Thiếu Gia Thật Sống Lại Bắt Đầu Dưỡng Sinh - Chương 62

Cập nhật lúc: 2025-12-20 04:51:53
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng thí nghiệm dữ liệu thông minh của Đại học Q, buổi chiều vắng vẻ mấy bóng .

Hôm đó, một nữ sinh năm nhất nhập học giáo viên hướng dẫn mắng tơi tả vì làm sai liệu thí nghiệm, sướt mướt chạy . Trong lúc tinh thần hoảng loạn, cô về ký túc xá mới sực nhớ quên khóa cửa phòng thí nghiệm.

Cô vội vàng ba chân bốn cẳng chạy ngược trở . Trong phòng thí nghiệm lưu trữ nhiều dữ liệu hợp tác quan trọng giữa trường và các công ty công nghệ, cô dám tưởng tượng hậu quả sẽ khủng khiếp thế nào nếu dữ liệu mất cắp. Chỉ nghĩ đến thôi, chân cô run lẩy bẩy, mặt cắt còn giọt máu.

Trên đường , đàn khóa gọi điện thoại tới. Cô giật thót, nhưng hóa vì chuyện cửa nẻo, mà là đòi bài tập giáo viên giao. Nữ sinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng cảm giác áp lực dồn nén khiến tâm trạng cô càng thêm rối bời.

Đến cửa phòng thí nghiệm, cô lén trong.

"Tiêu đời .” cô nghĩ thầm, "bên trong ."

Cô lo lắng đẩy cửa bước , đập mắt là một bóng đang cạnh cửa sổ, lật giở các tập mẫu dữ liệu. Người đó lưng phía cửa, chỉ thấy dáng cao ráo, mái tóc đen, khung xương gầy nhưng yếu ớt, khoác chiếc áo blouse trắng toát lên khí chất tri thức lạnh lùng.

"Xin... xin chào?" Cô rụt rè lên tiếng.

Vì đối phương mặc áo khoác của phòng thí nghiệm nên cô tạm thời nghi ngờ là kẻ trộm.

Người bên trong tiếng động liền đầu .

"Đẹp trai quá."

Đó là suy nghĩ duy nhất hiện lên trong đầu cô gái lúc . Không kiểu trai choáng ngợp, mà là vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng toát từ đôi mắt cặp kính gọng bạc. Đôi bàn tay trắng trẻo thon dài đặt cuốn sổ dữ liệu càng làm tôn thêm vẻ xa cách và kiêu ngạo của .

khi mở miệng, giọng trầm ấm phá tan bầu khí băng giá, mang theo chút thiện bất ngờ.

"Thấy cửa khóa nên .” giải thích, "Tôi đến lấy một tài liệu, báo với phụ trách . Tôi ngay đây."

Cô gái bước , lặng lẽ quan sát đoán: "Anh cũng là sinh viên trường ạ?"

Đối phương cô, mỉm : "Em là sinh viên năm nhất ?"

"Vâng ạ." Cô gái gật đầu, tim đập nhanh hơn một nhịp, "Hôm nay em là về cuối cùng, giao khóa cửa nhưng quên mất..."

Những lời trách móc dạy đời của đàn mà cô tưởng tượng xảy . Anh chỉ thản nhiên, giọng nhẹ nhàng bình thản: "Anh thói quen mách lẻo , đừng lo. nhiều dữ liệu thí nghiệm là bí mật, nhớ chú ý nhé."

"Cảm ơn ạ." Cô gái đỏ mặt, cảm giác hoảng loạn ban nãy bay biến.

Sau khi đó rời , cô gái cứ thẫn thờ mãi. Nếu cuộc trò chuyện vẫn còn văng vẳng bên tai, cô sẽ nghĩ gặp ảo giác.

Rốt cuộc là ai nhỉ? Nhìn vẻ cũng là dân chuyên ngành khoa học dữ liệu. nửa năm học trôi qua, cô từng ai nhắc đến một nhân vật cực phẩm như ở các khóa . Người nổi bật như thế chắc chắn nổi tiếng khắp trường chứ.

Về đến ký túc xá, thấy cô cứ ngẩn ngơ, hội bạn cùng phòng xúm tra khảo. Sau khi miêu tả, cả đám lập tức trổ tài thám tử, phân tích dữ liệu và cuối cùng chốt hạ một cái tên.

