Thủy Tinh Giả - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:49:27
Lượt xem: 345

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Ưu dù cũng văn hóa, dù xem hai phiên bản phim truyền hình "Tam Quốc Diễn Nghĩa", cũng thể nâng cao khả năng mưu mẹo. Chuyện vỡ lở chỉ là sớm muộn.

Một hôm, Nhị thiếu gia ném một xấp tài liệu lên bàn, bảo đừng ăn nữa. Cậu là xong đời .

"Kết quả giám định ADN , tự ?" Nhị thiếu gia hỏi.

Tiểu Ưu : "Chồng ơi đừng đánh em..."

Nhị thiếu gia lạnh: "Ai là chồng của ? Cậu gặp ai cũng gọi như thế ? Con của thằng đàn ông hoang nào cũng dám đưa về bắt làm bố, cảm giác sợ đánh đó? Hay là tình của quan trọng đến mức dám đối đầu với ?"

"Không ..." Tiểu Ưu khẽ: "Chồng, chủ nhân, đánh nhẹ một chút thôi nhé."

Nhị thiếu gia trả lời, cúi đầu tìm một cái "đồ chơi" tay.

Tiểu Ưu xoay chạy trốn, khiến Nhị thiếu gia tức giận hét lớn: "Cậu còn dám chạy ?"

Tiểu Ưu chạy hét: "Đâu con ch.ó nào thấy sắp đánh mà chạy !"

Cậu chạy đến cửa, tay chạm tay nắm cửa thì Nhị thiếu gia phía , như quỷ, : "Nếu dám bước khỏi cánh cửa , đừng hòng nữa."

Tiểu Ưu nghĩ, cũng thôi, thấy con ch.ó nào khỏi nhà là bỏ cả, dọa chó . Nhị thiếu gia thể nhịn chó, còn với "bà xã" thì khó . Lỡ mà ném xuống biển thật...

Trong lúc suy nghĩ, Nhị thiếu gia sải hai bước tới, tóm lấy gáy lôi phòng tra tấn. Tiểu Ưu từ bỏ chống cự, ngoan ngoãn lôi , chờ trói .

Nhị thiếu gia đánh , chỉ , chẳng còn cách nào khác. "Chỗ đó" cũng làm cho tê liệt . Cậu lẽ ngất một lúc, tỉnh dậy thấy Nhị thiếu gia vẫn còn đang tức giận.

Nhị thiếu gia chỉ cái lồng, Tiểu Ưu bèn bò . Dù cũng coi như xong một "hiệp phạt", co gối đầu lên cánh tay định ngủ một chút.

Nhị thiếu gia hỏi: "Con của ai?"

Tiểu Ưu : "Không , nhặt ."

Nhị thiếu gia: "Vậy con ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuy-tinh-gia/chuong-3.html.]

Tiểu Ưu: "Không ..."

Nhị thiếu gia: "Tôi là thằng ngốc ? Tôi hồ sơ khám thai của . Nếu thật, sẽ đem tặng khác."

Tiểu Ưu nghĩ: "Hề hề, tặng , xem ai thèm nhận". miệng vẫn thành thật giải thích: "Bị sẩy ở phòng khám tư, bệnh viện lớn hồ sơ."

Nhị thiếu gia : "Chuyện gì cũng dám giấu ."

Tiểu Ưu: "Thì sợ ném xuống biển mà, cố ý, ai mà dùng vẫn thể dính chứ... Đứa bé cũng là do làm quá mạnh nên mới mất, lúc đó chỉ chút tiền bồi dưỡng, bụng đau quá."

Thật cố ý mà dám .

Nhị thiếu gia hỏi: "Mấy tháng?"

Tiểu Ưu: "Bốn năm tháng gì đó, nhớ rõ, chôn gốc cây ."

Nhị thiếu gia: "Cây nào?"

Tiểu Ưu: "Năm ngoái nó cao quá, cục lâm nghiệp chặt mất ."

Nhị thiếu gia im lặng một lúc, : "Cậu còn dám nó là học sinh mỹ thuật. Nó mù màu đỏ xanh, ? Vẽ quả táo trông như cục shit ."

Tiểu Ưu vẫn đang rớt nước mắt: "Xin mà, lúc bé thấy nó vẽ siêu nhân điện quang cũng giỏi lắm."

Nhị thiếu gia hừ một tiếng, lôi khỏi lồng để bôi thuốc.

Nhị thiếu gia: "Vừa nãy chạm tay nắm cửa chạy ngoài?"

"Vì chạy ." Tiểu Ưu nghĩ thầm. Cậu áp khuôn mặt đẫm nước mắt lòng bàn tay Nhị thiếu gia, tủi : "Chủ nhân, chó sợ nhà."

Khi ăn tối, Tiểu Ưu thấy Nhị thiếu gia vẻ còn giận nữa, bèn tiến gần : "Chồng ơi, con trai thể học vẽ tranh thủy mặc."

Nhị thiếu gia : "Cút."

Loading...