Thụ Thế Thân Đã Hiểu Ra - Chương 44: Rơi Xuống Đất
Cập nhật lúc: 2025-12-12 02:47:26
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phù Du vốn vô cùng mệt mỏi, mới chợp mắt, Tần Câu gọi tỉnh.
Y mơ mơ màng màng, mơ hồ cảm thấy vật gì đó đang đặt cổ .
Y đưa tay sờ sờ, luôn cảm thấy gì đó đúng, bèn trở : “Ngươi làm ?”
Tần Câu ôm chặt lấy y, cúi đầu, vùi mặt lồng n.g.ự.c y, cho y thấy mặt . Hắn , nếu mặt Phù Du, sẽ làm tổn hại đến uy nghiêm.
Hắn tuyệt đối thể để Phù Du thấy.
vốn cao hơn Phù Du cả một cái đầu, cúi làm động tác như , thật sự gượng gạo.
Phù Du nghi hoặc , sờ sờ mái tóc của : “Tần Câu, làm ?”
Tần Câu chịu ngẩng đầu, chỉ lắc lắc đầu, cũng chịu gì.
Phù Du cảm thấy kỳ lạ, nhíu mày: “Rốt cuộc làm ? Ngươi cứ im lặng thế, sẽ cần ngươi nữa.”
Vừa lời , Tần Câu cảm thấy trái tim thắt , tay ôm Phù Du cũng tê dại.
Hắn nuốt khan, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào, ngẩng đầu lên, giọng khàn khàn: “Phù Du, ngươi đừng cần .”
Phù Du nghi hoặc , trả lời.
Tần Câu ôm y chặt hơn: “Phù Du, đừng cần … Dù ngươi làm gì cũng , nhưng đừng cần .”
Đột nhiên, Phù Du suýt chút nữa ôm đến ngạt thở.
Phù Du sờ tóc : “Năm nay ngươi làm , mùa đông năm nay sẽ đến, sẽ bỏ rơi ngươi.”
Tần Câu cứng , gật đầu, tha thiết dặn dò: “Ngươi quên.”
“Ừm, sẽ quên, mùa đông năm sẽ .”
Phù Du chỉ nghĩ buồn bã vì sắp .
Phù Du , ôm : “Tần Câu, ngươi rời xa đến ?”
Tần Câu ngoan ngoãn gật đầu: “Ừm, rời xa ngươi.”
“Vậy thì mùa đông năm ở lâu hơn một chút, mùa đông thì , ngày mai nhất định .”
Cảm xúc của Tần Câu rõ ràng giảm xuống nhiều, quả nhiên, về thành với Hoài Ngọc.
Chỉ là Tần Câu dám .
“Ừm, ngươi sớm một chút, đường cẩn thận.”
“Đã .” Phù Du ôm , “Bây giờ thể ngủ ?”
“… Vẫn .” Tần Câu thử thăm dò, chạm nhẹ khóe môi y.
Phù Du nhíu mày: “Còn nữa ? Ngươi buồn ngủ ?”
Tần Câu nghiêm mặt : “Phù Du, ngày mai ngươi , đến mùa đông năm mới gặp , sợ ngươi sẽ khó chịu.”
Hắn chằm chằm Phù Du, sợ y rằng thể ở bên khác, cần Tần Câu phiền lòng nữa.
May mắn , Phù Du những lời đó.
Điều đó nghĩa là vẫn còn cơ hội, nắm chắc cơ hội .
Hắn tuy thể chu đáo như Hoài Ngọc, thể lời ngọt ngào như , nhưng hiểu Phù Du nhất, làm thế nào để Phù Du cảm thấy thoải mái nhất, thể lực của cũng hơn Hoài Ngọc.
Nếu Phù Du vẫn ý định vứt bỏ , thì nghĩa là Phù Du vẫn còn chút thích sự hầu hạ của .
Phù Du vẻ mặt đáng thương của , nhất thời mềm lòng, bèn ôm lấy : “Được thôi.”