Một cô bạn chỉ bức ảnh máy tính, vẻ mặt chán chường: "Đừng bảo với tớ là gặp nhé?"

Cô gái ghé mắt kỹ. Bức ảnh chụp sống động bằng thật, nhưng đường nét khuôn mặt thì trùng khớp . trong phòng thí nghiệm.

Thế là chỉ trong nửa giờ, bộ nữ sinh năm nhất truyền tai một thông tin động trời: Vị nam thần từng giành vô giải thưởng công nghệ thời đại học, sáng lập và điều hành một công ty công nghệ đình đám, hiện đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học Q nhưng hiếm khi lộ diện - trở về trường!

Cô gái còn đang choáng váng vì thế khủng của " lạ", thì dội b.o.m bởi hàng tá lời đồn đại về .

"Ai mà tin mới 23 tuổi chứ! 23 tuổi tớ còn đang lo c.h.ế.t đói là may ."

"Có tin đồn là cổ đông kỹ thuật của một công ty công nghệ mới nổi, thực đầu tư từ lâu ... Không cần hỏi cũng là con nhà trâm thế phiệt, gia thế khủng lắm nhưng kín tiếng, giờ tra google cũng chẳng thông tin gì về đời tư ."

"Bạn gái á? Nghe ."

"Tớ nghi yêu là robot thông minh quá. Các xem mẫu robot 'R2D' mới của công ty họ ? Cái clip quảng cáo buồn lắm, cứ như máy dưỡng sinh cho già , chẳng ai thiết kế. Cơ mà sản phẩm chủ yếu dùng trong y tế, đang cháy hàng thị trường đấy."

...

Trần Mặc chỉ ghé qua trường một ngày. Do vấn đề dự án phát sinh, ngày hôm lão K lái xe đến tận trường đón .

Tính theo cuộc đời , đầu tiên Trần Mặc liên lạc với lão K là bảy năm . Khi đó lão K còn là một sinh viên nghèo chật vật lo tiền viện phí cho , giờ đây lột xác thành một doanh nhân mặc vest bảnh bao, phong thái chuyên nghiệp. Trần Mặc gần như thể nhớ nổi dáng vẻ chán nản thất bại của ở kiếp nữa.

Lão K lái một chiếc xe hầm hố, thò đầu qua cửa sổ trêu chọc: "Nghe gây náo loạn ở trường hả? Sao nào về cũng hot thế?"

"Không bảo việc khẩn cấp , vẫn còn tâm trạng đùa ?" Trần Mặc mở cửa xe , càu nhàu, "Với , đổi cái xe khác giùm ? Nổi quá."

Lão K đạp mạnh chân ga, nhe hàm răng trắng bóng: "Không đổi. Vấn đề lớn lớn, nhỏ nhỏ. Nhà đầu tư đòi rút vốn. Tôi nghi là sản phẩm của chúng đối thủ chơi nên họ mới giở quẻ, chuyện như cơm bữa mà. Hơn nữa, mỗi lái chiếc xe đàm phán, đỡ uống ba bốn chén rượu ? Nói thật nhé, hồi tìm lúc mới lớp 12, cứ tưởng gặp trúng thằng lừa đảo. bao năm qua lừa bao giờ ? Chỉ là hồi đó cái mặt búng sữa của lừa tình thôi."

Trần Mặc ghế phụ, khẩy: "Chẳng vì lúc đó thiếu tiền ?"

"Mẹ kiếp.” lão K mắng, "Đừng vạch trần thế chứ. Ở trường Q bao nhiêu coi là thần tượng, ai mồm miệng độc địa thế ?"

Trần Mặc nhướn mày: "Bình thường họ vẫn nhận xét ôn hòa, khiêm tốn mà."

"Xạo ke." Lão K nể nang gì, "Chắc chỉ mấy em sinh viên trải sự đời mới nghĩ thế thôi. Chứ mấy lão cáo già trong ngành giẫm đạp mấy năm nay, nhắc đến tên là nhảy dựng lên, c.h.ử.i lòng đen tối, ngoài mặt giả nai đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/chuong-62.html.]

