Thụ Thế Thân Đã Hiểu Ra - Chương 28: Lời Thề Tuyệt Tình
Cập nhật lúc: 2025-12-12 02:43:23
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
28
lúc , Hoài Ngọc cũng thấy Tần Câu.
Y thấy Tần Câu ánh đèn dầu, gương mặt vặn vẹo vì phẫn nộ.
Hoài Ngọc liếc Phù Du. Phù Du qua, đây nguyên phối của y, bất kỳ quan hệ nào với y.
Nếu quan hệ, chính là vẫn luôn dây dưa Phù Du.
Lúc Phù Du đang lưng với , chuyên tâm gặm đùi gà, vẫn phát hiện đến.
Hoài Ngọc mỉm , cầm một cuộn vải đặt mặt Phù Du, ý bảo y ướm thử: “Ngươi thấy màu sắc thế nào?”
Phù Du vội vàng giơ tay lên, cẩn thận để đùi gà dính mặt vải.
Hoài Ngọc : “Ta may cho ngươi một bộ xiêm y nhé?”
Phù Du mê hoặc: “Ồ? Giống như mấy bộ sa y trong tủ của ngươi ?”
“…… Không .”
“Vậy ngươi sẽ may ?”
“…… Sẽ .”
“……”
Hoài Ngọc trầm mặc một lát, một nữa tỉnh táo , duỗi tay chạm mặt y: “Cái đồ mèo tham ăn nhà ngươi, ăn đùi gà mà cũng dính lên mặt .”
“A?” Phù Du lùi nửa bước, né tránh tay , tự sờ khóe miệng: “Có thật ?”
Cái vật nhỏ ngây ngô , rõ ràng lớn hơn một tuổi, kết quả chẳng hiểu gì cả.
Hoài Ngọc tiến lên, một tay ôm lấy bờ vai y: “Chúng sang bên xem , bên đó mấy chiếc quạt .”
Phù Du nhỏ giọng : “ mà, bây giờ là mùa đông mà.”
“……” Hoài Ngọc đầu y: “Ngươi nhất định cãi ?”
Phù Du cũng : “Không , nhưng ngươi đột nhiên trở nên kỳ lạ.”
Hoài Ngọc c.ắ.n răng, hận rèn sắt thành thép : “Cái tên nguyên phối của ngươi đang ở phía kìa.”
Phù Du theo bản năng đầu , Hoài Ngọc véo y một cái: “Đừng .”
“Ồ.” Phù Du đầu về.
“Hắn sẽ cứ thế mà theo ngươi mãi chứ?”
Phù Du gật gật đầu: “Ừm.”
“Vậy ngươi cứ để theo mãi ?”
“Ta đuổi .”
“Ngươi đuổi thế nào?”
“Bảo đừng theo .”
Hoài Ngọc nghi hoặc: “Chỉ thôi ?”
Phù Du nghiêm mặt : “Ta thật sự rõ ràng, với nhiều .”
“Hắn yêu ngươi đấy, ngươi làm thế mà tác dụng?”
“Vậy làm bây giờ?” Chẳng lẽ nhảy hồ nữa ? Phù Du hít hít mũi, nếu làm nữa, y chắc thể hạ quyết tâm .
“Ngươi lập tức yêu một khác, khiến hết hy vọng, bảo cút .”
“ hiện tại còn yêu ai cả…”
“Ngươi hiện tại .”
*
Đêm khuya, chợ tan.
Thuộc hạ tiến đến bẩm báo Tần Câu: “Điện hạ, Đỡ Công T.ử và lão nhân dọn khỏi dịch quán, hiện đang ở tại khách điếm , Đỡ Công T.ử ở lầu hai, thanh toán tiền thuê nhà đến tận Tết.”
Tần Câu ngay khách điếm, cần cố ý cũng thấy hoa lâu sát vách.
Hắn theo bản năng : “Mua cả khách điếm và hoa lâu bên cạnh, lập tức dỡ bỏ hoa lâu, đuổi hết bên trong . Phòng Phù Du ở, sửa sang một , phòng bên cạnh cũng dọn dẹp …”
Lời còn dứt, chợt dừng .
Phù Du chắc chắn sẽ thích.
