THUẦN PHỤC - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-06 04:24:17
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi kịp sắp xếp đống ký ức phục hồi, mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc vì nghĩ rằng vợ cũng yêu .

"Một cái đủ ? Có thêm vài cái nữa ?"

"Suỵt, đau, bảo bối nhẹ tay chút."

Ôn Úc thô bạo ấn thiết phục hồi lên chân : "Nhẹ tay thì nhớ lâu ."

Nghĩ đến những chuyện ngu ngốc làm lúc mất trí nhớ, chỉ xuyên về tự đ.â.m c.h.ế.t chính .

"Xin vợ, sai ."

Tay Ôn Úc khựng , chậm rãi , đôi mắt mang theo chút thú vị nhàn nhạt: "Nhớ ?"

Tôi khó khăn gật đầu. Ôn Úc liền ném thiết phục hồi trong tay : "Quả nhiên là ăn một gậy mới chịu thôi làm trò."

Tôi mặc kệ cái chân còn đang chảy máu, lập tức bật dậy: "Tôi thực sự sai , đó là cái lúc mất trí nhớ chứ thật lòng . Hơn nữa dù mất trí nhớ, vẫn kiềm chế mà yêu thêm nữa!"

Tôi quan sát kỹ thấy lông mày Ôn Úc giãn , bèn tiếp tục giải thích: "Hơn nữa mấy đứa Omega gọi tới, còn chẳng thèm lấy một cái, một sợi tóc cũng chạm ! Anh liền đuổi theo ngay."

Ôn Úc lườm : "Không cần giải thích, vốn chẳng ."

Muốn chẳng lẽ ?

Ôn Úc chắc chắn là thích . Nếu , thời gian mất trí nhớ đủ để chạy trốn tám trăm .

Tôi đang thầm đắc ý, thì xuống cái bụng nhô cao của , cảm giác ngọt ngào tan biến trong giây lát.

Liệu khi nào chạy là vì đứa nhỏ ? Đứa bé cần tin tức tố của cả hai cha. Ôn Úc sinh đứa bé , nên thể .

, vì yêu . Chỉ là vì cái thứ trong bụng thôi.

Mầm non mới nhú bẻ gãy ngay lập tức. Tôi nghiến chặt răng, thái dương đau nhức từng hồi.

"Xin bảo bối, những ngày qua vất vả ."

Ôn Úc chịu nổi đẩy , lưng bỏ . Đến cửa thì dừng bước, lạnh giọng :

"Nếu dám tháo định vị , cứ chờ c.h.ế.t ."

Đam Mỹ TV

Tháo á? Tôi chỉ mong cái định vị mục nát luôn trong chứ.

Đây là vợ đích lắp cho mà. Tôi vết thương đông máu, cảm thấy là đau, mà là ngọt.

12.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuan-phuc/chuong-7.html.]

Tháng thứ mười, đang ở trong vườn hoa xoa bóp bắp chân sưng phù cho Ôn Úc, bỗng nhiên bóp chặt lấy cánh tay , căng thẳng : "Sắp sinh ."

Tôi cúi đầu xuống. Thấy nước ối tràn đầy đất, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Tôi cẩn thận bế phòng sinh trang đặc biệt tại nhà. Một tay để Ôn Úc nắm chặt lấy, một tay hối thúc quản gia mau gọi bác sĩ Hứa dậy. Kể từ khi bước giai đoạn chờ sinh, bác sĩ Hứa dọn ở hẳn trong nhà. Mẹ cũng chịu , nhất quyết tận mắt thấy cháu nội bình an đời.

Lúc siêu âm, bác sĩ bảo là con trai, lòng bỗng hẫng một nhịp. Nếu là con gái, chắc chắn sẽ trói chặt trái tim của Ôn Úc hơn. Con trai ... Nghĩ đến bản hồi nhỏ, thấy đau đầu ngay lập tức. Tôi bắt đầu thành tâm cầu nguyện mỗi ngày, mong thằng bé giống Ôn Úc thì mấy.

Bây giờ Ôn Úc mồ hôi đầm đìa, chỉ thấy hận bản , tại dùng đứa trẻ để trói buộc cơ chứ. Kế sách tồi, đúng là một kế sách thối nát mà.

"Mời nhà ngoài cho." Nữ bác sĩ quốc tế mời về lạnh lùng đuổi .

Tôi , bố và quản gia cùng khiêng ngoài.

"Tôi cản trở gì ! Cho một chút!" Đáp là cánh cửa đóng sầm và lời vô tình của nữ bác sĩ: "Cậu cứ tới lui ồn ào quá."

Mẹ ấn vai xuống: "Ngoan ngoãn , còn gào thét nữa là bà tống ngoài sân đấy."

Tôi ngoan ngoãn ngay. cái thằng ranh con trong bụng thì ngoan chút nào! Nó chịu . Cổ t.ử cung mở thêm nữa. Ôn Úc đau đến mức sắp ngất . Nghe nữ bác sĩ mở thêm, tự tát một cái bốp.

"Bảo vệ lớn! Bác sĩ, cứu lớn ! Đừng cần đứa nhỏ nữa!"

Nữ bác sĩ đảo mắt: "Cả hai đều bảo vệ , chỉ hỏi nhà đồng ý mở thêm thôi?"

"Không đồng ý!" Tôi đẩy cửa xông , thấy Ôn Úc mặt cắt còn giọt máu, tim như ai bóp nghẹt.

"Xin , sinh nữa, chúng sinh nữa, nhét nó ? Đau quá, vợ ơi chúng sinh nữa, cần con nữa!"

lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn dụa. Ôn Úc chán ghét rút tay khỏi lòng bàn tay .

"Câm miệng."

Tôi lập tức im bặt, ngay cả tiếng nấc cũng dám phát .

Ôn Úc với nữ bác sĩ: "Bác sĩ, cứ mở thêm , ."

Nữ bác sĩ đảo mắt: "Không còn tưởng sinh đấy, gào như sắp c.h.ế.t đến nơi."

Tôi định mở miệng bật , nhưng chạm gương mặt đẫm mồ hôi của Ôn Úc, nhịn. Tôi nâng niu dùng khăn lau mồ hôi cho , trong lòng tự vỗ mặt cả vạn .

Cho đến khi đứa trẻ thuận lợi chào đời, đôi chân mới nhũn quỳ sụp bên giường, thành kính đặt lên mặt Ôn Úc những nụ hôn kèm theo nước mắt.

"Vợ ơi, xin , xin ."

Ôn Úc liếc , đôi môi nhợt nhạt mấp máy. Tôi vội ghé tai gần, thấy một chữ duy nhất: "Cút."

Loading...