Y ngẩng đầu, ghé sát tai Tần Câu, nhẹ nhàng một câu gì đó, khiến hai tai Tần Câu lập tức đỏ bừng.
Phù Du thấy động tác, liền buông tay : “Sao ? Không cần ?”
Tần Câu lập tức thu vẻ mặt, nghiến răng, c.ắ.n chặt hàm, cúi xuống hôn Phù Du: “Muốn.”
Nếu bây giờ cố gắng một chút, để Phù Du quen với sự hầu hạ của , thì sẽ thắng.
Tần Câu mang theo suy nghĩ , cho đến khi gõ mõ cầm canh bên ngoài gõ ba tiếng.
Đã khuya, chính là thời điểm sói hoạt động mạnh nhất.
*
Quả nhiên, sáng sớm hôm , Phù Du giường, thể dậy nổi.
Tần Câu cố ý gọi y, ôm y ngủ một cách an tâm.
Khi Phù Du hỏi bây giờ là mấy giờ, kéo rèm xuống, ánh sáng trong phòng rõ, với Phù Du rằng bây giờ vẫn còn sớm.
Phù Du mơ mơ màng màng, thật sự tin lời .
Đến khi mặt trời lên cao, Phù Du bỗng nhiên tỉnh táo, đẩy Tần Câu: “Bây giờ là mấy giờ…”
Y hết lời, khi dậy cẩn thận chạm eo bụng, kêu lên một tiếng, ngã trở .
Tần Câu đỡ lấy y, bàn tay khô ráo đỡ lấy eo y qua lớp y phục, giúp y xoa xoa: “Sao ?”
“Ta từ sáng sớm, ngươi …” Phù Du đ.ấ.m một cái, “Ngươi cố ý ?”
“Phù Du, là ngươi chủ động với , là ngươi …”
Phù Du bịt miệng , cho tiếp, bò về chiếc đệm mềm mại.
Tần Câu cúi xuống, nhẹ giọng hỏi y: “Phù Du, nghỉ thêm một ngày hẵng ?”
Cũng còn cách nào khác, Phù Du gật đầu, nhắm mắt định ngủ tiếp: “Ừm.”
Tần Câu cong khóe môi, nhẹ nhàng xoa bóp vai lưng cho y.
Phù Du ngủ .
Đến giờ Ngọ, Phù Du tỉnh , ăn chút gì đó.
Sau khi ăn xong bữa trưa, Phù Du cảm thấy chút tinh thần, bèn chuẩn lên đường.
Tần Câu giữ y , nhưng dám thẳng.
“Phù Du, ngươi còn đau ? Hay là ở ngủ thêm một đêm nữa?”
Phù Du vặn vẹo cổ, quả thực chút nhức mỏi, nhưng y thể .
“Đừng làm nũng nữa, đêm qua ngươi chiếm đủ tiện nghi . Ta thật sự .”
Tần Câu túm chặt ống tay áo y, cuối cùng vẫn nhịn , hỏi: “Ngươi tìm Hoài Ngọc?”
“Ừm, ?” Phù Du thản nhiên, “Kiếp mất năm , ở bên cạnh chăm sóc một năm, thấy bình an vô sự, mùa đông mới đây tìm ngươi.”
Mặt Tần Câu đổi sắc, trong lòng lạnh, dù thì cũng nhặt tiện nghi của Hoài Ngọc.
Phù Du nhận , tiếp tục : “Có lẽ chuyện trung tâm khống chế là lo lắng quá mức, nhưng thể quả thật , dự định năm nay tiếp tục chăm sóc , ?”
“Ta…” Tần Câu dừng một chút, nghiêm mặt , “Ta cũng sắp c.h.ế.t !”
Phù Du nhíu mày: “Cái gì?”
“Ta sẽ c.h.ế.t năm thứ tám, bây giờ là năm thứ bảy, … cũng sắp c.h.ế.t .”
Những lời nếu khác thì thể tin , nhưng Tần Câu thì sức thuyết phục.
Hắn là tự sát, chỉ cần tự tay, ai thể làm gì ?
