Thụ Thế Thân Đã Hiểu Ra - Chương 11: Sai Lầm Trong Tính Toán

Cập nhật lúc: 2025-12-12 02:43:04
Lượt xem: 170

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói là thành , chi bằng là thị tẩm.

Lúc chạng vạng, Phù Du một đám hầu kéo , ấn thau tắm cọ rửa, tẩy đến làn da trắng nõn ửng hồng, hương thơm ngào ngạt.

Cũng thể trách bọn họ làm việc quá mức, rốt cuộc Tần Câu thể hiện rõ ý tứ như .

khi Phù Du thấy bộ y phục lụa mỏng như cánh ve, y vẫn nhịn hỏi: “Đây là Tần Câu yêu cầu ?”

Đám hầu : “Đây là quy củ thị tẩm trong cung, còn cả hương liệu, thể giúp công t.ử chịu đựng bớt khổ.”

Phù Du khựng : “Ta thích những thứ lắm.”

“Bệ hạ dặn dò chúng làm theo quy củ, Đỡ Công T.ử tạm thời nhẫn nhịn một chút.”

“Tần Câu cũng thích những thứ .”

“Này…”

Phù Du thuận thế : “Ta thích gì, các ngươi lui xuống , tự làm là . Các ngươi yên tâm, ở bên cạnh ba năm, đương nhiên thích gì, các ngươi mới đến, chỉ sợ là hiểu sai ý. Lui xuống , nếu chuyện gì cũng là của , sẽ khiến giận ch.ó đ.á.n.h mèo các ngươi.”

Đám hầu , do dự một lát, đáp ứng, đặt đồ vật xuống lui ngoài.

Sau khi họ rời , Phù Du liền trườn khỏi thau tắm, vứt bộ sa y công năng che chắn sang một bên, tìm một bộ y phục bình thường mặc – một chiếc áo lông thỏ dày dặn, ấm áp.

May mắn là y đang tắm trong phòng , nếu y còn chẳng bộ y phục t.ử tế nào để mặc.

Phù Du xuống bàn án, tò mò mở hộp hương liệu mà hầu để , dùng ngón tay khều một chút.

Y dùng làm gì, ngửi thử, mùi hương nồng đến mức làm y nghẹt thở.

Phù Du nghĩ ngợi, lấy bộ sa y lau ngón tay, đó cầm lấy lược tự chải tóc.

lúc , hầu ngoài cửa nhẹ giọng thông báo: “Đỡ Công Tử, Bệ hạ phái mang đồ tới.”

Phù Du đặt lược xuống, đến cửa. Thôi Trực hai tay nâng một chiếc khay gỗ, đưa một tấm vải đỏ gấp gọn gàng đến mặt y.

“Đỡ Công Tử.”

Phù Du khẽ nhúm một góc tấm vải, nhấc nó lên.

Đó là một chiếc khăn voan đỏ thêu hình cò trắng.

Tần Câu mới tặng y trang sức nhà họ Lưu, giờ tặng khăn voan đỏ của cô nương, xem cũng gì kỳ quái.

Tần Câu luôn là như , thích làm gì thì làm.

Phù Du đặt khăn voan đỏ : “Có thể làm phiền các ngươi, giúp mang mấy chiếc rương mà Bệ hạ ban thưởng hôm nay đây ?”

*

Thôi Trực về chính điện Dưỡng Cư Điện để bẩm báo.

“Bệ hạ, đồ vật đưa đến, Đỡ Công T.ử đang chải đầu, lát nữa sẽ xong ngay.”

Tần Câu vẫn vị trí, tay cầm tấu Chương, thản nhiên lên tiếng: “Ừm.”

Hắn nắm chặt thẻ tre, dường như để tâm lắm, nửa ngày cũng di chuyển dù chỉ một chút, ngón tay tự giác đập thẻ tre, phát tiếng lộc cộc.

Cũng chuyện gì lớn lao. Tần Câu thầm nghĩ, chẳng qua là dỗ Phù Du vui vẻ.

Phù Du vì chuyện y lập Hoàng hậu mà buồn bã vui suốt một thời gian.