Những năm qua, ngoài việc tập trung nghiên cứu công nghệ, Trần Mặc cũng tham gia sâu bộ máy điều hành của Tân Duệ. Phong cách và thủ đoạn của vẫn mang đậm dấu ấn của kiếp : nhắm trúng mục tiêu và triệt hạ chừa đường lui.

, khác với hình ảnh học thuật ở trường Q, tại Tân Duệ, uy tín của Trần Mặc thực sự vượt trội hơn cả lão K. Không chỉ vì nắm giữ công nghệ lõi, mà còn bởi đội ngũ kỹ thuật chỉ phục . Quan trọng nhất, sự uy nghiêm gây dựng bao năm qua khiến thường quên mất thực chỉ mới nghiệp đại học.

"Giờ ?" Lão K hỏi, "Về căn hộ trung tâm của hả?"

"Ừ, tối nay chẳng bữa tiệc ? Tôi cần về đồ."

Lão K đ.á.n.h lái sang , hướng về phía nhà Trần Mặc. Tạm gác chuyện công việc, thấy Trần Mặc vẻ mệt mỏi vì dự án R2D suốt nửa năm qua, lão K kiếm chuyện làm quà: "Tổng giám đốc Tô sắp kết hôn ? Cậu nhận thiệp mời ?"

Trần Mặc điện thoại: "Ừ, tuần là tiệc cưới."

"Trời ơi, tốn một khoản phong bì." Lão K than thở theo thói quen, "Mà mấy năm nay quan hệ của cô với vị hôn phu cũng cơm chẳng lành canh chẳng ngọt mà? Sao đùng cái cưới nhỉ?"

Trần Mặc khẽ "ừ", bình luận gì thêm.

Mấy năm nay, ít qua với nhà họ Dương. Ông nội Dương Tùng Hiển nhờ chăm sóc nên mất cái năm định mệnh như kiếp . Tuy nhiên, sức khỏe ông ngày càng yếu, lẽ đây là lý do thúc đẩy Dương Thác quyết định kết hôn.

Còn về Tô Thiển Nhiên, cô giờ là một nữ cường nhân, việc thoát khỏi sự kiềm tỏa của gia đình dễ nhưng thể. Chắc chắn cô lý do riêng khi chọn kết hôn. Nghe đồn giữa cô và Dương Thác trải qua ít sóng gió, nào là Dương Thác vượt ngàn dặm theo đuổi vợ, nào là công khai xin thể nhân viên... Trần Mặc từng nghi ngờ Dương Thác trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú, vì những hành động lụy tình đó chẳng giống gã chút nào.

Dù là tự làm khổ ẩn tình gì khác, Trần Mặc cũng quyền can thiệp.

Khi tin, chỉ nhắn vỏn vẹn: "Chị, chúc mừng chị."

Tô Thiển Nhiên hồi âm một tin nhắn dài:

"Trần Mặc, những năm qua chị luôn coi em như em trai ruột. Chuyện liên quan gì đến Dương Thác cả. Ban đầu chị nghĩ giúp em, nhưng càng về chị mới nhận thực chất em là giúp chị. Em tập trung nghiên cứu, tạo gian để chị phát triển và từng bước khẳng định vị thế ở Tân Duệ. Cảm xúc cá nhân khó diễn tả hết bằng lời, nhưng chị chỉ , dù mối quan hệ giữa em và nhà họ Dương , thì về mặt tình cảm riêng tư, chị mãi mãi là chị của em."

Đọc tin nhắn , lòng Trần Mặc khỏi xúc động. Mối quan hệ giữa và Tô Thiển Nhiên kiếp thiết và chân thành hơn kiếp nhiều. Kiếp là sự ngưỡng mộ và mang ơn, kiếp là sự thấu hiểu và cộng sự tin cậy.

Căn hộ của Trần Mặc ngay trung tâm thành phố. Anh mua năm ngoái, mất nửa năm trang trí, để trống nửa năm nữa cho bay mùi, mới dọn hai tháng. An ninh ở đây chặt chẽ, nhưng xe của lão K như chợ nên chỉ cần đăng ký là qua cổng.

"Chỗ áp thật.” lão K tấm tắc, "Tôi cũng bán cái nhà hiện tại mua một căn ở đây."

"Thế bất tiện lắm.” Trần Mặc .

"Thì đấy, nên mới đang lưỡng lự."