Phù Du chút bất đắc dĩ: “Ngươi đừng như , chỉ về thăm một lát, mùa đông sẽ ngay.”
Tần Câu ủy khuất y, sợ Phù Du về, mùa đông , chính là để thành với khác.
Hắn thể chấp nhận điều đó.
Phù Du xoa tóc , đó xuống giường, đến bên cạnh giá y. Tần Câu vội vàng theo , giúp y cầm lấy xiêm y.
Hắn Phù Du , nhưng vẫn sẽ giúp Phù Du mặc xiêm y .
Tần Câu giúp y thắt đai lưng, đó đưa y rời .
Tần Câu vẫn giữ vẻ mặt vui, đỡ cánh tay y, đưa y lên lưng ngựa.
Phù Du nào suy nghĩ của , chỉ với một câu “Mùa đông tái kiến”, cưỡi ngựa rời .
Mùa đông tái kiến, mùa đông tái kiến.
Đây là lời nguyền sâu sắc nhất đối với Tần Câu.
*
Ngày xuân băng tuyết tan chảy, Phù Du một đường về phía nam, thúc ngựa phi nhanh, nhanh trở về tiểu thành ấm áp phương Nam.
Bên ngoài nhà trang hoàng rực rỡ, như thể sắp chuyện vui.
Phù Du xuống ngựa, ném dây cương cho gác cổng, bước nhanh qua ngưỡng cửa.
Nhìn thấy đưa tin chạy y một bước, chạy trong nhà, hô lớn: “Đỡ Công T.ử trở về! Đỡ Công T.ử trở về!”
Người đàn ông đang phơi nắng hành lang liếc mắt qua, nhanh thu hồi ánh mắt, bất động thanh sắc bĩu môi.
Phù Du đặt rương sách xuống, cởi áo choàng, đó đến phía đàn ông, tháo chiếc mũ đầu , đội lên đầu : “Hoài Ngọc? Hôm nay uống t.h.u.ố.c ?”
Hoài Ngọc tháo mũ xuống, ném trong lòng y, oán trách : “Ngươi còn ngày tháng ? Đã bao nhiêu ngày , là chậm năm ngày, còn tưởng rằng ngươi rơi xuống vách núi, hổ tha , đang chuẩn phái tìm ngươi. Hóa rơi xuống vách núi hổ tha , mà là rơi hang cáo, hồ ly tinh mê hoặc.”
Phù Du bất lực phản bác, chỉ thể gật đầu: “… Ừm, ngươi đúng .”
Hoài Ngọc vẻ mặt mê hoặc: “Hả? Phù Du!”
Phù Du khoanh tay, xuống lan can mặt : “Hồ ly tinh dịu dàng chu đáo, còn ngâm thơ đối câu, mê hoặc đến mức rời .”
Y giơ chiếc mũ lông xù xù trong tay lên: “Ngươi xem chiếc mũ , chính là lúc lâm nguy, hồ ly tinh tặng cho , làm bằng lông cáo, ấm áp.”
Hoài Ngọc đưa tay lấy, Phù Du giơ tay lên, đưa chiếc mũ lên cao.
Thực đây là mũ của Tần Câu.
Phù Du đội mũ lên, dùng sức chà xát mặt ngọc diện của . Hoài Ngọc đưa tay nhấn một cái, liền dùng sức ấn chiếc mũ xuống, che kín đôi mắt y.
“Phù Du, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”
“Ai? Sao trời tối ?”
Phù Du tại chỗ xoay vòng, Hoài Ngọc vỗ vỗ tay y, làm y tiếp tục xoay tròn, dậy, về phòng.
*
Phù Du trở về phòng , rửa mặt súc miệng nghỉ ngơi chỉnh đốn một phen, cũng là chạng vạng.
Sau bữa cơm chiều, đại phu đến bắt mạch cho Hoài Ngọc, Phù Du chống đầu một bên, nghiêm túc .
Hoài Ngọc vẻ mặt nhẹ nhàng, đối với mà , uống t.h.u.ố.c bắt mạch đều là chuyện quá đỗi bình thường.
