng sợ hãi thế giới mà Thẩm Viên thuộc về. Cuối cùng, Lyos lặng lẽ rời khỏi đài chỉ huy, ngược về phía mũi tàu, nơi gió biển thổi mạnh nhất, chuẩn cho một quyết định đau đớn nhất đời .

Tiếng còi của hạm đội cứu hộ vang lên lồng lộng từ phía đường chân trời, x.é to.ạc màn sương mù. Con tàu Viễn Chinh dần tiến vùng biển thoáng đạt, nơi ánh đèn pha công suất cao của tàu Hải quân quét qua mặt sóng. Thẩm Viên đài chỉ huy, bận rộn với bộ đàm và các thông kỹ thuật, cứ ngỡ rằng Lyos vẫn đang ở phía , lặng lẽ quan sát thế giới mới của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-8-khong-the-cung-anh-tro-ve.html.]

Lyos đang mũi tàu, nơi gió biển thổi tung mái tóc bạc và tà áo sơ mi rộng thùng thình của Thẩm Viên căng phồng. Nhìn thấy những chiến hạm khổng lồ đầy máy móc, những trực thăng xoay cánh như những con quái vật kim loại, và đặc biệt là những bộ quân phục xen lẫn áo bloud trắng dài của đội ngũ y tế bận rộn trong công tác cứu viện, khiến  gợi nhớ về "mũi kim" và những phòng thí nghiệm trắng toát trong ký ức tuổi thơ, Lyos run rẩy. Cậu thể. Cậu thà tan biến đại dương còn hơn là nhốt lồng kính một nữa.

Thẩm Viên nhận sự im lặng bất thường, cuồng tìm kiếm nhưng thấy bóng dáng quen thuộc của Lyos . Đến khi thấy một bóng hình mảnh mai cô độc đang ngược sáng giữa mênh m.ô.n.g biển đêm, khựng , trái tim bỗng chốc rơi tõm một lạnh lẽo.

Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và tiếng gọi thảng thốt của , Lyos chậm rãi xoay . Cậu sát mép tàu, nơi chỉ cần lùi một phân là đại dương sâu thẳm. Đôi mắt lam sẫm vốn trong vắt như nước biển giờ đây nhòe , đẫm nước. Dưới ánh đèn pha quét ngang của hạm đội cứu hộ, những giọt nước mắt lấp lánh như những hạt thủy tinh vỡ, rơi lã chã xuống đôi gò má tái nhợt đang run rẩy.

Trong khoảnh khắc thời gian như ngưng đọng, Lyos Thẩm Viên bằng tất cả sự sùng bái và tình yêu thuần khiết nhất, nở một nụ , một nụ rạng rỡ đến đau lòng, như thể đang dùng chút ấm cuối cùng để sưởi ấm cho khi tan biến. Đôi môi mấp máy nhưng phát tiếng, chỉ đôi mắt là lên ngàn lời từ biệt đầy thống khổ.

Cậu trở thành gánh nặng của , cũng thể đối mặt với nỗi kinh hoàng từ những mũi kim trong quá khứ đang đợi sẵn ở phía chân trời .

Đôi bàn tay run rẩy của đưa lên, bắt đầu tháo từng chiếc cúc áo, động tác chậm chạp như thể đang kéo dài thêm vài giây phút cuối cùng thuộc về thế giới của .

Khi chiếc cúc cuối cùng mở , Lyos trút bỏ lớp vải trắng tinh khôi , để nó rơi xuống mặt boong tàu lạnh lẽo. Đó là thứ duy nhất ràng buộc với nhân loại, và bây giờ, trả nó cho . Cậu đó, trần trụi và lộng lẫy ánh trăng, trở là một chiến binh của đại dương nhưng với một trái tim đầy rẫy những vết xước của tình yêu và nỗi sợ.

Không một lời hứa hẹn, cũng chẳng để kịp chạm , Lyos buông tay khỏi lan can. Cậu nhắm mắt, ngửa , để cơ thể rơi tự do như một cánh chim bạc gãy cánh giữa bầu trời đêm.

"LYOS!!!"

Thẩm Viên gầm lên một tiếng xé lòng. Không một giây do dự, vứt bỏ chiếc bộ đàm, lao qua lan can tàu, gieo xuống theo .

Loading...