Tại Vân Sâm đưa Vân Cảnh cho Phó Kim Triêu?
Bọn họ đang toan tính điều gì?
Vân Sâm và Vân Cảnh liên quan đến , Phó Kim Triêu ?
M ẹ k i ế p, liên quan gì đến chứ?
Phó Kim Triêu chơi ch*t cũng là đáng đời .
Ai bảo cứ che chở cho cái thằng n/g u n gố/c Vân Cảnh đó làm gì.
Ngày thi đại học, thấy xe của Phó Kim Triêu ở cổng trường.
Suốt hai ngày, đều mặt ở đó mỗi khi phòng thi.
Chỉ là lộ diện.
Thi xong môn cuối cùng, lao khỏi phòng thi.
Các bậc phụ đều đang đón con em , ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng thấy chiếc xe quen thuộc đó .
Lão già k/hố n kh/i/ế p.
Lão già k/hố n n/ạ n!
Chờ thêm vài tiếng đồng hồ thì ch*t !
"Đừng ."
Giọng quen thuộc vang lên từ phía , bóng hình cùng mùi hương của phủ xuống: "Anh đây mà."
Mắt đỏ hoe, sải bước bỏ .
Ai thèm chứ!
Tôi mới tìm !
Phó Kim Triêu trách lầm , đòi công bằng cho , mà còn đ/á n h .
Tôi đúng là n/g u n/g ố/c mới tìm .
Phó Kim Triêu theo , đến cuối con hẻm, bất ngờ nắm lấy tay , kéo mạnh một cái, ôm ghì lấy .
Một cái ôm siết chặt.
"Tiểu Bắc, thật xin ."
Tôi sững .
Đây là đầu tiên Phó Kim Triêu xin .
Anh cho nhiều thứ, nhưng bao giờ lời "xin ".
Với nhiều , lời xin lẽ rẻ mạt, nhưng với Phó Kim Triêu thì vô cùng quý giá.
Anh thể nhiều tiền, nhưng nhiều lời xin .
"Không cần tha thứ cho . Em thể ghi hận mãi mãi, nhớ những khuyết điểm của , nhớ rằng cũng sẽ phạm sai lầm, nhớ rằng là hảo."
Phó Kim Triêu siết chặt vòng tay: "Tiểu Bắc, em làm , cứ tiếp tục như , bước đến mặt ."
Mắt đỏ hoe, hít hít mũi: "T/h u ố/c do bỏ."
"Anh ." Phó Kim Triêu buông , cụp mắt xuống: "Anh bao giờ t/h u ố/c là do em bỏ ?"
Tôi há hốc mồm.
Anh thật sự từng .
Tôi t ứ/c gi/ậ n: "Vậy dựa mà đ/á n h !"
"Thế còn em? Sao em đ/á n h trả?"
Cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuoc-phat/chuong-7.html.]
Tại đ/á n h trả?
Tôi thể đ/á n h trả ?
"Vì em s/ợ . Tất cả những gì em đều là do ban cho. Anh là bố thí, em là kẻ nhận sự bố thí, em cảm thấy quyền lên tiếng bảo vệ bản ."
"Vân Cảnh h/ã m h ạ/i em, em chỉ trút giậ n một cách vô vọng, mong chờ đến chứng minh sự trong sạch cho em. Nếu tin em và kết tội em, thì em thể làm gì? Em chỉ thể mặc định đoạt."
Phó Kim Triêu nâng mặt lên, để thẳng mắt :
"Lệ Tiểu Bắc, mong em khi đối mặt với sự h/ã m h ạ/i, đủ năng lực để phản kháng. Anh mong em năng lực và dũng khí để chống bất công. Anh mong em sức mạnh của riêng , đủ để bảo vệ bản . Anh mong em là kẻ phụ thuộc , mong em đủ tự tin để bất cứ lúc nào cũng thể tuyên chiến với .
Anh em tự bước tới, bước về phía . Vì , mà bước về phía . Đừng vì s/ợ h/ã i, lợi ích nhút nhát. Anh mong, hết em là chính em, đó mới là của .
Ở bên cạnh , em thể làm những điều đó. Nếu đa u đ ớ/n một cách d/ữ d/ộ/i, em sẽ thể nào từ bỏ những lợi ích khổng lồ mà mang , sẽ thể nào để tâm đến sự bất bình đẳng giữa chúng . mà, Tiểu Bắc, yêu em, thì tiên chúng bình đẳng."
Tôi chớp chớp mắt.
Phó Kim Triêu hỏi: "Anh rõ ràng ?"
Tôi gật đầu.
"Bây giờ em thể đ/á n h trả."
Phó Kim Triêu lùi một bước, đó, vững chãi như một cái cây.
Tôi lao tới, đ ấ/m một cú.
Lại đ/á một cái.
Cuối cùng túm lấy cổ áo , kéo xuống hôn ngấu nghiến.
"Em mới xỏ khuyên lưỡi, cho nếm thử."
Phó Kim Triêu bật một tiếng trầm thấp từ cổ họng, lặng lẽ giữ gáy , thưởng thức cái khuyên lưỡi triệt để.
Phó Kim Triêu đến nhà ngủ một giấc.
Chỉ ngủ thôi.
Trước khi ngủ còn móc từ trong áo một cuốn kinh thư mỏng đưa cho .
Hỏi : "Được ?"
Cái thói bi ế/n t/h á/i kinh mới ngủ của lão già khi nào mới sửa đây?
Giống hệt một đứa nhóc con đòi kể chuyện khi ngủ.
Phó Kim Triêu ngủ một mạch đến tận trưa hôm mới tỉnh.
"Anh ngủ bao lâu ?"
"Có ngủ, nhưng ngủ ." Phó Kim Triêu : "Không ai niệm kinh cho cả."
Tôi mỉa mai: "Sao thế? Cậu cháu trai ngoan ngoãn hiểu chuyện của niệm cho ?"
Phó Kim Triêu chằm chằm một lúc, đột nhiên bật .
"Chưa từng để nó niệm."
Tiếng của vang lên ngớt.
Tôi tức đến mức đ ấ/m một cái, nhưng liếc thấy tay áo xắn lên, đồng t.ử co , nắm lấy cổ tay và kéo tay áo lên.
Trên cánh tay là một chữ "Nhẫn" khắc bằng đ a/o.
Vết thư/ơn g mới, lành hẳn.
Vết thư/ơn g r/ạ ch nhiều .
Tôi t/ứ/c buồn : "Anh bao nhiêu tuổi mà còn chơi trò tự ngược đãi bản thế ?"
Phó Kim Triêu chậm rãi kéo tay áo xuống: "Hai mươi tám, tuổi trai tráng sung sức."
"..."