Không lâu , đại phu thu tay : “Không gì trở ngại, nghỉ ngơi từ từ, t.h.u.ố.c tiếp tục uống, bảo dưỡng , sẽ việc gì.”
Phù Du mặt đại phu, cố gắng phán đoán lời là thật giả.
Hoài Ngọc véo y một cái, hiệu cho đại phu: “Đừng lung tung, ngươi làm đại phu sợ .”
Phù Du thu ánh mắt, đưa đại phu ngoài, nhân cơ hội hỏi về tình trạng sức khỏe của Hoài Ngọc.
Lời của đại phu quả thực vững vàng: “Đỡ Công T.ử yên tâm, thành vấn đề, nghỉ ngơi … Không thành vấn đề.”
Phù Du cũng để ý đến vẻ mặt kỳ quái của , gật đầu, đưa cửa, đó về.
Trở chỗ Hoài Ngọc, hai chuyện một lát.
“Vậy rốt cuộc là hồ ly tinh nào câu hồn ngươi ?”
“Chính là cái tên .” Giọng Phù Du nhỏ một chút, “Cái tên trong hoàng cung.”
Hoài Ngọc bĩu môi: “Ta lo lắng nhất là ngươi, nếu ngươi bắt nạt, làm yên tâm?” Hắn nhớ một chuyện: “ , hỉ phục của ngươi làm xong , thử một chút ?”
Phù Du nhíu mày: “Ngươi thật sự nghĩ kỹ ?” Y chỉ chỉ chính : “Thật sự thành với ?”
“Ừm.” Hoài Ngọc nắm lấy tay y, “Chỉ là một nghi thức thôi mà, tìm khác, ngươi đồng ý .”
Phù Du chớp chớp mắt: “ luôn cảm thấy chút kỳ quái.”
“Không , chỉ là một buổi lễ nghi thức, coi như là cầu xin ngươi.” Hoài Ngọc nhướng mày với y, “Nói nữa, nếu ngươi bắt nạt, ngươi thể lập tức trở thành vị vong nhân của Hoài Ngọc, như sẽ ai dám bắt nạt ngươi.”
Phù Du nhíu mày càng chặt: “Thật ?”
“Ta bảo đảm, sẽ chuyện ngoài, đóng cửa phòng , coi như ngươi bồi qua hết nhà, thật sự thành một .” Hoài Ngọc kéo y dậy, “Đi, thử hỉ phục.”
Phù Du kéo trong phòng, Hoài Ngọc lấy bộ hỉ phục màu đỏ tươi từ rương đồ , ném lên y: “Mặc .”
“Úc.” Phù Du ôm xiêm y, , “Sao chút giống váy…”
Hoài Ngọc bịt miệng y: “Không thể nào, ngươi nhầm , mau thử một chút.”
Hoài Ngọc lui ngoài, còn đóng cửa phòng .
Không lâu , Phù Du thở phì phì, hai má phồng lên, một tay cầm tà váy, một tay kéo cửa : “Hoài Ngọc, ngươi nhất bây giờ hãy giải thích với .”
Hoài Ngọc đầu y, ánh mắt sáng lên, dậy đón lấy: “Phù Du, ngươi quá, tệ tệ, ngươi mặc cái nhất định , là mà mơ cũng cưới.”
Phù Du đương nhiên chịu, kéo mạnh đến xuống.
Hoài Ngọc cố ý khuyên nhủ y: “Nếu ngươi mặc cái lúc sắp c.h.ế.t, nhất định sẽ lập tức dậy, làm thể để ngươi c.h.ế.t ? Ta vùng dậy từ xác c.h.ế.t.”
Hắn ôm cánh tay Phù Du: “Phù Du, cầu xin ngươi, sắp xếp xong , sẽ khác thấy, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh sử quan của ngươi, chỉ là lén lút bồi mặc một chút. Ngươi cứu khỏi hoa lâu, còn mời đại phu xem bệnh cho , ngươi làm làm đến cùng, ngươi là , còn nhiều thời gian nữa…” Vốn dĩ d.a.o động, Phù Du lời , hoảng sợ ngẩng đầu: “Được , , ngươi đừng lung tung, mặc, mặc là chứ?”
