Thấy chịu làm quen, Thẩm Viên xuống chiếc ghế bên cạnh. Anh , cùng sinh tồn hòn đảo kỳ quái , việc đầu tiên là gọi bằng gì. Anh đặt bàn tay lên n.g.ự.c , nhấn mạnh từng âm tiết một cách rõ ràng:
"Thẩm... Viên."
Long nhân nghiêng đầu quan sát khẩu hình của đàn ông đối diện với vẻ hiếu kỳ. Cậu lặp , âm thanh chút lạ lẫm nhưng vô cùng trong trẻo:
"Thẩm... Viên..."
Nghe tên thốt từ khuôn miệng xinh , Thẩm Viên vui mừng mặt. Anh mỉm rạng rỡ, nụ hiếm hoi mà các thủy thủ tàu vốn từng thấy ở vị thuyền trưởng sắt đá. Anh gật đầu khích lệ, đó chỉ ngón tay về phía , đôi mắt đầy vẻ dò hỏi: "Còn ?"
Long nhân im lặng một chút, dường như đang cân nhắc xem nên tiết lộ danh tính của cho " lạ" . Cuối cùng, đặt một bàn tay thon dài chạm nhẹ lớp vảy bạc nơi xương quai xanh, phát một âm thanh ngắn gọn.
"Lyos."
Thẩm Viên khựng một chút để ghi nhớ âm tiết . Anh cố gắng uốn lưỡi để bắt chước theo: "Ly-os?"
Cậu gật đầu, đôi mắt lam sẫm lấp lánh ý khi thấy đàn ông to lớn mặt đang nỗ lực phát âm tên . Cậu lặp nữa, âm cuối "s" kéo dài như tiếng sóng vỗ nhẹ mạn tàu: "Ly... os..."
"Lyos." – Thẩm Viên nữa, trôi chảy và trầm ấm hơn – "Được , Lyos. Rất vui ."
Giữa căn phòng nhỏ con tàu sắt, một thuyền trưởng con và một chiến binh của đại dương đầu tiên tên . Cái tên Lyos vang lên, chính thức xóa bỏ ranh giới giữa "quái vật" và "con ". Từ giây phút , trong mắt Thẩm Viên, còn là một "Long nhân" chung chung của bộ tộc hung hãn nữa, mà là Lyos – cá thể duy nhất, đặc biệt nhất mà bảo vệ.
Sau khi thấy Lyos vẻ bớt đề phòng, Thẩm Viên hạ quyết tâm "mua chuộc" bằng cái dày của . Anh lập tức rời phòng, xuống kho thực phẩm với khí thế hừng hực. Đám thủy thủ đang ăn bánh mì khô khốc bên ngoài mắt tròn mắt dẹt khi thấy thuyền trưởng của , thường ngày chỉ ăn lương khô, trứng luộc, thịt hộp và uống cà phê đen, đang tay năm tay mười lựa chọn đủ loại bánh mì như thể đang siêu thị.
Một lát , Thẩm Viên trở phòng với một cái rổ mây lớn chất đầy "chiến lợi phẩm". Anh chỉ mang một cái, mà mang cả một rổ với đủ loại: từ bánh mì gối, bánh sừng bò bơ tỏi, bánh mì nhân đậu đỏ, cho đến loại phủ sô-cô-la lấp lánh.
Anh trịnh trọng đặt cái rổ lên giường, ngay mặt Lyos, dùng tay bày biện như một tiệm tạp hóa mini thực thụ. Thẩm Viên còn tận tâm bóc vỏ từng cái một để vất vả, miệng thì lẩm bẩm giới thiệu (dù chẳng hiểu gì):
"Cái là vị bơ, thơm lắm. Còn cái đen đen là sô-cô-la, đắng nhưng hậu vị ngọt. Đây là bánh mì kẹp mứt dâu, thử ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuyen-truong-nhat-duoc-mot-be-rong-xinh-dep/chuong-5-tiem-tap-hoa-cua-thuyen-truong-tham.html.]
Lyos đống đồ ăn đủ màu sắc, vị thuyền trưởng đang "đon đả" giới thiệu mà khỏi ngơ ngác. Trong mắt , đàn ông mới hôm qua còn như một vị thần chiến tranh lạnh lùng, giờ đây chẳng khác gì một gã lái buôn đang cố gắng chèo kéo khách hàng.