Hắn suy nghĩ, đổi ý: “Thôi, cứ khách điếm thuê một phòng, ở ngay cạnh Phù Du là .”
Hắn thật sự dám chọc Phù Du giận thêm nữa.
Thuộc hạ nhận lệnh khách điếm. Người còn , Phù Du và Hoài Ngọc về đến.
Tần Câu thấy tiếng Phù Du chuyện. Hắn mái hiên, vội vàng sửa ống tay áo và tóc, đầu .
“Phù Du…”
Phù Du ôm một chiếc đàn, Hoài Ngọc cõng một cái bọc, hai về phía .
Dáng vẻ quá rõ ràng, Hoài Ngọc ở cùng Phù Du.
Nghĩ đến khả năng , sắc mặt Tần Câu xanh trắng, cả kìm run rẩy.
Phù Du ôm đàn, ngang qua bên cạnh , dường như hề thấy sự tồn tại của .
Hoài Ngọc thì thấy , còn khiêu khích một tiếng.
Tần Câu rốt cuộc kìm nén , bước nhanh tiến lên, đến mặt Phù Du, giữ chặt ống tay áo y: “Phù Du, sai , hôm qua là đúng, nên…”
Chờ một chút, hình như còn rõ sai ở chỗ nào.
Tần Câu dừng : “Ta nên ức h.i.ế.p ngươi, lời ngươi .”
Phù Du lùi nửa bước, nhẹ nhàng rút ống tay áo về: “Lần ngươi cũng như , nhưng ngươi sẽ sửa. Lời hết, thêm nữa, ngươi cũng sẽ .”
Phù Du khẽ gật đầu với , ôm đàn rời .
Tần Câu chỉ thể tại chỗ, Phù Du xa.
Trước khoảnh khắc , Tần Câu còn cảm thấy làm sai. Nếu để thấy Phù Du đến hoa lâu nữa, vẫn sẽ giống đêm qua, khiêng Phù Du ngoài.
ngay khoảnh khắc , một luồng hối hận khổng lồ che trời lấp đất ập đến, phá hủy sự tự tin và tự phụ bấy lâu nay của .
Phù Du lúc đang giận, Phù Du lúc là thất vọng về .
Hắn một rơi cái vòng luẩn quẩn của đời . Rõ ràng tự nhủ nhiều làm tổn thương Phù Du, nhưng luôn bất chấp ý của Phù Du, còn nghĩ rằng chỉ thôi.
Hắn mỗi đều hối hận, mỗi đều phạm sai lầm, bản tính khó dời.
Hơn nữa , Phù Du dường như cho cơ hội, y thích khác .
Tần Câu căn bản thèm để cái tên hoàng đế giả mắt, bởi vì , Phù Du tuyệt đối sẽ thích .
hiện tại, ngày càng nhiều nhân vật xuất hiện.
Hoài Ngọc đến, qua một thời gian nữa, tâm phúc họa lớn của là Yến Tri sớm muộn gì cũng sẽ trở về.
Hắn làm đây? Phù Du sẽ chờ nữa, nếu hòa giải với Phù Du, sớm muộn gì Phù Du cũng sẽ thuộc về khác.
Tần Câu bỗng nhiên tối sầm mặt mũi, còn rõ bất cứ thứ gì.
*
Phù Du dẫn Hoài Ngọc lên lầu, định cửa, cánh cửa phòng bên cạnh chợt mở .
Lão nhân thò đầu khỏi cửa: “Nha, Phù Du, bảo ngươi dọn ngoài ở.”
Phù Du nghiêng , để Hoài Ngọc , y tiến lên, đưa lão nhân trong, cuối cùng giúp ông đóng cửa .
“Trong phòng ngươi đang đốt lò sưởi đấy, ấm chạy hết ngoài, tốn tiền lắm.”
Phù Du trở về phòng, Hoài Ngọc đang dọn dẹp chiếc sập nhỏ ở gian ngoài.
Phù Du liền hỏi : “Ngươi ngủ ở đây ?”
“Ừm.” Hoài Ngọc : “Ngươi là đại khách hàng, đương nhiên để ngươi ngủ giường lớn .”
“Vậy xin khách khí.”
