Thiếu gia thật mất trí nhớ, yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-15 05:12:50
Lượt xem: 1,125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tôi phía .

 

Tần Thiệu theo sát phía .

 

Rõ ràng bàn ăn còn ở lầu.

 

Khoảng cách xa.

 

cảm thấy quá gần.

 

Gần đến mức còn nghĩ xong thế nào.

 

Tần Thiệu nhiệt tình kéo ghế cho .

 

Bố Tần đối diện.

 

Vẫn là thái độ ôn hòa hiền hậu.

 

Còn Tần Thiệu thì họ lấy một cái.

 

Chỉ lo phục vụ .

 

Múc canh.

 

Gắp đồ ăn.

 

Gỡ xương cá xong mới bỏ bát .

 

Động tác vô cùng thành thạo.

 

Như làm hàng trăm hàng ngàn .

 

Bề ngoài bình tĩnh.

 

lén quan sát biểu cảm của bố Tần.

 

Quả nhiên.

 

Hai .

 

Mặt đầy kinh ngạc.

 

Cuối cùng Tần mở lời.

 

“Con trai.”

 

“Con… chấp nhận An An ?”

 

Đây chấp nhận.

 

Đây là coi Tần An như ông chủ.

 

Nhíu mày là lập tức đưa nước.

 

Đưa xong còn lau miệng.

 

Ánh mắt trông mong đến mức.

 

Chỉ thiếu tự dùng miệng khăn giấy.

 

“Tôi dựa cái gì chấp nhận ?”

 

“Bảo cút .”

 

Tần Thiệu vẫn hung dữ.

 

ảnh hưởng đến việc tiếp tục chăm sóc .

 

Mẹ Tần càng thêm khó hiểu.

 

Ánh mắt qua giữa và Tần Thiệu.

 

Tôi đến hoảng.

 

Sặc đến ho khan.

 

Tần Thiệu lập tức vỗ lưng .

 

Giọng mật quan tâm đến tả nổi.

 

“Ngốc.”

 

“Có ai giành với .”

 

“Uống nhanh thế làm gì?”

 

Từ khi về nhà họ Tần.

 

Tần Thiệu từng làm việc nhà.

 

Ít nhất bố Tần từng thấy.

 

giờ.

 

Sau khi chăm sóc xong.

 

Anh thu dọn chén canh mặt .

 

“Quan hệ ?”

 

“Vậy con cứ cút cút nọ.”

 

“Thằng nhóc thối!”

 

Bố Tần với con trai cứng miệng.

 

“An An là đứa trẻ .”

 

“Hai đứa sống cho .”

 

“Đừng lời tổn thương nữa.”

 

“Lời ác làm lạnh.”

 

“Tình cảm đến cũng mài mòn.”

 

Nghe .

 

Động tác của Tần Thiệu dừng .

 

Anh bố Tần.

 

Rồi sang .

 

Ánh mắt trầm xuống.

 

Hàng mi khẽ run.

 

Khó khăn mở miệng.

 

.”

 

“Tôi chính là thứ giả mà .”

 

“Cũng là thiếu gia giả mà tuyệt đối tha thứ.”

 

“Tần An.”

 

Tần Thiệu sững sờ.

 

Canh nước theo mép bàn nhỏ xuống .

 

Có lẽ nóng nên mới hồn.

 

Đột nhiên.

 

Tần Thiệu bật dậy.

 

Im lặng chạy lên lầu.

 

“Thằng bé .”

 

“Lại phát điên cái gì thế!”

 

Bố Tần khó hiểu.

 

thì hiểu.

 

Tần Thiệu lẽ chịu nổi.

 

Ai .

 

Người yêu từ cái đầu tiên.

 

Lại là ghét nhất.

 

Chắc chắn sẽ sụp đổ.

 

Giờ Tần Thiệu đang làm gì?

 

Trong phòng c.h.ử.i rủa ?

 

Oán hận lừa dối tình cảm của ?

 

Tôi khổ.

 

Miếng cá gỡ xương mắt cũng trở nên đắng chát.

 

Tôi đó.

 

Giống như tội nhân chờ phán quyết.

 

Đợi vị thẩm phán tuyên án.

 

lúc .