Trần Mặc chọn chỗ vì nó giữa trụ sở Tân Duệ và Đại học Q, tiện . Thêm nữa, bất động sản trung tâm giữ giá . Kiếp ở cái nơi khỉ ho cò gáy gần trung tâm nghiên cứu cũ, bốn năm đại học vất vả khiến ngán tận cổ, nên mua nhà chốt đơn nhanh.

Lên thang máy, nhà, giày. Căn hộ thiết kế tối giản, đậm chất công nghệ smart-home. Mọi thứ đều điều khiển bằng giọng . Lần nào đến lão K cũng lắc đầu bảo hiểu nổi gu giới trẻ. Anh cũng chẳng hiểu nổi cái nhiệt huyết của đám kỹ sư trẻ trướng Trần Mặc - những kẻ sẵn sàng thức trắng đêm chỉ để fix một con bug nhỏ hò reo như điên dại khi thành công. Sự đam mê thuần túy đó, lão K . Đó cũng là lý do Trần Mặc luôn nghĩ lão K hợp với vai trò kinh doanh và đối ngoại hơn.

Vì là cuối tuần, hai triệu tập họp online gấp. Sau bốn tiếng đồng hồ căng não, cuối cùng cũng chốt phương án giải quyết khủng hoảng. Lão K hứa tuần tới sẽ tổ chức dã ngoại cho công ty, tiếng hoan hô vang dậy qua loa máy tính.

"Anh Mặc ạ?" Một nhân viên tò mò hỏi.

Tân Duệ là công ty trẻ, Trần Mặc giữ chức danh lãnh đạo hành chính nhưng là linh hồn của bộ phận kỹ thuật kiêm nhà đầu tư lớn. Anh em trong team thường gọi là " Mặc" hoặc "ông chủ", ngoài mới gọi "Giám đốc Trần" cho oai.

Trong lúc Trần Mặc đồ, lão K nhồm nhoàm ăn đồ ship trả lời hộ: "Các tự mà hỏi, giờ , chắc là ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức."

"Tôi luôn thấy ông chủ là một khối mâu thuẫn di động."

"Công nhận. Mê công nghệ, làm việc thì điên cuồng, nhưng lối sống thì y hệt ông cụ non."

"Giờ còn sắm cả thùng gỗ ngâm chân nữa kìa."

"Trong bình giữ nhiệt lúc nào cũng kỷ t.ử táo đỏ."

"Anh đôi bảo vệ đầu gối sờn rách cả mà mùa đông nào cũng lôi dùng."

"Chắc do nghèo , chắc là hoài niệm thôi."

Lão K gõ nhẹ lên bàn phím nhắc nhở: "Bớt ông chủ lưng mấy ông tướng. Tổng giám đốc Tô sắp lấy chồng , chỉ còn hai thằng đàn ông chúng nương tựa thôi, tối nay bận tối mặt đây ."

"Nghe chồng sắp cưới của sếp Tô giàu nứt đố đổ vách hả ?"

"Ai mà . nhớ để ý Mặc nhé sếp K. Dạ dày yếu lắm, đừng để uống rượu."

Lão K bĩu môi: "Tôi gan hùm mà dám ép uống? Hồi năm nhất, suýt nữa Tân Duệ sập tiệm, ai đang ốm, uống rượu xã giao đến mức suýt cấp cứu. Lần đó ân hận c.h.ế.t. Cái thể trạng ẻo lả đấy của , chẳng hiểu vẫn sống đến giờ."

Câu cuối cùng lão K bé, chẳng ai để ý.

thì trong mắt , khi họ đến Trần Mặc, là một tượng đài, một điểm yếu, lý trí và quyết đoán. Chỉ lão K là từ thuở hàn vi.

Cái thanh niên gầy gò vác ba lô đến tìm năm nào, nụ điềm nhiên nhưng ẩn chứa sự quyết liệt. Chỉ cái biệt danh nick chat "Im lặng là vàng mà là ông nội mày" là còn vương chút ngông cuồng của tuổi trẻ. Cái tên dùng đến tận bây giờ, khiến lão K bao phen hả hê khi chứng kiến mấy đối tác lớn ngã ngửa vì ngạc nhiên.

Cái sự " đắn" ở Trần Mặc, đặt hiện tại, thì sai sai nhưng ngẫm thấy hợp lý lạ lùng.

...

Loading...