Hoài Ngọc : “Mưu kế bày cho ngươi cũng tồi chứ?”
“Cái đó chắc , là một con ch.ó điên, điên lên sẽ c.ắ.n .” Phù Du khoanh tay dựa tường, rũ mắt: “Vẫn còn dây dưa dài dài.”
“Ngươi yên tâm, chắc chắn giúp ngươi giải quyết triệt để.” Hoài Ngọc tung chăn lên: “Giống như huấn luyện ch.ó , dễ dàng.”
Phù Du một chút: “Ngươi cũng như .”
Hoài Ngọc nghi hoặc đầu: “Ta khi nào qua?”
“Chính là lúc ở đời đó.”
Chính là lúc ở đời đó.
Lúc Phù Du quá mức cố chấp, lời Hoài Ngọc , chỉ cảm thấy và Tần Câu ở cùng , sắp thở nổi, thể ở dù chỉ một khắc, chỉ trốn thật xa.
mấy ngày nay, khi chuyện với Tần Câu, y kiêng nể gì đ.â.m d.a.o lòng Tần Câu. Tần Câu thích gì, y liền cố tình điều đó.
Tuy rằng cảm thấy buồn bực và bực bội, nhưng khi thấy bộ dạng Tần Câu, y một loại khoái cảm trả thù bí ẩn.
Phù Du nghĩ, lẽ vai trò của y và Tần Câu sắp đảo ngược .
Lúc , Hoài Ngọc trải giường xong, búng tay một cái mặt y, gọi y lấy tinh thần.
“Phù Tiểu lang quân, đêm nay đàn ?”
“Muốn!” Phù Du tỉnh táo , phòng trong, rửa mặt rửa tay đơn giản, đó xõa tóc, trèo lên giường.
Hoài Ngọc đặt đàn xong, lấy thẻ tre từ rương sách của Phù Du , qua hai .
Phù Du chìm dần giấc ngủ trong tiếng đàn của .
Cách vách, Tần Câu xổm ở góc tường, trong tiếng đàn mơ hồ, nghiến răng ken két.
*
Tần Câu liền ở ngay cạnh Phù Du.
May mà gần đây kiềm chế nhiều, còn quấn lấy Phù Du, cũng còn trèo cửa sổ nữa.
Hắn dám trèo, sợ trèo qua sẽ thấy cảnh Phù Du và Hoài Ngọc mật.
Chỉ cần thấy, thể coi như chuyện đó xảy .
Phù Du mỗi ngày dậy sớm cung hiến thơ, đến chạng vạng mới trở về.
Lúc y ở đó, Hoài Ngọc hoặc là đến hoa lâu, cãi với đồng nghiệp, hoặc là sang phòng bên cạnh tìm lão nhân , chuyện phiếm.
Vì ở cùng tầng lầu, y thường xuyên thấy Tần Câu.
Khi Phù Du sắp trở về, Tần Câu liền ở lan can lầu hai, hoặc bên cửa sổ, chờ đợi y.
Chờ Phù Du thật sự trở về, chỉ dám trong chốc lát. Phù Du gần, liền lùi về phòng.
Hoài Ngọc mỗi ngang qua bên cạnh , đều tỏ vẻ kiêu căng ngạo mạn.
*
Cứ như qua mấy ngày.
Chiều tối hôm nay, Phù Du khỏi Dưỡng Cư Điện, đón y.
“Đỡ Công Tử, Thái hậu cho mời.”
Điều nên đến cuối cùng cũng đến.
Lưu thái hậu cho theo dõi y nhiều ngày như , rốt cuộc cũng đến lúc mặt đối mặt thẩm vấn.
Phù Du thở phào một , trấn định tinh thần, gật đầu với hầu: “Được, làm phiền ngài dẫn đường.”
Lòng y thấp thỏm, theo cung nhân đến Trường Nhạc Cung.
Trong chính điện, Lưu thái hậu mới chỉ ngoài 40 tuổi, quần áo quý giá lộng lẫy, ngay ngắn ở ghế , cầm một chiếc luân ngọc trắng nhỏ, nhẹ nhàng xoa xoa mu bàn tay.
Lưu tướng quân bên cạnh, dựa bàn, ánh mắt dừng Phù Du, đ.á.n.h giá y vài .