“Ừm.” Hoài Ngọc gật đầu, giơ tay lên, “Ta bảo đảm sẽ khác thấy, sắp xếp xong .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thu-the-than-da-hieu-ra/chuong-44-roi-xuong-dat.html.]
Phù Du ôm xiêm y , lúc gần còn dặn dò Hoài Ngọc nhớ uống thuốc, Hoài Ngọc vẫy tay với y, y , liền đổ t.h.u.ố.c .
*
Tiểu thành phương Nam quả nhiên ấm áp, mới đầu xuân, ánh nắng ấm áp.
Tần Câu nắm cương ngựa, qua con phố nhộn nhịp.
Hắn là lén đến đây.
Sau khi Phù Du rời , ở trong cung mấy ngày, cố gắng dùng việc phê duyệt tấu Chương để tê liệt bản .
chỉ cần rảnh rỗi, khỏi nghĩ đến Phù Du, nghĩ đến cảnh Phù Du mặc hỉ phục thành với khác.
Không bao lâu, tấu Chương đều phê xong, việc gì làm, ngày đêm đều nghĩ đến cảnh tượng đó.
Hắn thật sự thể chịu đựng , cuối cùng vẫn theo dấu chân của Phù Du, đến nơi .
Hắn cố ý theo dõi Phù Du.
Thôi Trực mặc thường phục hỏi thăm qua đường về chỗ ở của Phù Du: “Xin hỏi, phủ của Thải Thơ Quan Phù Tiểu lang quân ở ?”
Người qua đường chỉ về phía : “Đi thẳng con phố , đến cuối đường, rẽ , một ngôi nhà treo đèn lồng màu đỏ, chính là phủ của Phù Tiểu lang quân.”
Đèn lồng màu đỏ…
Thôi Trực dừng một chút, đầu về phía Tần Câu.
Tần Câu dừng một chút, hỏi: “Hắn làm chuyện vui ?”
“ .”
Vừa lúc , mấy tên hầu ôm hộp đồ ăn mừng, lụa đỏ gấm vóc qua đường, qua đường vội vàng : “Ai, đó chính là hầu của Phù Tiểu lang quân, ngươi theo bọn họ là thể tìm Phù Tiểu lang quân.”
Hắn bụng, còn giúp Tần Câu gọi bọn họ , bảo họ đưa Tần Câu , nhưng Tần Câu vội vàng nắm cương ngựa xa.
Hắn vẫn đối mặt với Phù Du, vẫn chuẩn sẵn sàng.
Nếu Phù Du thật sự thành với Hoài Ngọc, lấy phận gì mặt Phù Du?
Hơn nữa mời mà đến, vạn nhất Phù Du tức giận, làm bây giờ?
Tần Câu đường vòng xa xôi, mới đến cửa nhà Phù Du.
Phủ đều rực rỡ, khí vui mừng, là sắp chuyện vui.
Tần Câu cửa, cả ngây ngốc, thật lâu mới lấy tinh thần.
Không qua bao lâu, từ trong nhà truyền đến giọng quen thuộc, làm Tần Câu bỗng nhiên hồn.
“Ta thích ăn đồ mừng, ăn!”
Là giọng Phù Du.
Tần Câu đột nhiên hồn, xoay , nắm cương ngựa trốn sang một bên.
Phù Du Hoài Ngọc kéo cửa, Hoài Ngọc khuyên y: “Đi , mua thêm chút gì đó.”
Tần Câu ở cạnh cửa, trơ mắt Phù Du kéo xa, hai , thật xứng đôi.
Thôi Trực đầu Tần Câu: “Bệ hạ…”
Thần sắc Tần Câu trầm xuống: “Tìm một chỗ ở .”
*
Thôi Trực liền tìm một quán trọ ở ngay cổng viện phủ .
Tần Câu ở cửa sổ phòng, lúc thể thấy phủ .
