Thiếu gia thật trở về, tôi được thăng chức thành Chị dâu - 6

Cập nhật lúc: 2025-11-06 05:09:17
Lượt xem: 2,879

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tôi rúc cổ , dán làn da ấm áp, cảm nhận nhịp đập trong máu:

 

“Ông già sai tìm em, em chạy trốn, nhận tin gặp chuyện… em tưởng ông tay với …”

 

Hạ Dung Tự thở dài:

 

“Trong mắt em, vô dụng đến ? Đến một ông già cũng xử lý nổi?”

 

Tôi sụt sịt: “Ông già đó là ông nội mà.”

 

Hạ Dung Tự nhấc lên, môi mềm khẽ cọ khóe mắt đỏ hồng của :

 

“Mấy chuyện đó quan trọng, Tiểu Dư lâu chủ động ôm như .”

 

Tôi ngẩng đầu , trong đôi mắt đen như mực bóng dáng của .

 

Chết tiệt.

 

Anh chỉ cần thế thôi ?

 

Chỉ cần ôm, hôn thôi ?

 

Mũi cay xè.

 

Tôi áp mặt lên, vụng về chạm môi .

 

“Cho ôm, đều cho ôm, cũng cho hôn.”

 

Cảm giác mềm mại, ấm áp, khiến luyến lưu.

 

Chẳng hề đáng sợ như từng nghĩ.

 

Ánh lạnh trong mắt Hạ Dung Tự dần tan .

 

Anh nâng mặt lên, như đang thưởng thức cây kem sắp tan chảy.

 

Nhẹ nhàng, chút ẩm ướt.

 

Cổ họng phát tiếng nén nhịn.

 

“Bảo bối ngoan.”

 

“Vậy thì… cảm ơn ông già mới .”

 

Hai má cọ sát .

 

Giây tiếp theo.

 

Cháu trai ruột khác của ông già hấp tấp xông .

 

“Anh Dung, … chứ?”

 

Mặt Trình Cảnh đổi, cũng yên.

 

cả toát khí chất “chấn động tâm linh”.

 

Sững sờ mất mười mấy giây.

 

Như thể cố nuốt trôi cảnh tượng mắt.

 

Mặt lúc xanh lúc đỏ, tay chân lóng ngóng đóng cửa bỏ .

 

Trước khi chạy còn cố lễ phép:

 

“Xin , hai, hai tiếp tục.”

 

Lần gặp .

 

Trình Cảnh , mặt cứng đờ, khóe miệng giật giật.

 

Ấp úng hồi lâu mới phọt hai chữ:

 

“Chị dâu!”

 

Tôi: ……

 

---

 

25

 

Tôi tìm thấy bản giám định quan hệ cha con của Trình Cảnh trong ngăn kéo của Hạ Dung Tự.

 

Ngày tháng ghi đó là bốn năm .

 

Hạ Dung Tự, cái lão đèn tường sớm !

 

Anh tắm xong bước , phần mặc gì, nước lăn từ cơ bắp đẽ chảy xuống, mất hút ở chỗ khăn quấn hờ quanh eo, bóng sáng theo từng bước lấp loáng.

 

Anh rút tập tài liệu khỏi tay .

 

Tôi trừng : “Anh từ lâu !”

 

Hạ Dung Tự cúi đầu cắn nhẹ má đang phồng lên vì tức:

 

“Em hỏi cái gì? Khi nào tìm Trình Cảnh? Hay khi nào em quan hệ m.á.u mủ với ?”

 

Tôi nóng từ làm cho choáng váng:

 

 

“Ý ? Không một chuyện ?”

 

Hạ Dung Tự ôm lên đùi:

 

“Tiểu Dư, báo cáo khám sức khỏe hàng năm của em, đều xem kỹ, phát hiện vấn đề cũng khó.”

 

Cái gì!

 

Tôi trợn mắt:

 

“Anh phát hiện từ khi nào?”

 

“Ừm, cụ thể thì quên , tìm Trình Cảnh thì mất thời gian hơn chút, chắc bốn năm , khi bố nuôi của qua đời, vẫn âm thầm chu cấp cho , để khổ, khi thời cơ chín muồi thì cố ý để rò rỉ chút tin với ông già, những việc đó cần lo nữa.”

 

Tay siết , giận dữ đ.ấ.m một phát:

 

“Anh em em ruột từ lâu ! Sao với em?”

 

Hạ Dung Tự nắm lấy nắm tay , cắn một cái:

 

“Nói để em chạy khỏi ?”

 

Hơi thở phả cổ :

 

“Dù thì… cũng nuôi em như em trai.”