 

Tần Thiệu chạy xuống.

 

Trong tay kéo theo một chiếc vali.

 

Tôi chỉnh cảm xúc.

 

Đứng dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-mat-tri-nho-yeu-toi-tu-cai-nhin-dau-tien/4.html.]

 

Ánh mắt dõi theo bóng lưng .

 

Cố giữ bình tĩnh.

 

Tôi tưởng đuổi .

 

Ai ngờ đỏ mặt tía tai.

 

Bắt đầu biện hộ.

 

“Thiếu gia thật giả gì đó.”

 

“Tôi quan tâm.”

 

“Tôi chỉ theo Tần An.”

 

“Anh .”

 

“Tôi cũng .”

 

Câu thốt .

 

Cả phòng khách im phăng phắc.

 

Mẹ Tần sang bố Tần đầy nghi hoặc.

 

“Nó… ý gì ?”

 

“Người đuổi là ai?”

 

“Sao kẻ ác thành chúng ?”

 

Bố Tần giang tay.

 

“…”

 

Cuối cùng vẻ như ai cũng vui vẻ.

 

chỉ .

 

Điều khiến Tần Thiệu để tâm chỉ .

 

thấy.

 

Những lời cay độc khi cứng miệng.

 

Trước ngày Tần Thiệu đua xe.

 

Đối thủ của – Du Trì – phát điên gì.

 

Hẹn uống rượu.

 

Anh sofa.

 

Nhìn như lão Vương nhà hàng xóm.

 

Trong mắt đầy ghen tị.

 

Tôi mơ hồ.

 

Nghe khẩy.

 

“Nói thật.”

 

“Tần An.”

 

“Cậu thật sự thể thích đàn ông ?”

 

Vừa hỏi.

 

Vừa tu một ngụm rượu mạnh.

 

Bộ dạng như thất tình.

 

Hoặc đả kích nặng nề.

 

Ánh mắt xuyên qua .

 

Không đang ai.

 

“Thích chứ.”

 

Tôi vô thức đáp.

 

Nhấp một ngụm rượu mạnh.

 

Rất cay.

 

“Vậy Phương Tảo thì ?”

 

“Cậu thích ?”

 

Tôi nhướng mày.

 

Đặt ly xuống.

 

Đó là tên bạn .

 

Cũng là kẻ xui xẻo Du Trì kéo hôn mạnh khi đối đầu.

 

Nghĩ đến chuyện đó.

 

Tôi nhịn .

 

“Thích chứ.”

 

“Sao ?”

 

cũng là tình bạn lớn lên từ nhỏ.

 

Sao thể thích.

 

Chỉ là.

 

Thứ tình bạn tri kỷ .

 

Khác với tình yêu.

 

Tôi tưởng Du Trì hiểu.

 

Ai ngờ túm cổ áo .

 

Hoàn sụp đổ.

 

“Cậu thích ?”

 

“Thích mà còn đồng ý cá cược với ?”

 

“Còn theo đuổi thằng sinh viên nghèo đó?”

 

Nghe .

 

Tôi sững .

 

Ở bên Tần An quá lâu.

 

Tôi suýt quên lý do ban đầu.

 

Tôi quen với sự tồn tại của .

 

Quen chăm sóc.

 

Quen với mật.

 

Giống như vợ chồng già.

 

Chưa từng nghĩ đến ngày sẽ chia xa.

 

những lời đó.

 

Tôi với đối thủ.

 

Chỉ cố tình những lời khó .

 

Cố ý đ.â.m .

 

“Cậu quản nhiều thế làm gì?”

 

“Cậu là ai mà quản chuyện của ?”

 

“Cho dù thích Phương Tảo thì ?”

 

“Tôi thích treo đấy.”

 

“Còn thằng sinh viên nghèo .”

 

“Ngoan ngoãn lời.”

 

“Chỉ cần ném tiền.”

 

“Là ngoan như chó.”

 

“Yêu đến c.h.ế.t.”

 

“Tôi chơi như chơi chó.”

 

“Cậu yên tâm.”

 

“Đợi chán .”

 

“Tôi sẽ với Phương Tảo.”

 

“Kiểu gì cũng cho danh phận…”

 

 

 

 

 

Loading...