Thấy Lyos vẫn còn phân vân, Thẩm Viên liền cầm một chiếc bánh sừng bò lên, bẻ một miếng nhỏ ăn thử gật gù, hiệu "ngon lắm". Sau đó, cầm một chiếc bánh nhân kem, đưa sát gần mũi Lyos.
Lyos mùi hương ngọt ngào lạ lẫm quyến rũ, rụt rè vươn tay . vì quen với cấu tạo của bánh mì con , cứ thế dùng hai ngón tay nhón lấy một góc, khiến nhân kem bên trong phọt , dính ngay lên chóp mũi trắng nõn.
Thẩm Viên cảnh tượng , suýt chút nữa thì bật thành tiếng. Anh vội vàng rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau vết kem mũi , động tác vụng về ấm áp. Lyos chạm mũi, mặt ửng hồng.
Lyos nhấp nháp chiếc bánh nhân kem một cách dè dặt. Thứ cảm giác mềm xốp, thanh thoát bọc lấy một lớp vị béo ngậy tan chảy đầu lưỡi khiến lạ lẫm vô cùng. Nó dịu dàng và êm ái, khác hẳn với những món ăn dai và đẫm vị muối của biển khơi, tanh nồng của cá. Cậu ăn hai miếng, nhưng đến khi chạm phần nhân chút mứt quả chua, Lyos khẽ nhíu mày. Cậu thích cái vị chua gắt nên dứt khoát đặt nửa chiếc bánh còn xuống mép rổ, tay tò mò hướng về phía ổ bánh mì bơ tỏi thơm lừng bên cạnh.
Thẩm Viên đối diện, đôi mắt rời khỏi từng biểu cảm nhỏ nhất gương mặt . Ngay khi thấy Lyos bỏ dở chiếc bánh kem, một chút đắn đo, cũng chẳng hề vẻ gì là ghê tớm, đưa tay cầm lấy nửa chiếc bánh lên.
lúc , cửa phòng lúc đóng, nên Tiểu Bình, một thủy thủ trẻ thường giúp việc vặt cho Thẩm Viên, bưng khay nước sạch bước , một màn ăn đồ thừa liền lọt ngay trong mắt .
"Thuyền trưởng, nước sạch mang..."
Câu của A Bình kẹt cứng ở cổ họng, xong chuyển sang chế độ há hốc và cuối cùng là trừ. Ngay mắt , Thuyền trưởng Thẩm Viên, vốn nổi tiếng là kẻ khắc kỷ, bao giờ đụng một giọt đường vì ghét cái vị lợ lợ của đồ ngọt, đang thản nhiên đưa nửa chiếc bánh kem đầy dấu răng của Lyos lên miệng.
Thẩm Viên c.ắ.n một miếng bình thản như chuyện thường ngày, còn mời Tiểu Bình ăn thử chút .
"Thuyền... Thuyền trưởng... em... em ăn...ở ." – Tiểu Bình lắp bắp.
"Để đó, xuống ăn bánh mì của em . Đừng để thấy bất cứ lời đồn đại bóng gió nào, em tay ." Thẩm Viên guốc trong bụng Tiểu Bình, thuận miệng cảnh cáo .
"Dạ... rõ!"
Tiểu Bình lủi thủi , đóng cửa phòng lập tức tự tát mặt một cái để kiểm tra xem đang mơ . Trong khi đó, bên trong phòng, Lyos Thẩm Viên ăn miếng bánh bỏ , uống nước. Một sự thấu hiểu thầm lặng nảy sinh giữa cả hai. Cậu nhận đàn ông hề ghét bỏ , thậm chí còn trân trọng cả những thứ cần đến.
Lyos khẽ đẩy ổ bánh bơ tỏi về phía Thẩm Viên một chút như mời cùng ăn. Thẩm Viên ổ bánh, đôi mắt lam sẫm đang lấp lánh của , liền cầm lên ăn tiếp, trong lòng bỗng chốc cảm thấy mấy vị bánh hôm nay đều đến nỗi khó ăn, hiểu thích.