Phù Du cõng rương sách, cúi chắp tay hành lễ: “Phù Du bái kiến Thái hậu, bái kiến Đại tướng quân.”
Lưu thái hậu ngước mắt, nhàn nhạt đáp lời: “Ừm, hôm nay hiến thơ xong ?”
Phù Du gật đầu: “Dạ, hiến xong cả .”
Lưu thái hậu đặt ngọc luân xuống: “Phù Du , ngươi tuổi còn nhỏ, ai gia bảo ngươi ngày ngày cung hiến thơ, cũng cố ý làm khó ngươi, chủ yếu là Bệ hạ tâm thần bất an, hiểu , chỉ cần ngươi hiến thơ là thể khá hơn một chút, cho nên…”
Phù Du tiếp lời khách sáo: “Khổ tâm của Thái hậu, Phù Du hiểu rõ.”
“Bệ hạ và Tây Nam Vương đều chút tâm thần bất an. Nghe , Tây Nam Vương cũng thích ngươi hiến thơ, hôm nay còn cố ý đến Dưỡng Cư Điện.”
Phù Du cúi đầu: “ .” Y dừng : “Phù Du cho rằng, thơ thể thấy dân tục, đồng thời cũng thể làm tĩnh lòng . Phù Du hiến thơ bằng cả tấm lòng văn nhân, Bệ hạ ngây thơ hồn nhiên, lẽ là chân ý trong thơ, nên mới thích.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thu-the-than-da-hieu-ra/chuong-28-loi-the-tuyet-tinh.html.]
Phù Du biến sự yêu thích của Hoàng đế và Tây Nam Vương dành cho y thành sự yêu thích dành cho thơ ca, cũng coi như là hợp lý.
Lưu thái hậu gật đầu, ngữ điệu cao: “Ồ, là như ?”
Phù Du kiên định : “ .”
*
Lúc chạng vạng, Tần Câu theo thường lệ chờ Phù Du trở về bên cửa sổ khách điếm.
Chưa đợi Phù Du, đợi ám vệ của .
“Điện hạ, trong cung truyền tin, Đỡ Công T.ử Thái hậu mời .”
Tần Câu đầu , thần sắc nghiêm túc: “Nói rõ hơn.”
“Đỡ Công T.ử hiến thơ xong, khỏi Dưỡng Cư Điện trong cung Thái hậu mời . Y chính điện, Lưu tướng quân cũng ở đó, cửa điện đóng , thám t.ử của chúng .”
Tần Câu nhíu mày, nhanh chóng quyết định: “Đi kiểm kê nhân mã, tùy thời đợi lệnh.”
“Vâng.” Ám vệ do dự : “Điện hạ, của chúng nhiều lắm.”
“Ta , liên lạc thủ lĩnh Cấm Vệ Quân, bảo chuẩn nhân mã.”
“Điện hạ, thủ lĩnh Cấm Vệ Quân vẫn cho chúng câu trả lời rõ ràng, tùy tiện mời như , vạn nhất tiết lộ chuyện điều binh cho Thái hậu…”
Lời ám vệ còn dứt, Tần Câu bước ngoài.
Chuyện , Tần Câu làm một , thủ lĩnh Cấm Vệ Quân đồng ý động binh , rõ trong lòng.
Phù Du thể xảy chuyện.
*
Cùng lúc đó, Dưỡng Cư Điện bên cũng nhận tin tức.
Chẳng qua là Thái hậu cố ý phái tiết lộ cho Hoàng đế. Bà thử xem, rốt cuộc Hoàng đế quan tâm Phù Du đến mức nào, Phù Du đáng giá để giữ trong cung, phục vụ cho bà .
Hoàng đế chuông nhạc, leng keng leng keng gõ chuông.
Người hầu đến bên cạnh , thấp giọng bẩm báo: “Bệ hạ, Đỡ Công T.ử Thái hậu nương nương gọi đến Trường Nhạc Cung.”
Tiếng chuông chợt dừng , Hoàng đế đầu: “Phù Du?”
“Dạ, Đỡ Công T.ử Phù Du Thái hậu nương nương gọi đến Trường Nhạc Cung, rõ là chuyện gì.”
