Thiếu gia thật mất trí nhớ, yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-15 05:12:13
Lượt xem: 1,166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đó tinh ý.

 

Không sóng ngầm giữa đối thủ và bạn .

 

Cũng tình cảm giấu kín của Tần Thiệu.

 

“Yêu ?”

 

“Tôi tin.”

 

“Trừ khi hai hôn một cái.”

 

Đối thủ dựa lười ghế sofa.

 

Mắt phượng hé nửa.

 

Hứng thú chúng .

 

Tôi .

 

Quay đầu Tần Thiệu.

 

quen nửa tháng.

 

Tiến triển của chúng cũng chỉ dừng ở nắm tay.

 

Tôi ngại.

 

Không dám ngẩng đầu biểu cảm của .

 

Không 500.000 đủ để hy sinh lớn .

 

Ai ngờ Tần Thiệu né tránh chút nào.

 

Anh trực tiếp ôm eo .

 

Môi mỏng đặt lên môi .

 

Tôi sợ đến tròn mắt.

 

Nửa ngày nên lời.

 

Còn Tần Thiệu dường như cũng chịu nổi hành động của chính .

 

Anh mặt .

 

Vai khẽ run.

 

Haiz.

 

Tần Thiệu tức đến mức run cả .

 

Tôi thương hại vỗ vai .

 

Kiễng chân ghé tai nhỏ.

 

“Không .”

 

“Thêm tiền thưởng.”

 

“Khụ.”

 

“Cậu nghĩ ?”

 

“Có yêu ?”

 

Ký ức kéo về.

 

Tần Thiệu nhận đang thất thần.

 

Anh đầy tủi .

 

Hai tay nắm lấy ngón tay lắc lắc.

 

Khẩn thiết chờ một câu trả lời.

 

Tôi thấy buồn .

 

bạn trai .”

 

“Anh ghen.”

 

“Cậu sợ đ.á.n.h ?”

 

Ai ngờ Tần Thiệu lập tức vén áo.

 

Khoe tám múi bụng.

 

“Đây.”

 

“Bảo đ.á.n.h đây !”

 

“Còn nữa.”

 

“Chuyên gia .”

 

“Đàn ông ghen thì nên yêu.”

 

“Đàn ông đ.á.n.h sẽ bạo lực gia đình.”

 

“Anh xứng với .”

 

“Mau chia tay .”

 

Tôi nhướng mày.

 

Không ngờ Tần Thiệu chuyện đấy như .

 

Hóa khi ký ức.

 

Không quan hệ phức tạp.

 

Anh như thế .

 

Hai năm yêu Tần Thiệu.

 

Anh cưng chiều khắp nơi.

 

Việc gì cũng thuận theo .

 

Ngay cả chuyện giường.

 

Chỉ cần phát chút âm thanh.

 

Anh lập tức dừng hỏi .

 

Khiến hổ ngượng ngùng.

 

Rồi giật tóc .

 

Miệng thì cứng rắn mắng .

 

Mỗi như đều dừng .

 

Khiến lưng chừng xuống .

 

Lại ngại mở miệng bảo tiếp tục.

 

Chỉ thể hừ lạnh một tiếng.

 

Quay chui chăn.

 

Đợi dỗ.

 

Ai ngờ phòng tắm.

 

Rất lâu .

 

Lâu đến mức ngủ mất.

 

Trong mơ mơ màng màng.

 

Cảm giác leo lên giường.

 

Ôm chặt lấy .

 

Hơi thở ấm áp phả cổ .

 

Vừa ngứa nóng.

 

Dưới m.ô.n.g thì cứng cứng.

 

Tôi ngủ yên.

 

Luôn xoay ngang xoay dọc.

 

Ngày hôm .

 

Thường thấy Tần Thiệu đá xuống giường.

 

Gương mặt u oán vô cùng.

 

“Hừm.”

 

“Sao ngẩn ?”

 

“Rốt cuộc đang nghĩ đến ai ?”

 

Tần Thiệu lắc tay .

 

“Cậu thích đàn ông ghen bạo lực gia đình ?”

 

“Tôi thể học.”

 

Rõ ràng là gương mặt rực rỡ.

 

Giờ mở to đôi mắt cún con.

 

Cầu xin.

 

Chờ mong.

 

Nhớ dáng vẻ nghiêm túc thật thà của .

 

Tôi nhịn trêu chọc.

 

Vươn tay nâng cằm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-mat-tri-nho-yeu-toi-tu-cai-nhin-dau-tien/3.html.]

 

Giọng đầy dụ dỗ.

 

“Tôi coi trọng cảm giác.”

 

“Hay là hai hôn thử một cái?”

 

Tôi vốn tưởng sẽ từ chối.

 

Giống như đầu dụ lên giường.

 

Anh nghiêm túc .

 

“Không .”

 

Rồi lén lên mạng tra tài liệu học tập.

 

ngờ.

 

Tần Thiệu đỏ mặt.

 

Đỏ đến mức tai như nhỏ máu.

 

Lắp bắp .

 

“C- thể.”

 

Tôi nhướng mày.

 

Chưa kịp làm gì.

 

Đã thấy Tần Thiệu chủ động nhắm mắt .

 

Tôi bật .

 

Cố tình hôn.

 

Đợi hồi lâu.

 

Tần Thiệu chịu .

 

Mở hé một mắt.

 

Đối diện với nụ của .

 

Anh ngượng giận.

 

Mở to mắt.

 

Ôm đầu hôn mạnh một cái.

 

Rồi mắt sáng rực hỏi .

 

“Cảm giác thế nào?”

 

“Được ?”

 

Tôi giả vờ suy nghĩ.

 

Nhíu mày chép miệng.

 

“Cũng tạm.”

 

Tần Thiệu cuống lên.

 

“Đừng tạm chứ!”

 

“Hôn thêm cái nữa thử xem!”

 

Anh ôm cổ buông.

 

Hôn hết cái đến cái khác.

 

Tôi vội đưa tay che.

 

Sợ làm đầy nước miếng.

 

Đang đùa giỡn.

 

Bỗng gõ cửa.

 

Tôi lập tức nắm tay Tần Thiệu.

 

Ngăn .

 

“Thiếu gia.”

 

“Ông bà chủ bảo dùng bữa trưa.”

 

“Hai ăn ?”

 

Là quản gia.

 

Có lẽ chỗ khác.

 

Rồi gọi tới làm vật hy sinh.

 

Quả nhiên.

 

Tần Thiệu vốn bực vì từ chối.

 

Giờ phát hiện chỉ vì chuyện gián đoạn.

 

Càng thêm khó chịu.

 

“Không ăn!”

 

“Bảo họ.”

 

“Cái giả đó một ngày .”

 

“Tôi một ngày ăn cơm!”

 

“Tôi tự c.h.ế.t đói!”

 

“Cũng đừng mấy lời giả dối kiểu thích .”

 

“Tôi tin.”

 

“Mau bảo cút !”

 

Ngoài cửa yên tĩnh .

 

Lòng cũng bình tĩnh hơn.

 

Không ngờ khi mất trí nhớ.

 

Tần Thiệu để tâm đến sự tồn tại của như .

 

Có lẽ môi trường khu nhà tập thể quá tệ.

 

Anh từ nhỏ chịu quá nhiều khổ.

 

Nên mới để ý đến kẻ chiếm chỗ như đến thế.

 

Trong lòng rối bời.

 

Một mặt đau lòng vì dễ dàng quên .

 

Mặt khác thấy với .

 

.

 

Những năm tháng sung sướng đó vốn là của .

 

Còn những khổ sở .

 

Đáng lