Vừa về ký túc xá bao lâu, nhận tin nhắn từ một lạ.
[Hôm nay cùng ăn tối, 6 giờ, gặp ở cổng Tây trường.]
Tôi: [Ai đấy?]
[Lục Thanh Yến.]
Tôi cầm điện thoại, ngẩn một lúc. Khi bừng tỉnh, lập tức tắm.
Lục Thanh Yến là cầu kỳ, chắc thích sự luộm thuộm. Tôi chỉnh chu kẻo làm phật ý .
Đại Tráng trêu đùa: "Ê ê, bạn Liệt nhà thế , hẹn hò ?"
Tôi nghĩ bụng, hẹn ăn cơm với khác, cũng coi như hẹn hò nhỉ?
Thấy gật đầu, Đại Tráng lập tức biến sắc: "C.h.ế.t tiệt! Cậu nghiêm túc đấy ! Dám lén tán gái lưng em!"
Không suy nghĩ nhiều, buột miệng: "Không con gái."
Tôi rời khỏi ký túc xá trong sự im lặng kỳ quặc của Đại Tráng.
Lục Thanh Yến mặc bộ vest phẳng phiu, thong thả đối diện .
"Tôi... từng đến chỗ sang trọng thế bao giờ."
Tên nhà hàng là một chuỗi dài ngoại ngữ, cũng chẳng hiểu. Lục Thanh Yến đây là nhà hàng món Pháp.
Ngay cả nhân viên phục vụ cũng vận đồ vest chỉnh tề, chỉ mỗi là ngoại lệ. Tôi cúi bộ đồ thể thao . Rõ ràng thoải mái dễ chịu, nhưng cảm thấy tự nhiên.
"Là sơ suất, nhưng cũng cần quá gò bó, phòng riêng chỉ hai chúng thôi."
Lục Thanh Yến dậy cởi áo khoác, tháo khuy cổ áo, kéo nhẹ cổ áo. Xương quai xanh trắng nõn lớp áo sơ mi lấp ló.
"Chưa chính thức giới thiệu, là Lục Thanh Yến, năm ba, khoa Khoa học Máy tính trường Kỹ thuật."
Tôi bật dậy, nắm lấy bàn tay đang đưa . Bàn tay Lục Thanh Yến nhỏ hơn nhiều, cảm giác khác biệt. Mềm mại như búp măng, mịn trắng.
"Tôi… tên là..."
"Cậu tên Trần Liệt, năm nhất, khoa Huấn luyện Thể thao trường Thể dục, công nhân 91741, nhớ nhầm chứ, thầy Trần?"
"Chuẩn , trí nhớ thật."
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ: "Thiếu gia Lục, món ăn chuẩn theo yêu cầu của ngài."
"Mang hết một lượt ."
Lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng. Lục Thanh Yến rút tay về, xuống ghế. Hơi ấm vẫn còn lưu trong lòng bàn tay , nóng đến rát .
Khi tỉnh táo , bàn bày đầy những món ăn tinh xảo. Dù gọi tên , nhưng mùi thơm quả thật hấp dẫn. Tôi nuốt nước bọt ừng ực, nhưng...
"Phần của ít thế ?"
Trước mặt bày chục món, mỗi món đều đầy ắp. đĩa mặt Lục Thanh Yến chỉ một chút xíu, chỉ đủ nhét kẽ răng .
"Tôi ăn ít, nhưng ăn lắm. Món ngoài cùng bên trái làm từ hàu Saint-Brelade, cho sức khỏe, học thể thao như nên ăn nhiều. Có sức thì mới luyện tập ."
Thấy cầm dĩa, nghi ngờ gì, bắt đầu ăn món hàu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/tho-sua-ong-nuoc-ngoc-nghech/chuong-2.html.]
Đồ ăn nhà hàng ngon thật!
Từ chỗ nhai nhỏ nhẹ lúc đầu, chuyển sang ăn ngấu nghiến về . Đến khi ăn nửa chừng, mới nhận cách ăn của thật thiếu lịch sự.
Ngẩng đầu lên, thấy Lục Thanh Yến đang với vẻ thích thú: "Sao ăn nữa?"
Tôi bối rối cầm khăn ăn lau miệng: "... Để chê ."
"Cách ăn phóng khoáng, tự do của thích đấy, ở đây ngoài, cứ thoải mái ăn ."
Mặt lập tức nóng bừng. Chưa từng ai khen cách ăn của cả. Anh là đầu tiên.
Chỉ càng về , càng cảm thấy khó chịu: "Anh... chân ... chuột rút ?" Từ nãy đến giờ, chân thỉnh thoảng cọ bắp chân .
Lục Thanh Yến tháo kính , đôi mắt như chứa đầy sắc xuân.
Yết hầu kiềm nuốt ực một cái.
"Ừ, hình như là chuột rút thật, giúp xoa bóp ?"
Điều đương nhiên làm khó - một sinh viên thể thao. Tôi nắm lấy mắt cá chân , nhẹ nhàng xoa bóp, nhưng trong lòng khỏi thầm nghĩ.
Rõ rằng hôm đó, m.ô.n.g căng tròn, mắt cá chân nhỏ thế, một tay ôm trọn. kịp nghĩ thêm, yên.
"Anh... đừng cử động, như thế ... khó xoa bóp lắm."
Lục Thanh Yến cúi mắt xuống, giọng ngậm ngùi: "Xin , chân chuột rút, nó lời."
Khi xoa bóp xong, đẫm mồ hôi. Tôi ghế hồi lâu mới dám dậy.
Tôi lấy đồ mua ở siêu thị trong ba lô đưa cho Lục Thanh Yến: "Đây là món quà đền bù vì làm giận, còn lo liên lạc với thế nào, ngờ chủ động hẹn gặp."
"Lần thực là của , vô cớ nổi cáu với , thấy ương bướng chứ?"
Tôi vội vàng xua tay: "Không ."
Lục Thanh Yến mở túi ni lông, biểu cảm lập tức đông cứng: "Đây là..."
"Quần lót cotton, luôn dùng hãng , thoáng khí bí, mà còn rẻ nữa."
Dù miệng rẻ, nhưng đây thực là loại đắt nhất của hãng. Hai chiếc tốn 99 tệ.
"Cảm ơn, thích, tiếc là chỉ mặc đồ lụa thôi."
"Hả? Quần lót còn loại bằng lụa?"
Lục Thanh Yến khẽ : "Cậu nhiều điều lắm , dịp thể từ từ chỉ . cotton mới mặc sẽ dị ứng, nếu là cotton cũ thì lẽ ."
Ánh mắt liếc nhẹ, dừng ở một chỗ. Tôi lập tức cứng , ứng phó thế nào: "Anh... ý là..."
"Sao sợ thế, đùa đấy, đồ mới giặt thì cũng thành cũ thôi mà?"
Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Thì là đùa... Tôi đang nghĩ đòi quần lót cũ của khác chứ..."
Sắc mắt Lục Thanh Yến thoáng chút tối , khó nhận . Lúc tính tiền, vội vàng rút ba tờ 100 tệ từ túi : "Để trả."
Lục Thanh Yến cũng từ chối, : "Tốt, , mời đến nhà ăn cơm."
Anh rút từ tay một tờ 100 đưa cho nhân viên phục vụ. Trái tim đang treo lơ lửng của cũng hạ xuống.