Tiểu Ưu thường ngày quen sống "ký sinh", Nhị thiếu gia đưa dự tiệc gia đình, bèn đau lưng, đau , thoải mái, trốn tránh cuộc gặp gỡ bố chồng .
Nhị thiếu gia vẫn mỉa mai : "Lúc nhận tiền của họ để rời xa , bây giờ vì lấy thêm tiền về, trở mặt nhanh thật. Tưởng mặt dày lắm chứ."
Tiểu Ưu im lặng, đó đợi thợ may lấy đo cho và "đứa con" quan hệ huyết thống .
Bố Nhị thiếu gia chắc chắn sẽ soi mói đủ kiểu, khiến chỉ dám ăn những thứ ở mặt , cả bữa tiệc chẳng ăn miếng thịt nào.
Trong bữa tiệc gia đình, đại thiếu gia nhà họ Ngô cũng trở về. Anh cũng nhận Tiểu Ưu. Trên bàn ăn, nể nang ai, hỏi thẳng: "Em trai, năm đó hai đứa định bỏ trốn thì nó với chú ? Cứ tưởng chú là hẹp hòi nhất, ngờ tha thứ cho nó. Làm ông chủ khác, bao dung hơn ."
Tiểu Ưu dám hó hé gì, chỉ cúi đầu húp canh. Bát trống rỗng nhưng vẫn giả vờ còn canh, muỗng đảo đảo .
Nhị thiếu gia đặt mạnh cốc lên bàn, phát tiếng động lớn, giận dữ bỏ . Chồng năng kém, bao giờ cãi cả. Tiểu Ưu kéo con trai vội vàng đuổi theo.
May mà Nhị thiếu gia xa, chỉ ban công. Tiểu Ưu bảo con trai về phòng, còn rót hai ly rượu mang , hy vọng Nhị thiếu gia sẽ nguôi giận.
Tiểu Ưu hiểu tâm trạng tồi tệ của Nhị thiếu gia. Anh cả quản công ty, còn lấy tiền đầu tư từ để làm đạo diễn cho . Nếu làm đạo diễn bình thường thì thôi, đằng dạo còn đoạt một giải thưởng nhỏ. Trên con đường theo đuổi ước mơ, thể vượt qua cả nữa .
Tất cả là tại Lý Tồn Ưu, bỏ trốn mà cuối cùng "bỏ chạy", khiến gia đình bắt về.
Tiểu Ưu chọc cánh tay Nhị thiếu gia, khẽ: "Chồng ơi đừng giận. Anh tuy đoạt giải nhưng cũng lỗ vốn mà. Bộ phim đó kiếm tiền."
Nhị thiếu gia : " , trong lòng tiền vẫn là quan trọng nhất."
Tiểu Ưu im lặng một lúc, : "Em xin chồng. Em đó là bỏ trốn."
Có nhiều "Anh yêu em", "Anh bỏ trốn với em", "Anh ở bên em mãi mãi". Nếu Tiểu Ưu tin tất cả , sẽ trở nên quá ngốc nghếch. Từ mười sáu đến mười tám tuổi, nên học cách khôn ngoan hơn.
Nhị thiếu gia nhận lấy ly rượu, vẫy tay bảo về phòng.
Ngày mai con trai hoạt động ngoại khóa ở trường, Tiểu Ưu về phòng dọn hành lý cho thằng bé. Quần áo chuẩn sẵn khi đến nhà cũ, nhét thêm đồ ăn vặt vali, hy vọng Tiểu Thần thể kết bạn nhiều hơn nhờ đồ ăn vặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuy-tinh-gia/chuong-5.html.]
Cậu quỳ gối vali, cửa mở . Nhị thiếu gia ở cửa như một con quỷ, sải vài bước tới, nắm chặt cổ tay như gọng kìm.
Nhị thiếu gia hỏi : "Lý Tồn Ưu, định nữa ?"
Tiểu Ưu ngửi thấy mùi rượu quá nồng, vội vàng bảo con trai ngoài , đóng cửa .
Không thể để trẻ con thấy bố cãi .
Cửa đóng, Nhị thiếu gia đè xuống sàn. Mắt đỏ như dã thú, chất vấn dọn hành lý bao lâu .
Tiểu Ưu run rẩy ôm lấy , : "Không định , chủ nhân. Là hành lý của Tiểu Thần, nó học."
Nhị thiếu gia: "Vậy định ?"
Tiểu Ưu , bắt đầu rên rỉ. Cậu thực hy vọng Nhị thiếu gia sẽ vui lên, nhưng lẽ đêm nay dỗ thế nào, cũng sẽ hết giận.
Nhị thiếu gia: "Cậu bao giờ coi là bạn trai, đúng ? Nên tính là ngoại tình, tính là bỏ trốn, chẳng tính là gì cả."
Anh chuyện với giọng lạnh như băng làm Tiểu Ưu sợ.
Tiểu Ưu lầm bầm tự với : "... phần lớn những gì giường đều là giả dối. Nhiều lúc đó yêu, mãi mãi, đều là do cảm xúc, thật lòng..."
Cuộc sống của Tiểu Ưu thể nhiều sai sót, chỉ thể đưa những phán đoán an nhất.
Nhị thiếu gia buông , : "Vậy những gì 'yêu yêu' cũng đều là giả dối, đều là do cảm xúc thôi, đúng ?"
Anh dậy, khoác áo khoác. Tiểu Ưu níu kéo nhưng hất .
"Cậu đến tìm là vì thể cho cuộc sống , đúng ?" Nhị thiếu gia mặc chỉnh tề, nghiến răng : "Lý Tồn Ưu, thông minh lắm."
Có lẽ mỗi câu hỏi "đúng " mà Nhị thiếu gia hỏi đều hy vọng Tiểu Ưu sẽ lập tức phản bác " ". Tiểu Ưu thông minh như tưởng, nên cứ há hốc miệng, dùng ánh mắt ướt át , như "Chồng ơi đừng trách em", vô tình vô nghĩa.
Sau đó, Nhị thiếu gia về căn nhà mà họ kết hôn nữa.