Hoàng đế lời , lập tức dậy, chạy ngoài cửa.
Người hầu ngờ vội vàng như , vội cầm áo choàng đuổi theo: “Bệ hạ…”
*
Thái hậu và Hoàng đế ghét như ch.ó với mèo, phân biệt ở tại hai phía Đông Tây của hoàng cung, cách xa, ngày thường cũng gặp mặt.
Đường cung sâu hun hút, Hoàng đế chạy đến. Trước Trường Nhạc Cung, thấy đến .
Tây Nam Vương nghiêng ngoài điện, hai chân dang rộng, sừng sững như một ngọn núi nhỏ.
Hắn sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc bén, một tay chống eo.
Người hầu trong cung Thái hậu chịu đựng áp lực, giải thích với : “Điện hạ đừng nóng vội, Thái hậu nương nương chỉ triệu kiến Đỡ Công T.ử để hỏi thăm chuyện hái thơ thường lệ, tuyệt đối ý làm khó Đỡ Công Tử. Điện hạ lo lắng quá , xin hãy về , Đỡ Công T.ử sẽ ngay thôi.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tần Câu hề d.a.o động, chỉ tại chỗ, ánh mắt gắt gao chằm chằm cửa điện.
lúc , Hoàng đế cũng bước nhanh lên bậc thang.
“Phù Du ?”
Tần Câu đầu , ánh mắt mấy thiện cảm.
Nếu vì tên Hoàng đế ngày nào cũng quấn lấy Phù Du, Phù Du cũng đến mức Lưu thái hậu để mắt tới.
Hắn phất tay áo: “Người , trời lạnh, mời Bệ hạ đến Noãn Các nghỉ tạm.”
Hoàng đế cũng đầu : “Ta cả. Nếu vì ngươi ngày nào cũng quấn lấy Phù Du, Phù Du cũng sẽ nông nỗi .”
Lời giống hệt , ý tưởng của hai họ cũng giống hệt .
Chỉ là Hoàng đế ngốc hơn một chút, trực tiếp thẳng .
dường như cũng quá ngốc, chuyện logic rõ ràng.
Tần Câu thế mà phản bác thế nào.
*
Trong chính điện Trường Nhạc Cung, hầu đẩy cửa bước , rón rén đến bên cạnh Lưu thái hậu, ghé tai nhỏ vài câu.
Lưu thái hậu phất tay cho hầu lui xuống, một về phía Phù Du trong điện.
“Phù Du, ngươi tuổi còn nhỏ, luôn bôn ba hái thơ như , ai gia cũng đau lòng. Phù Du , bên cạnh Bệ hạ còn thiếu một Hầu Độc, ngươi xem ngươi ở trong cung, làm Hầu Độc cho Bệ hạ ?”
Phù Du vội vàng ngẩng đầu: “Tiểu thần .”
Y chút thất lễ, nhưng Lưu thái hậu để bụng, mỉm , bảo y tiếp.
Phù Du vội vàng thu ánh mắt, cúi đầu, tiếp tục cung kính trả lời: “Thái hậu hậu ái, nhưng Phù Du xuất từ thế gia hái thơ, tổ phụ, phụ đều là quan hái thơ. Hơn nữa năm nay, Phù Du hái thơ bên ngoài, quả thật thu hoạch nhiều.”
“Vậy ngươi là ?”
“Phù Du sinh nơi sơn dã, trời sinh tính tản mạn, chỉ sợ va chạm quý nhân, thật sự thích hợp ở trong cung.”
Lưu thái hậu dò xét y, dường như đang suy ngẫm lời y rốt cuộc là thật lòng giả dối.
Phù Du do dự một chút, khom lưng quỳ xuống, hai tay chống đất, dập đầu với Thái hậu để bày tỏ quyết tâm.
Y dậy, đôi mắt trong suốt thanh minh, lặng lẽ bà: “Phù Du cảm tạ Thái hậu hậu ái.”
Lưu thái hậu trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng hỏi: “Ai gia , gần đây ngươi dọn đến hoa lâu ở? Lại còn cùng một tiểu quan… Là vì ?”
