2.
Sáng hôm khi làm, Ôn Úc cầm tách cà phê ở phòng khách. Tôi tựa huyền quan, ngón tay móc lấy chiếc cà vạt: "Tôi thắt."
Ôn Úc vô cảm định bỏ . Tôi bồi thêm một câu nhẹ bẫng: "Thắt cà vạt cho t.ử tế thì tối nay mới dự tiệc."
Bước chân của Ôn Úc khựng . Anh bước tới, giật lấy cà vạt thắt cho một cách chẳng mấy dịu dàng. Một nút thắt Windsor .
Tôi ôm lấy eo , dùng lực, hôn lên vành tai : "Tối nay về, sẽ quá muộn ."
Ôn Úc chẳng mảy may quan tâm, đẩy để ngủ bù. Tôi hít hà mùi hoa nhài thoang thoảng trong khí, đẩy cửa bước ngoài.
Nhìn đám vệ sĩ cửa, dặn dò: "Nếu lọt một con ruồi trong, thì đừng để thấy các nữa."
Đám vệ sĩ kinh hãi gật đầu. Tôi lên xe rời .
Đến công ty xử lý xong công việc, khảo sát. Ở công trường phơi nắng cả ngày, vội vã đến bữa tiệc. Cuối cùng khi chuyện xong xuôi, một cuộc điện thoại khẩn gọi đến.
Là của vệ sĩ.
Họ lắp bắp rằng: Phu nhân chạy mất .
Tôi giật phăng cà vạt, mở định vị lên. Dấu chấm đỏ biến mất. Định vị phá hủy .
Tôi uống cạn ly rượu, khẽ tặc lưỡi một cái.
Giây tiếp theo, một cuộc gọi khác gọi . Là của bác sĩ, ông t.h.u.ố.c A1 sẽ phát tác sớm hơn dự kiến.
Tôi ném ly rượu , mở một biểu tượng màu đen điện thoại. Đó là thiết định vị cài ẩn quần áo của Ôn Úc. Định vị hiển thị đang ở một khách sạn tại trung tâm thành phố.
Nhiệt độ cơ thể cao, nhưng phát sốt.
Là phát tình.
3.
Sự mất kiểm soát quen thuộc trỗi dậy trong cơ thể, nắm chặt tay, lịch sự chào tạm biệt chủ nhân bữa tiệc lái xe điên cuồng đến khách sạn.
Lúc đến nơi là mười giờ đêm. Tôi tới phòng của Ôn Úc, gõ nhẹ cửa. Không ai trả lời.
Tôi mất kiên nhẫn, trực tiếp yêu cầu quản lý mở cửa.
Cửa mở, một mùi hương hoa nhài ngọt đến nồng nặc tràn ngoài. Sắc mặt đổi, lập tức đóng chặt cửa .
Trong phòng tối đen như mực. Rèm cửa kéo kín, một tia sáng, nếu những tiếng rên rỉ đau đớn nhỏ xíu thỉnh thoảng vang lên thì thật sự ở trong.
Mùi gỗ tuyết tùng (tin tức tố của ) ngửi thấy mùi hoa nhài như ch.ó thấy xương, điên cuồng tỏa . Dù mùi hoa nhài tấn công nhưng nó vẫn lao quấn quýt rời.
Tôi thầm c.h.ử.i tin tức tố của thật tiền đồ. cơ thể tự chủ mà Ôn Úc thu hút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuan-phuc/chuong-2.html.]
Đi đến cạnh giường, bật chiếc đèn nhỏ lên, thấy một đang vùi sâu trong chăn, cả cuộn tròn, mồ hôi đầm đìa mặt.
"Thật đáng thương."
Đầu ngón tay lướt mặt Ôn Úc, như kẻ khát tìm nguồn nước mát, chộp lấy ngón tay , tham lam áp lên mặt mà cọ xát loạn xạ.
Sự bạo ngược dâng trào trong lòng bỗng chốc hành động nhỏ bé dập tắt. Tôi gương mặt khó chịu của , bóp lấy cằm , dám dùng lực mà chỉ nâng hờ.
"Chạy cái gì? Chạy thoát ? Có vị trí định vị đều nắm rõ ?"
Tôi kìm nén cơn giận, cố tỏ phong thái bình thản. sự hoảng loạn lúc vệ sĩ biến mất chỉ .
"Nóng..."
Người đang mê sảng đưa tay khỏi chăn, bám víu lấy cánh tay . Thậm chí theo bản năng, còn ấn gáy , cố tìm kiếm tuyến thể.
Tôi thuận thế cúi đầu để tìm cho dễ: "Tìm thấy ?"
Đôi bàn tay nóng rẫy sờ soạng loạn xạ cổ , khiến tâm trí rối bời. Tôi cầm tay , ấn chính xác vùng lồi lên đó: "Ở đây."
Tìm thấy , Ôn Úc hài lòng, định cắn.
Tôi đưa ngón tay miệng : "Gấp cái gì?"
Ôn Úc gấp, dù là phát tình giả nhưng bản chất Alpha của vẫn đổi. Thấy phản kháng, gương mặt xinh thoáng hiện vẻ vui, ngay đó là một lực đạo cực lớn, nhấn chìm xuống một cách bất ngờ.
Tôi kịp phản ứng thì gáy truyền đến cơn đau. Theo đó là tin tức tố mùi hoa nhài, từng đợt từng đợt rót , khiến cơ thể càng thêm hưng phấn.
"A..."
Đam Mỹ TV
Phát tình giả bùng nổ. Ôn Úc kiệt sức ngã gục sang một bên, nhưng bàn tay nắm cổ tay vẫn hề nới lỏng. Tôi dáng vẻ co quắp đau đớn của , với cái cổ đầy máu, đặt một nụ hôn lên khóe môi .
"Ngoan, sẽ khó chịu nữa ."
Đêm đó, để ký hiệu sâu bên trong cơ thể Ôn Úc...
4.
ngờ rằng ký ức về đêm đó của Ôn Úc biến mất sạch sành sanh.
Anh chỉ nhớ bỏ chạy, ngủ một giấc trong khách sạn, đó mang theo cơ thể đầy vết hôn và sự nhức mỏi để nữa trở về lồng giam.
Sau bỏ trốn thất bại , Ôn Úc chuyển sang bạo lực lạnh.
Bất kể làm gì, cũng chẳng buồn để ý đến .
Tôi bưng bát cơm, đang thong dong xích đu sách, cố gắng kìm nén tính khí: "Ăn cơm."
Không lời hồi đáp.