Bồi Tiểu Hoàng Tước chơi đùa, quên hết thứ.

Chẳng bao lâu, Thôi Trực : “Bệ hạ, Đỡ Công T.ử sắp xong , Bệ hạ đổi một bộ y phục ?”

“Không cần phiền phức như .” Tần Câu chút do dự trả lời, nhưng đầu ngón tay vẫn nhẹ nhàng gõ thẻ tre.

Hắn dừng một chút, cuối cùng vẫn dậy, phòng trong.

Thôi Trực nhanh chân đuổi theo: “Hôm nay Bệ hạ cũng mặc màu đỏ ? Vui vẻ chút.”

“Lão già , trẫm thành , ngươi vui mừng cái gì?” Tần Câu mắng một tiếng, “Trẫm cố tình mặc màu đen.”

Thôi Trực bật , lui ngoài: “Lão nô nhiều lời, lão nô thỉnh Đỡ Công T.ử đây.”

Tần Câu một cái, một bộ y phục màu đen.

Không lâu , giọng báo tin vui của Thôi Trực truyền đến từ ngoài cửa: “Bệ hạ, Đỡ Công T.ử tới .”

Tần Câu chỉnh đai lưng, bước khỏi phòng trong.

Phù Du mặc y phục màu đỏ, mà mặc bộ y phục màu trắng ngọc mới làm cho mùa đông năm nay, đầu đội khăn voan đỏ Tần Câu ban thưởng, khăn voan là búi tóc khẽ lắc lư, rõ mặt Phù Du.

Một đám hầu vây quanh Phù Du, Thôi Trực đỡ tay Phù Du, dẫn y về phía .

Rõ ràng chỉ là một màn thành chẳng , còn chẳng bằng trò chơi đồ hàng của bọn trẻ con, nhưng khi Tần Câu thấy Phù Du về phía , y kìm tim đập nhanh hơn vài phần.

Hầu kết y lăn lên xuống, đó Thôi Trực đưa tay Phù Du đến mặt y.

Tần Câu nắm lấy tay Phù Du.

Tay Phù Du thật mềm mại, y là bàn tay điển hình của một sách, ngón tay thon dài trắng nõn, đầu ngón tay còn những vết xước nhỏ li ti do vuốt thẻ tre mà .

Chỉ là so với bàn tay thường xuyên cầm đao kiếm của Tần Câu, tay y xem như hơn nhiều.

Tần Câu vóc dáng cao lớn, bàn tay cũng lớn, nắm lấy tay y, thể bao trọn cả bàn tay y.

Phù Du cúi đầu, xuống đôi chân .

Tần Câu kéo y phòng trong, làm y xuống mép giường.

trong phòng, ngoại trừ nến đỏ dùng để chiếu sáng, còn gì khác.

Khăn voan đỏ, Phù Du thấy Tần Câu : “Tiểu Hoàng Tước, náo loạn nữa ? Ngươi vì lập Hoàng hậu mà làm khó , lợi ích gì? Ngươi rời xa thế gia một chút, chúng thể giống như .”

Phù Du dường như phản ứng gì, gật đầu, cũng gì.

Tần Câu cho rằng y ngầm đồng ý, giơ tay lên định vén khăn voan của y: “Vốn dĩ định thành , nghĩ , ngươi lẽ sẽ nghĩ, thì thành . Sính lễ xem ? Thích ?”

Khăn voan vén lên, vắt búi tóc của Phù Du, Tần Câu thấy bộ dạng y, liền gì nữa.

Phù Du cụp mắt xuống, gương mặt trắng nõn ánh nến đỏ và khăn voan càng thêm trong suốt như ngọc. Mái tóc búi gọn gàng, nhẹ nhàng rủ xuống hai bên má.

Tần Câu thấy chút kỳ quái, liền đưa tay lên, tháo một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc từ búi tóc y xuống. Một sợi tóc của Phù Du cũng theo đó rơi xuống, rủ vai.

Tần Câu mân mê chiếc trâm trong tay, xoay tới xoay lui xem xét, thẳng đến khi sờ thấy chữ “Lưu” nhỏ xíu lá trâm, y mới chợt nhận .