“Tự nhiên .” Phù Du rũ mắt, chút căng thẳng mà siết chặt ngón tay: “Tiểu thần và Hoài Ngọc quen đầy mấy ngày, tương giao với , chẳng qua là vì thấy đ.á.n.h đàn, giọng hát , ca hát. Ở cùng , cũng là cùng đàn ca xướng thơ. Còn về chuyện khác, tự nhiên là .”
Lưu thái hậu nhàn nhạt : “Ngươi quả thật là một lòng dốc sức việc hái thơ, xướng thơ.”
“Để Thái hậu chê .”
Sau vài giao phong ngôn ngữ, Phù Du Lưu thái hậu tin lời y , lòng bàn tay ướt đẫm.
Lưu thái hậu cuối cùng hỏi y một : “Ngươi thật sự cung? Khó khăn lắm Hoàng đế mới thích ngươi, ngươi ở đây, chẳng hơn việc bôn ba bên ngoài mỗi năm ?”
Phù Du kiên định : “Phù Du tâm ý quyết, cảm tạ Thái hậu hậu ái.”
Lời hết, Lưu thái hậu dường như còn cưỡng cầu Phù Du nữa, nhưng cố ý vô tình liếc ngoài cửa.
Phù Du hiểu ý bà, giơ tay lên, ngẩng đầu : “Trời xanh làm chứng, Hậu Thổ chứng giám—”
Phù Du năng khí phách, các hầu lặng lẽ mở cửa điện, để bên ngoài rõ hơn, và thấy.
Y quỳ trong điện, lưng thẳng tắp: “Phù Du tuyệt ý đồ trèo cao hoàng tộc, đối với Bệ hạ, đối với Tây Nam Vương, cũng tuyệt đối tư tâm vọng tưởng. Phù Du đời kiếp ý ở trong cung, vĩnh sinh vĩnh thế cũng tuyệt đối sẽ . Phù Du nguyện mãi mãi làm quan hái thơ, rong ruổi sơn thủy. Nếu vi phạm lời thề , c.h.ế.t thây.”
“Đứa nhỏ ngốc, lời ngươi nặng nề quá, ai gia ép ngươi thề.”
Tuy , nhưng Lưu thái hậu chờ y phát thề xong mới mở lời.
Bà , về phía Hoàng đế và Tây Nam Vương đang ngoài cửa điện.
Hai , một tả một hữu, sắc mặt xanh mét, nghiến chặt răng hàm, cằm căng cứng.
— Tuyệt đối tư tâm vọng tưởng.
Lời lọt tai Tần Câu, mang một ý nghĩa khác.
— Tuyệt đối cơ hội.
Phù Du và , tuyệt đối bất kỳ khả năng hòa giải nào.
Phù Du từng suy xét cho bất kỳ cơ hội nào, y quyết tuyệt đến .
Tần Câu chỉ cảm thấy trái tim ai đó giáng một đòn mạnh, cơn đau âm ỉ lan khắp .
Lưu thái hậu hài lòng , vẫy tay, bảo Phù Du lui xuống: “Được , ngươi về .”
“Tiểu thần cáo lui.” Phù Du cúi dập đầu, dậy, bước chân kiên định rời .
Khi ngang qua Hoàng đế và Tây Nam Vương, y cũng chỉ cung kính hành lễ.
Tất cả rời , Trường Nhạc Cung khôi phục yên tĩnh.
Lưu thái hậu dựa gối mềm, dùng luân ngọc trắng xoa xoa mặt.
Lưu tướng quân : “A Tỷ, thấy Phù Du chuyện đấy, chuyện ma quỷ hết bài đến bài khác, đáng tin lắm.”
Lưu thái hậu nhàn nhạt : “ phát lời thề độc .”
“Hắn là một đứa trẻ mười lăm tuổi mà cũng hiểu phát lời thề độc, quả thật là quá vội vàng. Lời tuyệt tình đến , hoặc là cực kỳ hận Hoàng đế, hoặc là… là cố ý diễn một vở kịch để khác tin tưởng . A Tỷ tra qua, đây căn bản từng gặp Hoàng đế, ngắn ngủn mấy ngày, thể hận Hoàng đế đến mức đó? Vậy chỉ một khả năng, đang diễn kịch cho A Tỷ xem.”
