Thiếu Gia, Tôi Không Muốn Thử “Đồ Chơi” Đâu! - Chương 4

Cập nhật lúc: 2025-11-17 14:59:44
Lượt xem: 862

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi đột nhiên c.ắ.n mạnh chiếc lưỡi đang khuấy đảo trong miệng . Kỳ Dã đột ngột dậy, ngước mắt , bắt gặp ánh mắt ghét bỏ hề che giấu của .

Anh sững sờ, ngây hai giây đột nhiên đẩy , lạnh lùng quát lớn:

“Cút ngoài!”

Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng, nhanh chóng chuồn . Khoảnh khắc mở cửa, liếc thấy Kỳ Dã hất tung những món đồ chơi nhỏ của xuống đất, vỡ tan tành.

Kỳ Dã coi trọng những thứ đồ chơi đó đến mức nào, rõ nhất. Ngày trở về, tận mắt thấy Kỳ Dã cất chúng két sắt, còn khóa ba lớp.

Thế mà bây giờ, đập nát tất cả những thứ đó, rõ ràng là tức điên lên . Chờ bình tĩnh , xử lý e là chính .

chạy nữa, vô vị quá. Dù chạy cũng sẽ bắt , sống những ngày tháng thấp thỏm lo sợ. Tôi cứ như con chuột trong cống rãnh, luôn trốn chui trốn lủi, còn Kỳ Dã thì như con mèo nhàn nhã, tận hưởng sự bất an và sợ hãi của , cuối cùng, khi tưởng an thì giáng cho một đòn chí mạng.

May mà là trẻ mồ côi, đời chẳng ai điều gì đáng để bận tâm.

Trăm năm , ai cũng sẽ hóa thành một nắm đất vàng, chẳng qua là sớm hơn vài chục năm thôi. Biết , ông trời thương tình cho đầu t.h.a.i thành con trai của Kỳ Dã, đến lúc đó sẽ hành hạ đến c.h.ế.t mới thôi.

Nghĩ một hồi, ngủ . Tỉnh dậy là buổi chiều, chút thắc mắc, giờ ai gọi làm.

Vừa mở điện thoại, thấy đội trưởng đội vệ sĩ tag nhóm chat:

【Chu Hành điều chuyển vị trí, từ vệ sĩ riêng xuống thành vệ sĩ bình thường, nội dung công việc là bảo vệ an cho khu nhà.】

Tôi sững sờ.

Chỉ thôi ?

Tôi chọc Kỳ Dã tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t, mà chỉ giáng chức ? Việc dễ dàng bỏ qua như giống phong cách của chút nào.

Đến khi tắm rửa xong, tuần tra trong khu nhà, vẫn hiểu. Thậm chí còn nghi ngờ lẽ c.h.ử.i sướng tai quá, nên mới tìm cho một vị trí thoải mái như .

Tuy tiền kiếm nhiều như , nhưng ít nhất cũng an , vì Kỳ Dã mà đ.á.n.h đập, quả thật quá sướng.

Tôi làm việc ở khu nhà sung sướng tận mây xanh, nhưng mặt Kỳ Dã thì càng ngày càng đen. Mỗi ngang qua , đều cảm thấy lạnh buốt đến mức thể cảm.

Cứ như , qua ba ngày, bắt đầu cảm thấy thoải mái.

Tôi tắt đèn chuẩn ngủ thì lâu , cửa phòng ai đó đạp mạnh một cái.

Tôi lập tức bật đèn lên, liền thấy Kỳ Dã say khướt bước , vẻ mặt khó coi.

Anh đang thoải mái cuộn giường, nghiến răng nghiến lợi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-toi-khong-muon-thu-do-choi-dau/chuong-4.html.]

“Mấy ngày ở bên cạnh , sống sung sướng quá nhỉ? Cậu rốt cuộc còn nhớ là vệ sĩ của ai ? Tôi tìm , sẽ đến tìm ? Chu Hành, mấy ngày nay nhớ đến mất ngủ trắng đêm, sắp phát điên . Sao thể ngủ ngon lành như ?”

Tôi trả lời thế nào, dù thì mấy ngày nay thực sự ngủ ngon, còn vì vết thương nào mà ngủ ngon hơn nhiều.

cần thiết giải thích những điều với một kẻ say.

“Thiếu gia, say , đưa về phòng nghỉ ngơi.”

Tôi định dậy đưa Kỳ Dã về phòng thì chọc giận vị thiếu gia ở điểm nào.

Anh nhanh chóng bước tới, một tay đè mạnh xuống giường, vẻ mặt hung tợn, khẩy một tiếng:

“Sao hả, khó chịu khi thấy đến thế , Chu Hành? Cậu từ bỏ ư, . Tôi cho , cả đời sẽ ở bên , sẽ buông tay .”

Nói xong, đạp bỏ giày, cởi áo khoác vứt xuống sàn, ôm lăn trong chăn.

Tôi hành động của làm cho choáng váng, nhất thời phản ứng kịp. Đến khi hồn, Kỳ Dã ôm chặt lấy eo , vùi đầu n.g.ự.c , tùy ý hít hà mùi hương .

Tôi lập tức giơ tay đẩy :

“Anh ngủ thì về phòng mà ngủ.”

Giây tiếp theo, tay nắm lấy. Kỳ Dã đột nhiên mở mắt, đáy mắt sâu thẳm, tối tăm, ẩn hiện d.ụ.c vọng. Anh nhích về phía , như :

“Cậu mà còn động đậy, tối nay khỏi ngủ luôn. Tôi sẽ bỏ qua cho thứ hai , Chu Hành.”

Tôi dám động nữa, ngoan ngoãn bên cạnh Kỳ Dã. Anh khẽ một tiếng, giơ tay vuốt nhẹ mặt như ban thưởng: “Ngoan lắm.”

Nói , ôm trọn lòng, chìm giấc ngủ.

Tôi mà, Kỳ Dã thể buông tha cho . Mấy ngày trôi qua, trở thành vệ sĩ riêng của .

Sau khi làm việc xong, theo thói quen đến quán bar uống rượu gây rối.

Mấy ngày đánh, nghĩ đến cảm giác đó, khỏi rụt rè, ngay cả răng cũng ê ẩm.

Hành động của Kỳ Dã thấy. Anh vẫy tay gọi . Khi đến gần, kéo cà vạt của , ghé sát tai :

“Có đ.á.n.h ?”

Tôi định gì đó kiểu như làm của , hoặc chơi món đồ chơi nào đó với .

Tôi dứt khoát trả lời, cũng tức giận, hiếm hoi lắm mới bình tĩnh với :

“Chu Hành, tại bao giờ lời khuyên của ? Rõ ràng sẽ đánh, nhưng vẫn cứ làm.”

Loading...