Mấy ngày nay phủ đều đang trang hoàng nhà cửa, hầu liên tục, mang đồ vật ngoài.
Tần Câu thấy đèn lồng màu đỏ cổng phủ mới, còn thợ thủ công dựng Thanh Lư.
Thôi Trực phụ trách mang tấu Chương hoàng đô đến, đặt lên bàn Tần Câu, Tần Câu thời gian rảnh sẽ xem và phê đáp, khi phê xong, Thôi Trực mang tấu Chương về, đổi mới.
Không bao lâu, liền đến ngày lành tháng .
Sáng sớm hôm nay, Tần Câu cửa sổ, chăm chú chằm chằm cổng phủ .
Rất nhanh, một đàn ông mặc hỉ phục, từ cửa nhà , xoay lên ngựa.
Vừa khỏi cửa, lông mày Tần Câu đang nhíu chặt bỗng nhiên giãn .
Từ từ, là ai? Hắn từng gặp qua bao giờ?
Chẳng lẽ tìm nhầm chỗ ?
Có lẽ… thành căn bản Phù Du?
Tần Câu đột nhiên đầu , làm đang châm Thôi Trực giật .
Tần Câu cầm lấy áo choàng, lập tức cửa.
*
Phòng Hoài Ngọc cũng trang hoàng rực rỡ.
Hoài Ngọc mặc lễ phục, đoan chính giường, Phù Du theo bên cạnh , đầu : “Trịnh ca nhi đón dâu ở nhà cô nương Vương, nhanh như , chúng thể thư thả một chút ?”
Hoài Ngọc nghiêm mặt : “Không .”
“Ta cổ đau.” Phù Du vặn vẹo cổ, trâm cài đầu leng keng leng keng vang lên.
“Giữ cho đoan trang.” Hoài Ngọc đầu, thấy vẻ mặt đáng thương của y, dừng một chút, “Được , ngươi thể nghỉ ngơi một chút.”
Phù Du thả lỏng , cầm chung bàn lên, nhấp một ngụm.
Y bất mãn : “Ngươi mượn nhà của cho khác thành , cũng hỏi qua .”
“Cái gì nhà của ngươi? Nhà của ngươi vẫn luôn là xử lý, nếu , nhà của ngươi sớm cỏ dại mọc đầy .” Hoài Ngọc cũng nhịn thả lỏng , uống một ngụm , ho khan hai tiếng, “Tiểu Trịnh là bằng hữu của , nhà của còn sửa xong, mượn cho dùng một chút thì ? Hơn nữa như chúng thể ở sự yểm hộ của bọn họ thành , như ? Một công đôi việc.”
Lát , Phù Du uống đầy , y sờ sờ bụng, đ.á.n.h giá thời gian: “Đáng lẽ về chứ? Sao vẫn về?”
Y xuống giường, đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ngoài.
Không đợi Trịnh ca nhi đón dâu trở về, chờ đến tiếng hô to mấy tiếng: “Ai, ngươi là ai? Phù Tiểu lang quân hôm nay tiếp khách, ngươi báo tên họ, giúp ngươi thông báo một tiếng…”
Không xong, là ai đến gây rối.
Phù Du cất cao giọng : “Ai đó?”
Người bên ngoài để ý đến y, Phù Du ngoài xem, Hoài Ngọc kéo .
“Ngươi mặc xiêm y mới ngoài, tưởng ngươi cướp đấy.”
Phù Du khoác một chiếc áo choàng, đội mũ trùm đầu, che kín cả trâm cài, đó chạy ngoài xem.
“Sao thế ?”
Phù Du ngẩng đầu, ánh mắt chạm với Tần Câu trong nháy mắt, hốc mắt Tần Câu, xoát một cái liền đỏ hoe.
