Tiểu Ưu luôn sợ Ngô Nhị thiếu gia, vì thật sự coi như một con ch.ó để huấn luyện, bản cũng sở thích đặc biệt nào trong chuyện , chỉ thể diễn.
Bị đánh cũng , trói cũng , quỳ gối bò như một chú cún con cũng , nhưng buổi tối Nhị thiếu gia bắt ngủ trong lồng sắt, Tiểu Ưu thể chịu đựng nữa.
Nhị thiếu gia chó thì ngủ giường làm gì, là loại chó chỉ thể ngủ trong lồng. Tiểu Ưu liền trừng mắt , đợi gần ngủ thì bắt đầu học tiếng chó sủa, sủa, sủa đến mức Nhị thiếu gia ngủ .
Nhị thiếu gia: Sủa gì đấy, im !
Tiểu Ưu: Gâu gâu gâu!
Nhị thiếu gia: ... Nói tiếng .
Tiểu Ưu: Tôi là loại chó ngủ đêm ồn. Gâu gâu, gâu gâu gâu, gâu gâu gâu gâu...
Vì khi đó Tiểu Ưu mới mười tám, tủi và giận dỗi cũng là chuyện bình thường. Cậu cũng lời sẽ hậu quả khủng khiếp gì. Cậu chỉ nghĩ diễn cả ngày , ngủ giường một chút !
Cậu dán Nhị thiếu gia, : "Tôi là loại chó ngủ dính chủ. Gâu gâu."
Nhị thiếu gia : "Im cái mồm chó của , ngủ!"
Tiểu Ưu chỉ học hết tiểu học, chút sùng bái học vấn. Vì , khi du thuyền Nhị thiếu gia học trường danh tiếng, bèn dán lấy. Sau đó là trường mỹ thuật. Tiểu Ưu chỉ làm nghệ thuật tính tình đều kỳ quái, nghệ sĩ nghèo tính , huống chi là Nhị thiếu gia giàu như .
Ấn tượng của về Nhị thiếu gia là: "Tôi là S bạo lực, hành ."
Sau khi rời du thuyền, Nhị thiếu gia cho liên lạc, bảo thời gian thì đến làm mẫu, giá cao.
Sự sùng bái học vấn của Tiểu Ưu lấn át cả nỗi sợ hãi S bạo lực. Cậu nghĩ nghệ sĩ vẽ thì quá, xinh thế , để một vài tác phẩm truyền đời cũng hợp lý.
Kết quả Nhị thiếu gia chỉ chuyên vẽ những thứ biến thái. Bắt dang chân đó bất động, cắm hoa thì cắm hoa, nhét quả nho thì nhét. Cậu mà nhúc nhích là Nhị thiếu gia trừng mắt.
Tiểu Ưu : "Chịu hết nổi , thể nhúc nhích ..."
Nhị thiếu gia : "Được, cho nhúc nhích."
Tiểu Ưu hối hận. Nhị thiếu gia vẽ những bức phác họa chuyển động, còn bắt tự giãy giụa ở đó, đến xé lòng.
Vẽ xong, Nhị thiếu gia còn đưa cho xem, hỏi vẽ thế nào. Tiểu Ưu cái gì , đau cả đầu, chỉ thể "".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuy-tinh-gia/chuong-2.html.]
Với Tiểu Ưu, lúc thoải mái nhất là Nhị thiếu gia vẽ lên . Nét bút nhột, nhưng chỉ cần ngủ là . Nhị thiếu gia sẽ vẽ trò chuyện vu vơ với , ngủ gật cũng quản . Lúc tỉnh dậy, Nhị thiếu gia vẫn ngủ, vì hễ vẽ là ngủ. Tiểu Ưu thấy chăm chú như , nên xem là vẽ gì khen .
Kết quả thật xui xẻo, Nhị thiếu gia mời đến xăm vĩnh viễn bức tranh đó lên .
Lúc xăm , Tiểu Ưu . Cậu dám mắng Nhị thiếu gia, chỉ cúi đầu nức nở.
Nhị thiếu gia xoa đầu : "Có bôi thuốc tê , đau gì mà đau thế."
Tiểu Ưu : "Xăm ... sẽ nghĩ ..."
Nhị thiếu gia: "Cậu còn thi công chức ? Ăn của , uống của , nhận rõ chén cơm của là ai ."
Sau Nhị thiếu gia vẽ , đều thêm cả hình xăm . Tiểu Ưu hiểu, tại thêm khối lượng công việc cho .
Tiểu Ưu coi Nhị thiếu gia là "chén cơm bền vững". Cậu nhát gan, chỉ kiếm thêm ít tiền sống cuộc đời ăn . Cậu nỡ tiêu tiền, đến sinh nhật Nhị thiếu gia cũng chịu bỏ tiền mua quà. Cậu tự làm một bức tranh, vẽ chân dung Nhị thiếu gia.
Nhị thiếu gia nhận : "Xấu quá, ở bên mãi mà vẽ thế ?"
Thế là Nhị thiếu gia bắt đầu dạy vẽ. Tiểu Ưu đành vẽ vẽ Nhị thiếu gia, mỗi tuần đều bài tập nộp.
Quá mất tự do. Sau Tiểu Ưu mang thai, sống cuộc sống như , tránh xa "nghệ sĩ S bạo lực" một chút.
Kết quả nhiều năm , họ kết hôn. Cũng may Nhị thiếu gia còn là sinh viên nữa, mỗi ngày đều làm. Tiểu Ưu sống cuộc đời "ký sinh" ở nhà. Nhị thiếu gia thích ở nhà, dọn dẹp cũng đến theo định kỳ. Lúc rảnh rỗi, Tiểu Ưu dọn dẹp nhà cửa.
Đặc biệt là phòng vẽ của Nhị thiếu gia. Bây giờ vẽ ít hơn nhưng phòng vẽ vẫn lộn xộn. Giấy, bút vứt lung tung, chờ khác dọn dẹp bản nháp và bút vẽ cho .
Thông thường những bản vẽ chữ ký sẽ giữ . Tiểu Ưu dọn dẹp, bán giấy vụn, tìm thấy vài bức vẽ . Chắc là mới vẽ, vì chân một vết sẹo. Đó là vết sẹo Tiểu Ưu xe đ.â.m và khâu năm ngoái, lúc còn ở bên Nhị thiếu gia thì .
Dù khi đó mới mười tám, vết sẹo nào, hợp làm mẫu.
Tiểu Ưu trong tranh cũng bây giờ. Người trong tranh bụng nhô lên cao, tròn tròn, như thể đang mang một cái cặp sách.
Tiểu Ưu thực từng bụng lớn đến thế. Bụng chỉ trông như ăn no, ăn béo thôi. Vì thời gian quá ngắn, cũng nảy sinh quá nhiều tình mẫu tử. Mất cô con gái , quá đau khổ, nhanh chóng chấp nhận.
Buổi tối, Nhị thiếu gia về nhà, ném bảng điểm của đứa bé lên bàn, thằng bé là một tên ngốc.
Tiểu Ưu : "Chồng ơi, con trai chúng thể là học sinh mỹ thuật mà."
"Thật ?" Nhị thiếu gia trừng mắt : "Ai cho phép gọi là chồng? Ở nhà gọi là gì?"