Đồ của nhà họ Lưu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thu-the-than-da-hieu-ra/chuong-11-sai-lam-trong-tinh-toan.html.]

Răng rắc vài tiếng, Tần Câu bóp gãy chiếc trâm, làm nó biến dạng.

Ánh mắt y trở nên âm trầm: “Cái là ai cho ngươi?”

Phù Du ngẩng đầu lên: “Ngươi quên ? Là ngươi ban sáng sớm thưởng cho …” Y hồi tưởng một chút từ ngữ : “Sính lễ.”

Phù Du khăn voan đỏ, búi tóc theo kiểu cô nương gia, búi tóc lộn xộn cài chiếc trâm ngọc màu xanh, vốn dĩ còn một chiếc mũ phượng, nhưng Phù Du cách đội, liền đem tất cả những thứ thể đội lên đầu đều đội hết.

Y cũng cách búi tóc, búi lỏng lẻo, chỉ cần nhúc nhích, trâm cài tóc liền sắp trượt xuống.

Thế nhưng cũng tạo nên một vẻ hỗn độn kỳ quái.

Y thoa phấn, nhưng dùng son môi, màu đỏ diễm lệ.

Phù Du mỉm với y, khóe môi nở một nụ nhàn nhạt. Y ý châm chọc, ánh mắt trong veo: “Sính lễ thích lắm, nhưng nghĩ ngươi thích, cho nên đội lên.”

Tần Câu cứng một chút, đó nhanh chóng vén khăn voan lên , gỡ hết những chiếc trâm cài tóc lộn xộn đầu y xuống, ném lên mặt đất.

Đen đủi.

Tần Câu : “Đừng làm loạn, thích, là thuộc hạ đưa sai .”

Phù Du mép giường, cúi đầu mũi chân : “Tần Câu, ngươi nghĩ sẽ vui vẻ vì thành như ?”

Tần Câu đỡ lấy đầu y, hiếm sự kiên nhẫn với y: “Thuộc hạ nghĩ sai , ngày mai sẽ cho cho ngươi.”

Phù Du vuốt mái tóc xõa xuống, cân nhắc từng lời, cố gắng làm Tần Câu tức giận: “ hiện tại thành với ngươi, về nhà.”

Y ngẩng đầu sắc mặt Tần Câu, khi y nổi giận, y cẩn thận dịch sang một bên.

Những lời y từ sớm, còn hai , nhưng Tần Câu dường như từng thấy.

Bây giờ hẳn là thấy .

Phù Du dậy, đó chạy .

Không ngờ Thôi Trực dẫn theo một đám tiểu thái giám đang lén ngoài cửa, y kéo cửa mở , một đám nội thị liền đổ ập xuống mặt y.

Phù Du đỡ Thôi Trực một phen, giúp vững, đó với bọn họ, tự về.

Các tiểu thái giám khó hiểu, thấp giọng hỏi Thôi Trực: “Công công, Bệ hạ nhanh như ?”

Thôi Trực gõ nhẹ đầu tiểu thái giám: “Câm miệng, sống nữa ?”

Hắn sửa y phục, phòng trong.

Chỉ thấy Tần Câu lưng về phía cửa, ở bên trong, mặc dù thấy mặt, nhưng luồng khí tức vui quanh y đủ rõ ràng.

Y nhấc chân nghiền nát chiếc trâm cài tóc vứt mặt đất, sắc mặt âm trầm: “Ai làm?”

Đám hầu quỳ đầy đất, ai dám , là chính y làm.

*

Thôi Trực nhanh chóng một chuyến đến cung vua, tìm hai tên nội thị phụ trách việc .

Hai tên nội thị ấn trường kỷ, hai tay đ.á.n.h từng cái một bằng tấm ván.

Hai tên nội thị lúc đầu còn sức kêu oan.

“Oan uổng quá, chúng tiểu nhân oan uổng quá. Chúng tiểu nhân đều làm việc theo phân phó của Bệ hạ, đều lấy châu báu quý nhất xinh nhất, xin Bệ hạ minh giám.”

