THIẾU NIÊN ẤY LẠI MUỐN NHẢY LẦU - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-10-03 15:07:16
Lượt xem: 593

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau tỉnh dậy đó, phát hiện rơi một vòng lặp kinh hoàng thể thoát . Dù cố gắng thế nào nữa, em gái vẫn sẽ c.h.ế.t vì tiền phẫu thuật. Công ty vẫn sẽ phá sản vì trò chơi đó mắt.

Khi trải qua hết đến khác với đủ cách chết, cuối cùng hiểu, nhất định cứu lấy thiếu niên .

Mọi nguồn cơn đều bắt đầu từ cú nhảy lầu của .

Nghĩ đến những phận bi thảm và bất lực đây, càng thêm phẫn nộ: “Diệp Dục, cho ông đây!”

Thiếu niên thấy tên , hình khẽ khựng một chút, nhưng hề dừng, hai tay nắm chặt lấy lan can ban công.

Bà thím đang sợ hãi co ro một bên thò đầu kinh ngạc: “Ôi! Trong nhà đó thật sự , cứ tưởng chuyển ?”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ngay đó, giọng bà thím cao vút lên: “Á! Cậu bé , định làm gì thế?”

Tôi hừ lạnh một tiếng, vứt con d.a.o dùng để đe dọa bà thím, nhảy phắt sang ban công bên : “Thím thấy ? Cái tên ôn thần , kéo giá nhà của cả khu chúng xuống đấy!”

khoảnh khắc lật qua và tiếp cận, thiếu niên lao thẳng từ ban công xuống. May mà nhanh mắt nhanh tay, kịp thời lao tới ôm lấy eo giây phút cuối cùng.

Cậu thật sự yếu ớt, ngất lịm ngay trong vòng tay .

Sờ lên hình gầy trơ xương của , một cơn vô danh hỏa bỗng trào lên trong lòng . Cứ tiếp tục hành hạ bản như thế , cho dù nhảy lầu thì cũng sống chẳng còn mấy ngày.

Rốt cuộc trải qua những gì?

4.

Khi thiếu niên tỉnh , cảnh sát mới thành lời khai của .

Đáng lẽ đưa về đồn, nhưng nhờ bà thím sức bảo lãnh: “Thằng bé chỉ là quá lo lắng thôi, cũng thương, bỏ qua .”

Rồi bà kéo tay : “Thấy , bà thím với cháu , chuyện gì thì thẳng, dùng d.a.o hù dọa nữa nhé.”

Tôi đáp, lặng lẽ cúi đầu lắng cảnh sát giáo huấn. Trong đầu thầm tính toán lát nữa sẽ trút hết oán khí lên đầu tên nhóc .

Về đến phòng, thấy thiếu niên cuộn tròn trong góc, dùng chăn che kín cơ thể, tâm trạng căng như dây đàn của cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

nữa, tạm thời cũng xem như cứu cái mạng sống của vị “cha ruột” .

Tại là tạm thời?

Chưa kể đến những vết thương lớn nhỏ , chỉ riêng cái thể bỏ đói bao nhiêu ngày mà giờ vẫn còn một thở, quả thật là trời phù hộ .

Tôi giúp lau sạch vết m.á.u nâu đỏ khô từ mấy ngày sàn nhà, lấy một bộ chăn ga gối đệm mới .

5.

Tôi bật bếp, đổ nước nấu mì gói.

Từ đầu đến cuối, thiếu niên một lời, thậm chí thèm liếc lấy nửa phần. Mặc kệ một lạ đang tự tiện làm thứ trong nhà .

“Ăn .” Tô mì gói bốc khói nghi ngút, dùng đũa gắp quả trứng ốp la , đặt bát nhỏ cho nguội bớt, đưa đến tận miệng .

Thiếu niên nắm chặt chăn, che khuất mặt, chỉ để lộ đôi mắt tĩnh lặng, vô hồn như chết, mang dáng vẻ thà c.h.ế.t cũng chịu khuất phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-nien-ay-lai-muon-nhay-lau/chuong-2.html.]

“Kén ăn?” Tôi bực đến tả xiết.

Liền trực tiếp cho quả trứng còn dính nước mì miệng , nhai ngấu nghiến: “Ngon thật.” Ngon hơn hẳn món kháng sinh uống kèm rượu .

Tôi ăn sạch cả mì và nước trong một .

Đôi mắt thiếu niên khẽ run lên, trốn cả trong chăn.

Tôi tức quá bật : “Được , để làm cho món khác!”

Tôi xé thêm một gói mì hải sản. Lần còn thêm một cây xúc xích cho .

Tôi bưng tô mì khỏi bếp, nụ giả tạo mặt còn kịp treo lên cho định.

“RẦM!”

Sau tiếng động lớn, chuông báo động vang lên chói tai.

Tôi về phía cánh cửa ban công đang mở toang và lay động trong gió. Tô mì trong tay nóng bỏng, nhưng bộ m.á.u huyết trong lạnh từng tấc.

Giá nhà của

Cái tên “cha ruột” , lẽ kiếp là vận động viên nhảy cao, cứ nhảy mãi dứt thế ?

Tôi nhắm mắt , cố gắng thuyết phục bản chấp nhận cái c.h.ế.t thứ bảy của Diệp Dục.

6.

Lần trùng sinh tiếp theo, dùng phương pháp cũ kéo thiếu niên nhà, cảnh sát giáo huấn một nữa.

Lần , ngay khi Diệp Dục tỉnh , trực tiếp đánh ngất , đó dùng dây thừng trói chặt.

Lúc nhân viên giao hàng gõ cửa, thiếu niên tỉnh dậy, đôi mắt còn mơ màng.

Tôi xé bao bì, bưng bát cháo gọi, xuống mép giường , thổi nguội đưa đến bên môi, “Uống .”

Thiếu niên cố thử giãy giụa sợi dây tay nhưng thoát , bặm môi mặt .

Hừ! Cái tính khí của đây, thật sự hất thẳng bát cháo mặt .

Hai bên đang giằng co thì điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn.

Là em gái đang ở bệnh viện.

[Anh, thử dùng miệng xem ?]

Tin nhắn ngay đó là hỏi em gái, nếu một chịu ăn cơm thì cách nào.

Tôi nghi ngờ con bé xem phim truyền hình quá nhiều.

Tôi trả lời: [Là con trai.]

[Thật hả? Vậy thì càng làm chứ (mong chờ).]

Loading...