Người hầu liều c.h.ế.t ngăn cản Tần Câu, thấy Phù Du , vội vàng : “Phù Tiểu lang quân, trực tiếp xông …”
Phù Du mím môi, là bất đắc dĩ, với bọn họ: “Không chuyện gì, làm phiền các ngươi, hôm nay là ngày lành, các ngươi lấy tiền mừng .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Người hầu lui xuống, Tần Câu nén nước mắt, tiến lên túm ống tay áo Phù Du, cuối cùng vẫn chạm y: “Xin , tự chạy đến, sợ hãi… Ta bây giờ lập tức trở về.”
Phù Du thở dài, bắt lấy tay : “Đã đến thì .” Y kéo Tần Câu trong: “Ngươi phòng đợi, hôm nay phép ngoài.”
“Vâng…”
Tần Câu còn kịp gật đầu, mũ trùm đầu của Phù Du gió thổi bay, một chiếc trâm cài rơi xuống đất.
Phù Du đầu nhặt, ngay đó, Hoài Ngọc đột nhiên đẩy cửa sổ .
“Phù Du? Hắn ở đây?”
Tần Câu nhặt chiếc trâm lên, cài tóc Phù Du.
Phù Du vuốt vuốt búi tóc, về phía Hoài Ngọc: “Ta sẽ đến.”
Hoài Ngọc tức giận đến đỏ mắt: “Vốn dĩ chỉ là thành tùy tiện, làm cái nghi thức, ngươi thành với , cần về thì , ngươi còn… ngươi còn dẫn về chọc tức .”
Cuối cùng Tần Câu vẫn phép phòng.
Hắn ở vị trí, rõ ngọn nguồn sự việc.
Thành là nguyện vọng của Hoài Ngọc, tìm khác, liền cầu Phù Du thành với .
Chỉ là cũng làm hỏng thanh danh của Phù Du, liền nghĩ hai ngầm chơi một chút là .
Vừa lúc , Hoài Ngọc một bạn thành , mùa đông nhà tuyết đè sập, chỗ thành , Hoài Ngọc bảo bọn họ đến đây thành , bản cũng theo chơi một chút.
Cho nên bọn họ đương nhiên coi là thành thật sự.
Chỉ là…
Tần Câu Phù Du và Hoài Ngọc đang ghé cửa sổ phía xem lễ, vẫn khỏi siết chặt nắm tay.
Chỉ vì dỗ Hoài Ngọc, cho nên Phù Du mới mặc váy trang, còn búi tóc.
Phù Du luôn , mặc gì cũng , nhưng trang điểm như là vì Hoài Ngọc.
Tần Câu trong lòng vui, nhưng cũng dám biểu hiện ngoài.
Phù Du để ý đến việc tự theo tới, còn cho nhà, là .
Hắn chỉ thể yên lặng chằm chằm Phù Du.
Phù Du ghé cửa sổ phía , cùng Hoài Ngọc xa xa cảnh thành phía , .
“Ngươi xem đứa bé , nó nhặt nhiều tiền mừng nhất.” Hoài Ngọc chỉ về phía , khuôn mặt trắng bệch hiện lên một chút ửng hồng, “Đợi đầu t.h.a.i , làm đứa bé như .”
*
Vào ban đêm, Thanh Lư dựng ở đình viện sáng lên ánh nến.
Trong phòng Hoài Ngọc châm nến, kéo Phù Du ở hành lang , xa xa về phía Thanh Lư bên .
Phù Du chống đầu, một chút một chút mà gật gù, cây trâm tóc cũng y ném qua .
Hoài Ngọc đè đầu y xuống: “Đừng lộn xộn, xem cho kỹ.”
Cùng lúc đó, Tần Câu ở một góc tối, sương sớm buổi chiều dính đầy , như thể vứt bỏ ở đó.
Hoài Ngọc cố sức ấn Phù Du, ôm lấy cánh tay y, tựa đầu vai y.
Phù Du cảm thấy gượng gạo, nhưng sức lực của Hoài Ngọc quá lớn, y đường chống cự.
Không qua bao lâu, dường như ánh nến Thanh Lư đều tối sầm , âm thanh đều im lặng, chỉ còn tiếng côn trùng kêu khe khẽ.
Ánh trăng sáng tỏ, chiếu lên mặt Hoài Ngọc, rũ mắt, dường như sắp ngủ.