Đánh hai cái, tiểu thái giám bên cạnh Phù Du vội vàng chạy tới, vài câu tai Thôi Trực, Thôi Trực liền cho dừng .

Hai tên nội thị oan cũng thể , may mắn chỉ đ.á.n.h hai cái, cũng quá nặng.

Phù Du bảo tiểu thái giám cho bọn họ mỗi một ít bạc, bảo bọn họ xem thương.

Rõ ràng là Tần Câu tự phân phó, quý nhất, xinh nhất, bọn họ mang đến, Tần Câu hai mắt liền cho đưa đến cho Phù Du.

Bây giờ xảy sai sót, đổ cho bọn họ.

Sao là Tần Câu tự để ý?

Tần Câu đương nhiên sẽ thừa nhận .

*

Xử lý xong hai tên nội thị, Thôi Trực trở Dưỡng Cư Điện để bẩm báo.

Tần Câu mặt lạnh xong, đó ném sổ sách xuống, dậy về phía thiên điện.

Khi y qua, tiểu thái giám canh giữ ngoài cửa ngăn y : “Bệ hạ, công t.ử ngủ .”

Sắc mặt Tần Câu trầm xuống, liếc trong phòng, hỏi: “Sau khi trở về ?”

“Công t.ử trở về cả, ăn cơm xong, ở gốc cây hoa mai phía điện một lát, trở về.”

Tần Câu dùng ánh mắt sắc bén bức lui tiểu thái giám, đó đẩy cửa .

Phù Du quả thật ngủ say, trong phòng đèn nến đều thổi tắt.

Tần Câu sờ soạng đến giường, xuống bên cạnh y, tựa gối mềm, túm túm mái tóc Phù Du xõa gối.

“Sinh khí? Hai tên thái giám làm lỡ việc của ngươi xử trí, cũng cho khác tìm trang sức mới cho ngươi. Ta thật sự chú ý đó là đồ của Lưu thái hậu, ngươi đội lên mới nhận .”

Phù Du để ý đến y, ngủ say . Tần Câu nghĩ ngợi, xoa xoa đầu y: “Tiểu Hoàng Tước, ngươi búi tóc kiểu cô nương gia trông khá xinh , chỉ là trang sức lắm, chờ trang sức mới mang đến, bảo bọn họ tìm cho ngươi hai bộ váy để mặc.”

Phù Du “tạch” một tiếng dậy, đầu y, nghiêm mặt : “Ta mặc.”

Tần Câu một tiếng, ôm lấy y: “Vậy ngươi gì? Mấy ngày nữa thành ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Không cần, nếu thế gia , cục diện mà ngươi khổ tâm xây dựng sẽ hủy ?” Phù Du giống như đang giận dỗi, mà như đang nghiêm túc suy xét cho Tần Câu, “Ta tạm thời thành với ngươi, Tần Câu, chẳng lẽ ngươi thành với ?”

Nụ mặt Tần Câu khựng , y…

Có lẽ y , lẽ, y dám thừa nhận.

Vì thế y hỏi Phù Du: “Vẫn còn giận vì chuyện lập Hoàng hậu ?”

“Ta giận, dù ngươi vẫn luôn như .” Phù Du với y, vươn tay, sờ sờ n.g.ự.c y, “Tần Câu, ngươi sẽ hối hận , nếu, thật sự quỳ xuống, cầu xin ngươi, buông tha Yến Gia Đại Công Tử, ngươi thể …”

Tần Câu phủ lấy mặt y, mắt y: “Tiểu Hoàng Tước, đừng mê sảng, tuyệt đối hối hận.”

Y dừng một chút: “Cái tên bạch kiểm rốt cuộc ? Chẳng cũng đạp lòng bàn chân ? Ngươi đừng động đến . Ngươi cứ luôn nhắc đến , thật sự sẽ nhịn rút đao g.i.ế.c .”

Tần Câu , cúi sát , lau giọt nước mắt mặt Phù Du, thuận miệng : “Đừng , ngươi mặc váy đội trang sức cầu xin , sẽ suy xét một chút.”

--------------------

Loading...