THUẦN HÓA - Chương 7

Cập nhật lúc: 2025-11-17 13:37:00
Lượt xem: 315

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Úc liếc một cái: “Không cần giải thích, căn bản .”

chẳng lẽ ?

Ôn Úc chắc chắn là thích . Nếu thì thời gian mất trí nhớ đủ để chạy trốn tám trăm .

Tôi vui vẻ nghĩ xong, thấy bụng nhô cao của , niềm vui chợt tắt. Có khi nào là vì đứa bé nên mới bỏ trốn ?

Đứa bé cần tin tức tố của cả hai cha. Ôn Úc sinh đứa bé , cho nên thể .

Do đó, yêu . Chỉ là vì cái bụng đang mang.

Cành cây nảy mầm trong lập tức bẻ gãy. Tôi nghiến chặt răng, thái dương giật giật đau đớn, “Xin , bảo bối, những ngày vất vả !”

Ôn Úc chịu nổi đẩy , rời .

Đi đến cửa thì dừng , lạnh giọng : “Nếu dám lấy thiết định vị , cứ chờ c.h.ế.t .”

Lấy ?

Tôi mong thiết định vị mục rữa trong đó luôn đây . Đây là do vợ đích cài đặt cho đấy!

Tôi vết thương đang đông m.á.u cảm thấy đau mà chỉ thấy ngọt.

12.

Tháng Mười, đang xoa bóp bắp chân đau nhức cho Ôn Úc trong nhà kính, đột nhiên bấu chặt lấy cánh tay , căng thẳng : “Sắp sinh !”

Tôi cúi xuống . Thấy nước lênh láng sàn, suýt ngất .

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Tôi cẩn thận ôm lấy , đến phòng sinh thiết kế riêng trong nhà.

Một bên siết c.h.ặ.t t.a.y Ôn Úc, một bên bảo quản gia mau mau gọi bác sĩ Hứa dậy.

Kể từ khi bước giai đoạn chờ sinh, bác sĩ Hứa ăn ở tại nhà . Mẹ cũng chịu , nhất quyết xem cháu trai chào đời thuận lợi.

Lúc khám thai, bác sĩ là con trai, lòng trống rỗng. Nếu là con gái chắc chắn thể níu giữ trái tim Ôn Úc.

Con trai thì... Tôi nghĩ đến tuổi thơ của , lập tức đau đầu. Bắt đầu thành tâm cầu nguyện mỗi ngày, hy vọng con giống Ôn Úc nhất.

Bây giờ Ôn Úc mồ hôi đầm đìa, chỉ hận bản , tại dùng đứa bé để trói buộc . Ý tưởng tồi, thật sự là ý tưởng c.h.ế.t tiệt!

“Mời nhà ngoài!” Nữ bác sĩ quốc tế mời đến lạnh mặt đuổi .

Tôi , ba và quản gia khiêng ngoài.

“Tôi vướng bận gì mà! Cho !”

Đáp là cánh cửa phòng sinh đóng chặt cùng lời lạnh lùng của nữ bác sĩ: “Cậu ồn ào quá!”

Mẹ bấu chặt lấy : “Ngoan ngoãn , còn la ó nữa thì cút ngoài mà !”

Tôi ngoan ngoãn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thuan-hoa/chuong-7.html.]

cái thằng nhóc ngoan!

chịu . Miệng mở còn to hơn nữa. Ôn Úc đau đến sắp ngất .

Tôi nữ bác sĩ còn mở thêm, lập tức tự tát mặt một cái, “Bảo vệ ! Bác sĩ hãy bảo vệ ! Không cần đứa nhỏ!”

Nữ bác sĩ trắng mắt: “Bảo vệ cả hai đều , chỉ hỏi đồng ý mở rộng thêm ?”

“Không đồng ý!” Tôi đẩy xông , thấy Ôn Úc mặt mày trắng bệch, tim như siết chặt .

“Xin , sinh nữa, chúng sinh nữa, nhét nó ? Đau quá, bà xã ơi chúng sinh nữa, chúng cần đứa bé nữa!”

Tôi lóc tèm lem cả nước mũi nước mắt. Ôn Úc ghê tởm rút tay khỏi tay , “Im miệng!”

Tôi lập tức im bặt, ngay cả tiếng thút thít cũng dám.

Ôn Úc nữ bác sĩ bước : “Bác sĩ thể mở thêm một chút, .”

Nữ bác sĩ trắng mắt một cái: “Cứ tưởng sinh, la hét như mất mạng .”

Tôi mở miệng định phản bác, chạm khuôn mặt đổ mồ hôi của Ôn Úc thì nhịn . Cẩn thận lấy khăn lau mồ hôi cho . Trong lòng tự tát bao nhiêu .

Cho đến khi đứa bé thuận lợi chào đời. Tôi mới chân tay mềm nhũn quỳ bên giường, thành kính đặt nụ hôn và nước mắt lên khuôn mặt Ôn Úc, “Bà xã , xin , xin !”

Ôn Úc một cái, đôi môi tái nhợt mấp máy.

Tôi lập tức ghé sát , thấy một chữ.

“Cút.”

13.

Ôn Úc tỉnh , thèm đứa bé lấy một cái. Chỉ nằng nặc đòi rời .

Tôi đang gầy gò xanh xao, siết c.h.ặ.t t.a.y , “Thật sự ?”

Ôn Úc gật đầu: “Bỏ trốn trong hôn lễ năm xưa là của , những năm trả đủ , chúng chia tay trong .”

Tôi nhắm mắt . Tim như xé nát, đau đến vỡ vụn. Chỉ còn thủ đoạn cuối cùng mà thôi.

Ôn Úc, dù thế nào em cũng giữ bên cạnh.

hận , dù cả đều thương tích đầy , cũng .

“Anh còn nhớ đầu chúng gặp ?”

Ôn Úc hiểu, nhưng cũng trả lời .

Tôi tiếp tục : “Hôm đó ở trong vườn hoa, khi em đè xuống c.ắ.n xong, em đưa đến bệnh viện. Ba em vì bồi thường cho , chủ động giảm điểm lợi nhuận dự án hợp tác với Ôn thị xuống 10%. Nhờ mà Hứa Đống trả căn nhà của .” Nói đến đây, Ôn Úc khẽ rung động nơi khóe mắt.

Tôi cúi đầu, dám khuôn mặt dễ khiến mềm lòng đó, “Sau đó em luôn cảm thấy đúng, kỳ mẫn cảm của Alpha dù xuất hiện cũng thể kiểm soát , huống chi em là Alpha cấp SSS. Thế nên em đến vườn hoa một chuyến nữa. Bà xã , đoán xem em phát hiện điều gì?”

Ôn Úc khàn giọng hỏi: “Cái gì?”

Loading...