Phù Du định đẩy tỉnh, gọi trở về ngủ, Hoài Ngọc mở miệng: “Ta ngủ.”
Hắn ngẩng đầu, điều chỉnh tư thế, tựa bên cạnh Phù Du.
“Phù Du, cảm thấy khỏe.”
Phù Du cả kinh: “Là thoải mái ? Ta bảo bọn họ mời đại phu.”
“Không cần.” Hoài Ngọc ôm lấy cánh tay y, “Ta nghỉ một lát là khỏi ngay.”
Phù Du cúi đầu: “Sắc mặt ngươi khó coi quá…”
“Đó là ánh trăng chiếu, việc gì.” Hoài Ngọc hít hít cái mũi, “Thật năm ngoái cảm thấy , chủ yếu là cùng ngươi thành , năm ngoái ngươi cứ luôn giữ , mới kéo dài thêm một chút.”
Trong lòng Phù Du cơn hoảng loạn ngày càng lớn: “Được , ngươi đừng nữa, gọi đại phu…”
“Nếu ngươi, năm ngoái bảo đảm chống đỡ nổi.”
Kiếp Phù Du c.h.ế.t , mà kiếp c.h.ế.t năm ngoái.
Phù Du sợ hãi thật sự, gọi một tiếng, ngay cả thanh âm cũng run rẩy: “Hoài Ngọc?”
Hoài Ngọc đè lấy tay , khẩn cầu : “Ta cả, ngươi đừng gọi , cầu ngươi, cần gọi khác đến, khác thấy.”
Hắn như , Phù Du đương nhiên dám động đậy nữa, chỉ bên cạnh .
Chiều tối buông xuống, gió đêm lạnh, Phù Du nghĩ ngợi, giơ tay ôm lấy bờ vai , xoa xoa cánh tay .
Người Hoài Ngọc lạnh đến thấu xương, Phù Du ôm lấy , quả thực giống như ôm một khối băng.
“Ta c.h.ế.t, cũng sẽ hôm nay, hôm nay là ngày đại hỉ, đợi qua hôm nay, mới thể c.h.ế.t.” Hoài Ngọc rũ rũ đôi mắt, “Ta từ nhỏ thành , cho rằng thành là thể rời khỏi hoa lâu. Sau gặp ngươi, liền cùng ngươi thành . Ngươi đối với đều , chỉ làm bằng hữu cũng , là luôn cố ý dùng tiểu tính với ngươi, còn tiến thêm một bước, chiếm lấy ngươi, cùng ngươi thành .”
“Ta vốn dĩ chính là xa như , từ hoa lâu , thủ đoạn dơ bẩn, chỉ câu nhân, chính là như thế.” Hoài Ngọc tựa Phù Du, thanh âm nhẹ đến mức chính cũng thấy, “ thật sự chút thích ngươi.”
Trong cổ họng Phù Du nghẹn , nên lời.
Thiên địa giữa hai chìm trong yên tĩnh, ngoài tường truyền đến tiếng phu canh gõ mõ cầm canh, mỗi gõ mõ, Phù Du khẽ gọi một tiếng Hoài Ngọc, Hoài Ngọc cũng khẽ đáp một tiếng, làm yên tâm.
Hai cứ thế an an bên , màn đêm buông xuống, yên tĩnh đến mức như còn thứ ba tồn tại.
Tần Câu một tàng cây, dính đầy sương sớm, một lời.
Không qua bao lâu, nắng sớm mờ mờ, ánh nắng xuyên qua tầng mây, chiếu lên mặt Hoài Ngọc.
Phù Du nắm tay , giúp xoa xoa, làm ấm áp hơn một chút.
lúc , ám vệ của Tần Câu cũng tìm tới.
Ám vệ quỳ xuống mặt Tần Câu, thanh âm khẽ khàng: “Bệ hạ, Thái hậu qua đời.”
Phù Du đột nhiên giật , chiếc trâm cài tóc đang đính búi tóc rơi xuống đất, phát tiếng leng keng.
--------------------