 

Tôi trợn trắng mắt.

 

Lão đèn tường c.h.ế.t tiệt!

 

Hạ Dung Tự hạ giọng dỗ dành:

 

“Bảo bối ngoan, đừng giận.”

 

Tôi nuốt giận xuống, giả vờ như .

 

Giọng điệu lạnh tanh:

 

“Ừ, em giận.”

 

“Em chấp mấy ông chú già.”

 

Hạ Dung Tự nhíu mày, từ từ thẳng dậy, hỏi hiếm hoi trong đời:

 

“Ông chú già?”

 

Tôi cố tình đảo mắt đánh giá , vẻ mặt đầy lý lẽ:

 

“Không già chắc? Chúng cách tới ba thế hệ đó.”

 

Tôi giơ ba ngón tay mặt , nhấn mạnh nữa:

 

“Ba đời!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-tro-ve-toi-duoc-thang-chuc-thanh-chi-dau/6.html.]

 

Mắt Hạ Dung Tự híp nguy hiểm.

 

Sự thật chứng minh.

 

Chỉ vì cho miệng.

 

Phải trả cái giá cực đắt.

 

---

 

26

 

Hạ Dư là kẻ tham lam.

 

Những lời từng xoay quanh trong lòng vô .

 

Giờ thể thoải mái trút :

 

“Tiểu Dư, em là của .”

 

“Tiểu Dư của , là của , yêu em.”

 

Tôi nắm tay , mười ngón đan .

 

Cùng .

 

Giống như bao đêm thuở nhỏ ôm ấp.

 

Tôi thì thầm:

 

“Anh.”

 

---

 

27

 

Hạ Dư ngoại truyện:

 

Tôi ngu.

 

Ông già nhà họ Hạ già , mắt cũng mờ.

 

Không thấy , màn diễn hùng hồn của ông .

 

Bên im thin thít.

 

Ai mà thấy thủ đoạn của Hạ Dung Tự?

 

Cái cấu hình của Hạ Dung Tự.

 

Đặt tiểu thuyết là phản diện siêu cấp chính hiệu.

 

Còn Trình Cảnh.

 

Là tên thẳng tính, uốn lời.

 

Lời bóng gió của ông già hiểu, ngược còn làm cảm động.

 

Tôi tin Hạ Dung Tự ông già hành cho thê thảm.

 

Một màn khổ nhục kế.

 

Quá dở, chẳng cao minh tẹo nào.

 

đ.â.m thẳng tim .

 

Khiến tự phá vỡ vỏ bọc.

 

Tôi thích Hạ Dung Tự ?

 

Tôi .

 

Chỉ là.

 

Không chịu nổi khi thấy một .

 

Không chịu nổi khi buồn.

 

Không chịu nổi khi bên .

 

Ai bảo tài giỏi như .

 

Trở thành quan trọng nhất với .

 

---

 

28

 

Hạ Dung Tự ngoại truyện:

 

Tôi cảm giác thực với thế giới .

 

Như thể ngăn cách bởi một lớp kính.

 

Mờ mịt, im lặng.

 

Cho đến ngày đó, tiếng oe oe vang lên.

 

Ồn quá.

 

Cái miệng bé xíu răng .

 

Ồn ào thật đấy.

 

Tôi nhét bình sữa mồm nó, tiếng mới dừng.

 

Cả phòng đầy tiếng chùn chụt mút sữa.

 

Hồi bé thì bịt miệng, lớn lên vẫn bịt miệng.

 

Bàn tay nhỏ mềm yếu nắm chặt đốt ngón tay .

 

Nhiệt độ yếu ớt như .

 

Lại khiến nhớ mãi quên.

 

Từ ngày đó, biệt thự rộng lớn dường như còn yên tĩnh.

 

Đói thì gào, no cũng la, học thì chạy khắp nhà.

 

Người khác thì yên ắng, chỉ nó ồn.

 

Tôi ít khi mơ.

 

Mỗi mơ, đều là cảnh nó tan học về nhà.

 

Quăng cặp chạy về phía .

 

Đánh thua thì nhăn nhó, thưởng thì ngẩng cao đầu, trời mưa thì lấm bùn, hè nóng như cái lò.

 

Cứ thế “bịch bịch” chạy về phía .

 

Tôi dang tay ôm chặt lấy nó.

 

Đây là “tiếng ồn” thuộc về Hạ Dung Tự.

 

Lớp kính vỡ .

 

Là vì Dư.

 

---

 

-Hết-

 

 

 

 

 

Loading...