Trong xe chìm im lặng.
Chúng cứ thế giằng co, ai lời nào .
Cho đến khi nhịn hắt một cái.
Hách Liên Dực lập tức đầu, vẻ mặt căng thẳng kéo tay , đặt lòng bàn tay để sưởi ấm.
Thấy , nhanh chóng thu vẻ mặt, ánh mắt tiếp tục về phía .
“...”
Tôi rút tay , nhưng rút .
Thôi thì cứ để mặc .
Hách Liên Dực đúng là trưởng thành , giận dỗi kéo dài lâu như .
Trước đây nhiều nhất là khi thèm ăn, lời, sẽ lạnh mặt vài câu, nhưng nhanh đó sẽ dịu giọng dỗ dành .
Thế mà ngày hôm nay thể nhịn chuyện với suốt một thời gian dài.
Chỉ là lạnh mặt bưng thuốc cho , thúc giục uống; lạnh mặt đưa khăn tắm, sấy tóc cho ; lạnh mặt sưởi ấm giường cho ...
Lúc ngủ, vẫn ôm , giữ trong vòng tay.
Cả hai đều bướng bỉnh, ai lời nào.
Cho đến khi lơ mơ sắp ngủ, thấy giọng u oán vang lên từ đầu: “Đồ hư hỏng, đồ ngốc nghếch, đồ khờ dại, đồ vô lương tâm...”
Tôi sắp ngủ , buồn ngủ chịu nổi, cứ lẩm bẩm bên tai, thật sự là khổ tả xiết.
Thế là vùi đầu sâu hơn, cố gắng thoát khỏi “ma âm”.
vẫn cứ .
Tôi nhíu mũi: “Đừng lẩm bẩm nữa sư phụ...”
Anh khẽ hừ một tiếng: “Nói cũng nữa ? Em đừng quên hôm nay xe em ...”
Thấy dấu hiệu dài dòng, vội vàng ngẩng đầu lên, ghé sát khóe môi hôn loạn xạ.
Vừa hôn dỗ dành một cách nũng nịu: “Em sai chồng ơi––”
Quả nhiên nữa, chỉ là bàn tay đặt ở eo siết chặt hơn.
Ngay khi tưởng cuối cùng cũng yên tĩnh ngủ một giấc ngon lành.
Tôi thấy khẽ thở dài.
“Vợ , Vãn Vãn, bảo bối, em sống lâu trăm tuổi, bình an vô sự. Tôi cần ai khác, chỉ mãi mãi ở bên em thôi.”
Tôi ngẩn , hóa giận vì chuyện .
Trận chiến lạnh nhạt chính thống chính thức kết thúc nửa ngày.
Chắc là vì câu vô tình thốt xe, hai ngày Hách Liên Dực đưa đến phòng khám tâm lý.
Nào là đánh giá mức độ lo âu, đánh giá mức độ trầm cảm, SCL90... đủ loại thang đo tâm lý đều làm qua, còn trò chuyện với chuyên gia tư vấn tâm lý một .
Kết quả gì bất thường, Hách Liên Dực mới yên tâm.
Vừa thấy buồn cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-yeu-duoi-duoc-dai-lao-cung-chieu-len-tan-troi/chuong-9.html.]
Trước đây từng nghĩ rằng, sẽ một như quan tâm đến thứ của đến thế, chịu đặt trong lòng, cam tâm tình nguyện cưng chiều .
Thì một đời tồi tệ của , cũng thể cuộc gặp gỡ may mắn như .
Không vì dạo khẩu vị hơn nhiều mà cảm thấy béo lên.
Má cũng thịt .
Khi hỏi Hách Liên Dực, đồng ý: “Béo chỗ nào? Tối nào cũng ôm, thấy gì cả.”
“Vẫn ăn nhiều hơn nữa.”
Buổi tối khi ngủ, cứ vặn vẹo trong lòng , chịu bỏ cuộc hỏi: “Anh thử cảm nhận xem, béo lên ?”
Anh trả lời, mà nhíu mày “hít” một tiếng.
Cảm nhận điều gì đó, dừng dám động đậy nữa.
Anh bất lực , vẻ mặt u oán: “Động thì động nhiệt tình, chạm thì .”
Nói định dậy tắm.
Thấy ba ngày hai bữa tắm nước lạnh, cũng áy náy.
Thế là khi dậy, vươn tay móc lấy cổ .
“Nhẹ thôi.” Tôi lí nhí , “Chắc .”
Mấy thứ lén lút chuẩn ở đầu giường đều thấy hết .
Thật cảm thấy cũng quá yếu ớt , đến cả chuyện đó cũng thể làm.
Hách Liên Dực lâu, ánh mắt nóng bỏng đến mức khiến sợ hãi.
Ngay khi nhịn lùi , cúi đầu hôn xuống.
Hơi nóng từ khóe môi rơi xuống .
Anh khẽ : “Không thoải mái thì .”
Không ngờ, rõ ràng chuẩn đầy đủ, nhưng Hách Liên Dực trong quá trình cũng vô cùng cẩn thận, thứ dường như đều thuận lợi.
Sáng hôm , vẫn sốt nhẹ.
Anh vội vàng mời bác sĩ đến.
May mắn , bệnh nghiêm trọng, cả mức độ lẫn triệu chứng đều hơn nhiều so với những ốm đây.
Sau khi tiễn bác sĩ , đút thuốc cho uống.
Hách Liên Dực chen chúc giường cùng , một tay vuốt ve tóc .
Nhìn nhíu mày liên tục: “Rốt cuộc là bước nào xảy vấn đề?”
Ai mà cái cơ thể rách nát của chứ.
Anh áy náy, một khắc cũng rời .
Tôi thì , cảm thấy cũng chẳng gì.
Dù thì tối qua cũng sướng.
Ừm, còn thử nữa.