Tối hôm đó, cả nhóm tụ tập tại nhà thuê của Trần Mặc để ăn lẩu. Trong nóng từ nồi lẩu, căn nhà tràn ngập bầu khí ấm cúng.
"Uống chút ?" Giang Tự đề nghị.
"Thật sự uống ? Ngày mai các định học nữa hả?" Trần Mặc nhắc nhở.
"Sợ gì!" Bạch Trình đáp lời: "Chưa từng trèo tường, mắng, gọi phụ , kiểm điểm thì đời học sinh cấp ba trọn vẹn!"
Trần Mặc cũng thêm. Dù gì Tịch Tư Yến cũng chẳng gì, thậm chí còn thành thạo mở nắp bia và chạm cốc với . Trần Mặc uống, ai cũng dày nên ai ép.
Khi đông , đủ thứ chuyện phiếm và chủ đề linh tinh cứ tiếp nối ngừng.
"Anh Mặc, tụi đều gần đây nhiều chuyện buồn phiền, dù giúp gì nhiều, nhưng chỉ cần một tiếng, em chắc chắn sẽ do dự."
Lời dứt, nhiều tiếng đồng tình vang lên. Trần Mặc mỉm , đặt đũa xuống và lên. Anh lấy một chiếc cốc. Khi sang Tịch Tư Yến, đối phương nhắc nhở: "Không quá nửa cốc."
Trần Mặc chỉ rót một phần ba từ chai của . Trần Mặc nâng cốc lên và : "Đã là bạn, cũng dài dòng nữa. Chúc đây, tương lai sáng lạn, đường trải đầy hoa."
Bữa tiệc rôm rả đến tận một giờ sáng. Cả căn phòng là mấy kẻ say xỉn la liệt. Trần Mặc gom hết rác , mở hết cửa sổ để thông gió. Khi bước khỏi nhà vệ sinh, bắt gặp Tịch Tư Yến đang từ phòng .
"Tụi nó hết ?" Trần Mặc liếc lưng .
Tịch Tư Yến gật đầu. Sofa ngoài phòng khách còn hai nữa là Tề Lâm và Giang Tự. Trần Mặc và Tịch Tư Yến hợp lực kéo hai ngoài phòng khách phòng của Trần Mặc.
Đến ba giờ sáng, Trần Mặc và Tịch Tư Yến mỗi chiếm một đầu sofa. Tịch Tư Yến tắt đèn phòng khách, cuối cùng để sự ồn ào lắng xuống.
Sofa bốn chỗ cũng khá rộng, nhưng vẫn quá chật cho hai trai cao lớn. Trần Mặc co chân , mãi vẫn ngủ .
"Cậu ngủ thế khó chịu ?" Trần Mặc hỏi.
"Không ." Tịch Tư Yến đáp.
Thấy Trần Mặc trằn trọc, Tịch Tư Yến dậy: "Tôi ban công ngủ ghế tre, ngủ cho yên giấc ."
"Ê!" Trần Mặc lập tức dậy, nắm lấy cổ tay Tịch Tư Yến: "Cái ghế đó cứng lắm, cứ ngủ ở đây ."
Tịch Tư Yến động đậy.
Trần Mặc tiếp tục : "Thật sự khó chịu đến mức đó . Tịch Tư Yến, hiểu ? Tôi là đứa trẻ, cần lúc nào cũng chăm sóc. Thậm chí... việc thử, từ chối ngay là vì ích kỷ, bởi chắc rằng thích , nên..."
"Vậy hãy ích kỷ thêm chút nữa ." Tịch Tư Yến đột nhiên nắm lấy cổ tay , kéo xuống bên cạnh, ghé sát tai , khẽ.
Trần Mặc cảm nhận rõ thở ấm áp của đối phương phả lên tai . Tịch Tư Yến áp đầu cổ Trần Mặc. Trần Mặc cứng đờ.
"Còn đau đầu ?" Trần Mặc hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-song-lai-bat-dau-duong-sinh/chuong-51.html.]
"Ừm."
"Trong phòng t.h.u.ố.c giảm đau, để lấy cho một viên."
vẫn từ chối.
"Tịch Tư Yến." Cuối cùng Tịch Tư Yến cũng cử động. Trần Mặc cảm nhận khi lẩm bẩm tên , một thứ mềm mại chạm cổ . Anh giật , kịp phản ứng thì cảm thấy đau nhói từ những chiếc răng nghiến da.
"C.h.ế.t tiệt!" Trần Mặc khẽ chửi: "Cậu làm cái quái gì ?"
Tịch Tư Yến buông , ép ngả đầu , tiến sát gần đến mức cả hai thể thấy rõ mắt . Lúc , Trần Mặc mới nhận lừa. Ánh mắt Tịch Tư Yến tỉnh táo.
"Vừa nãy tránh?" Tịch Tư Yến hỏi.
"Cậu c.ắ.n còn hỏi tránh ư?"
"Cậu thể kêu to, hoặc chỉ cần dùng sức chút thôi là sẽ thả . Sao làm ?"
"Bởi vì..." Trần Mặc cũng gì.
Tịch Tư Yến mỉm : "Tôi coi như đồng ý ."
"Đồng ý gì?"
"Thử với ."
Trần Mặc cạn lời. Cái "thử" tinh tế, hẳn là yêu đương, nhưng mang chút gì đó như cấm kỵ.
"Thử như thế nào?" Trần Mặc bình tĩnh , chút ác ý trả đũa. Anh nắm lấy tóc của Tịch Tư Yến, ngón tay xuống dọc theo cổ: "Bắt đầu từ ?"
"Thử thế ? Hay thế ?"
Tay Trần Mặc lướt dọc theo lưng Tịch Tư Yến, tháo chiếc cúc thứ hai yết hầu. Nhịp thở ngày càng nặng nề. Hơi thở đan xen, phần cơ thể tiếp xúc qua lớp áo mỏng cũng khiến nhiệt của cả hai thêm nóng bỏng.
"Không tiếp tục ? Cậu thể cởi , cho tay trong." Tịch Tư Yến thì thầm.
lúc đó, cửa phòng của Trần Mặc cạch một tiếng mở . Trần Mặc lập tức lùi một mét.
Tề Lâm mắt nhắm mắt mở tìm nhà vệ sinh, loay hoay mãi tìm công tắc.
Tịch Tư Yến nhắc: "Đi thẳng, rẽ ."
Tề Lâm tin tưởng tuyệt đối, cứ thế thẳng rẽ .
Bốp! Một tiếng rầm vang lên. Đầu đập thẳng tường.
Trần Mặc nén tiếng định nhắc nhở. Tề Lâm ôm đầu, tỉnh hẳn, lườm đang tựa lưng sofa, giận dữ chửi: "Thằng Tịch c.h.ế.t tiệt, còn thể chơi khăm hơn thế nữa ?! Đồ khốn!"