Lưu thái hậu dừng : “Ừm, ngươi cũng sai.”
Lưu tướng quân : “A Tỷ, theo thấy, đứa trẻ thật sự đơn giản, vẫn nên tìm cách, hoặc là diệt trừ, hoặc là thu làm của riêng, tuyệt đối thể để chạy thoát.”
“Cứ để đó .” Lưu thái hậu dường như vẫn còn chút do dự, nhíu mày, tạm thời gác chuyện xuống: “Trời tối , ngươi mau cung , cứ ở mãi chỗ tỷ tỷ thì thể thống gì?”
Lưu tướng quân dậy, hành lễ cáo lui: “Miền Nam gửi đến một gốc san hô đỏ thẫm, lẽ ngày mai sẽ tới. Ngày mai cung, mang san hô đến đây.”
Lưu thái hậu kiên nhẫn xua tay: “Được , , Trường Nhạc Cung chất còn chỗ chứa nữa.”
*
Khi bước khỏi Trường Nhạc Cung, Phù Du thở phào nhẹ nhõm.
Y cõng rương sách, đường cung.
Phía truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. Phù Du đầu , Hoàng đế “Tần Câu” đang theo y.
“Phù Du, ngươi thật ?”
Phù Du gật đầu, nghiêm mặt : “ .”
“Ngươi một chút cũng ở ?”
“ .”
“Là vì Tây Nam Vương, đúng ?”
“Bởi vì là Tiểu Hoàng Tước.” Phù Du lướt mắt qua Hoàng đế, dừng Tần Câu đang phía xa hơn.
Tần Câu cúi đầu, dám đến gần.
Hắn còn khiếp đảm hơn cả “Tần Câu” giả.
Phù Du , nhàn nhạt : “Tiểu Hoàng Tước sinh chịu câu thúc, đúng ?”
Tần Câu đầu , mím môi, dám đáp lời.
Hắn sợ nếu đáp lời, sẽ mất cơ hội hòa giải với Phù Du.
Mặc dù mất .
Trời tối hẳn, Hoàng đế về. Trên đường cung, đèn cung đình sáng rực, bóng Phù Du đổ dài mặt tuyết.
Tần Câu giống như một chú ch.ó nhỏ, xa xa đuổi theo bóng lưng của y.
Tần Câu nghĩ, nếu Phù Du tức giận, bảo đừng theo, sẽ rằng cũng đang cung.
Phù Du giận, Phù Du chỉ im lặng ở phía .
Phù Du ngay cả một cành cây cũng để ý đến .
Rất nhanh đến ngoài cửa cung. Phù Du bước , từ xa, Hoài Ngọc ở cuối trường nhai thấy y, vội vàng tới.
“Sao hôm nay muộn thế? Ta còn tưởng ngươi c.h.é.m đầu …”
Hoài Ngọc thấy thị vệ canh giữ ở cửa cung, lập tức im bặt, lùi hai bước.
Hắn vẫy tay với Phù Du: “Ngươi mau đây .”
Phù Du khẽ đáp lời, bước lên phía .
Tần Câu cũng theo y, bước ngoài.
Hoài Ngọc tự nhiên ôm lấy cánh tay Phù Du, cố ý làm nũng mặt Tần Câu: “Sao hôm nay muộn thế? Người lo lắng cho ngươi lắm đó.”
Phù Du thật sự tâm trạng diễn trò, chỉ với , gì.
Tần Câu cứ thế theo lưng họ, chăm chú Phù Du.
Khi khỏi trường nhai, đón đến, bẩm báo Tần Câu: “Điện hạ, của chúng an bài xong, tùy thời thể động thủ.”
Tần Câu vẫy tay: “Không cần, về .”
Hắn bóng lưng Phù Du rời , chợt gọi một tiếng: “Phù Du…”
Phù Du định đầu , Hoài Ngọc giữ . Hắn thấp giọng nhắc nhở: “Này, đừng để ý đến , ngươi mà để ý đến là sẽ dính lấy đấy.”
Thế là Phù Du đầu , lập tức rời .
Cho dù Tần Câu quỳ xuống như Phù Du đây, Phù Du cũng sẽ thấy.
--------------------