Thước Phạt - Chương 4

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-12 04:01:26
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bát mì bàn nguội lạnh.

Cuối cùng cũng ai ăn.

Tôi ngẩn ghế một lúc, nhớ cảm giác cồn cào vì đói, chợt thấy Phó Kim Triêu l//m n/h/ụ c một trận cũng chẳng gì g/h ê g/ớ m.

Ít , vẫn dễ chịu hơn là chịu đói.

Đang mơ màng thì bóng mặt làm giật nảy cả . "V/ã/i! Cậu từ lúc nào ?"

"Cửa mở mà." Vân Cảnh chỉ tay về phía cửa.

"Vào mà ?"

Vân Cảnh đáp tỉnh bơ: "Thấy gần như sắp , làm phiền."

?

Cậu lúc nào cũng chuyện ngang ngược thế ?

Mà chờ , còn tệ hơn nữa.

"Lệ Tiểu Bắc, vẫn còn bám víu ở nhà họ Phó chịu ? Cậu cần nữa, chỉ ngại đuổi thôi. Cậu thấy thừa thãi ?"

 

Vân Cảnh nghiêng đầu, biểu cảm chân thành.

"Cậu chiếm vị trí của , hưởng bao nhiêu thứ, giờ nên trả cho ?"

Ồ, cũng chẳng dạng nhỉ. Tôi ngả tựa ghế, mặt dày nở nụ : "Phó Kim Triêu còn đuổi , gấp cái gì?"

"Tôi chỉ đang nghĩ cho thôi." Vân Cảnh trầm giọng: "Nếu chờ đến lúc thật sự đuổi , thì sẽ khó coi."

Tôi đảo mắt, k hi nh khỉnh: "Đồ xanh rởm, đừng mà ly gián. Giỏi thì bảo Phó Kim Triêu tự đến với ."

Vân Cảnh nhún vai, g i ậ n d ỗ i, thậm chí còn tiện tay mang hai bát mì nguội ngắt ngoài.

mà, Vân Cảnh đúng là tài hơn , học hành giỏi giang, thường tham gia các cuộc thi thương mại. 

Đôi khi Phó Kim Triêu đến công ty cũng dắt theo. 

Họ lúc nào cũng cùng, trò chuyện hợp ý.

Tôi chỉ một thấy vẻ hài lòng trong ánh mắt của Phó Kim Triêu khi Vân Cảnh.

Trong biệt thự cũng bắt đầu rộ lên những lời đồn đoán.

Họ rằng, khi đủ mười tám tuổi, Phó Kim Triêu sẽ còn quản nữa.

Tôi tìm hỏi cho nhẽ.

Anh đặt cây bút xuống, tựa lưng ghế: "Tiểu Bắc, con sẽ trưởng thành, thể cứ dựa dẫm mãi ."

Tại ?

Cháu trai lớn thì tự lập nhưng tình thì cần .

Nếu đúng ngày đủ mười tám tuổi, thể khiến Phó Kim Triêu l ên g iư ờ/ng với , thì thể ở bên mãi mãi, sống cuộc đời lo thiếu thốn. 

Tôi chằm chằm túi t/h u/ố c lấy từ chỗ Phong Tử.

Chỉ cần một liều, sẽ như l/ử/a cháy lan khắp .

Phó Kim Triêu cũng để ý từ lâu, chẳng qua là vì ràng buộc phận nên cứ tỏ đoan chính.

Tôi cho dùng t/h/u ố/c , lẽ cũng là giúp đạt thành ý nguyện?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuoc-phat/chuong-4.html.]

...

Thành cái gì!

Tôi còn đến mức đó .

Tôi chỉ thể cầu xin một , nếu , thì đây khu Nam nhặt rác .

T/h/u ố/c ném ngăn kéo, thèm quan tâm nữa.

ngày sinh nhật mười tám tuổi của , Phó Kim Triêu tự dưng trở thành một con khác.

Tiệc r/ư/ợ u đang diễn nửa chừng thì Phó Kim Triêu đột nhiên rời

Cùng lúc đó, Vân Cảnh cũng chạy theo nhưng ngăn .

Thấy sắc mặt , từ chối vài ly r/ư/ợ u, tìm đến phòng của .

Gõ cửa: "Cậu, là cháu đây."

Cửa mở , Phó Kim Triêu chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, cà vạt thả lỏng.

Anh tựa cửa, t h/ở d/ố c, tay đang r/ỉ m/á u, mảnh kính vỡ cắm lòng bàn tay.

Nhìn thấy m/á/u tay , nuốt nước bọt: "Cậu, chứ? Tay của làm …"

Phó Kim Triêu với ánh mắt u ám, như thể hiểu rõ chuyện, nhạo một tiếng nắm lấy cà vạt của , t/h/ô b/ạ/o kéo trong phòng, đạp cửa đóng , đ/è lên cánh cửa và g/h/ì c/h/ặ/t mặt , h/ô/n một cách t//n b/ạ/o.

Đó là một nụ h/ô/n, mà là một cuộc c/ư/ớ/p b/ó/c, là một cơn bão tố đang tuôn trào.

Răng va môi, chảy m/á/u.

M ẹ n ó, đ a u ch*t mất!

Tôi cố sức v ù n g v ẫ y, tiếp tục đ ấ u t r a n h với nữa.

Phó Kim Triêu bực , nắm chặt gáy , lạnh lùng : "Trốn cái gì? Không ?"

Tôi cái gì chứ?

Ông già bi ế/n t/h á/i đ i/ê n

Phó Kim Triêu kéo trong phòng, n/é/m xuống giường. Không đợi phản ứng, nghiêng đ/è lên, giữ chặt gáy , đ/è cả hai chân .

Bàn tay nóng bỏng dán lên lưng , những nụ h/ô/n d/ồ/n d/ậ/p rơi xuống cổ và vai.

Cơ bắp c/ăng c/ứng, làn da n/ó/n/g b/ỏ/n/g và sức mạnh áp đảo của khiến cảm thấy ng/uy h/iểm.

Cảm giác ng/uy h/iểm đó đ/â/m xuyên da thịt, t/h/i/ê/u đ/ố/t m.á.u , khiến nhịp tim tăng tốc. 

Như thể đang x/â/m c/h/i/ế/m.

Kể từ khi mơ hồ nhận tâm tư của Phó Kim Triêu, chờ đợi ngày .

Tôi cũng chuẩn sẵn sàng để đưa l ê n g i ư ờ n g.

Tôi là nuôi.

Nếu tiền bạc và quyền lực của , thì định mệnh bắt buộc trả giá cho một điều gì đó.

Thiên hạ bữa trưa nào là miễn phí.

Tôi giống như một chú mèo, khéo léo và lời, để v/ứ/t b/ỏ, b/ỏ r/ơ/i.

Từ nhỏ hiểu điều .

Loading...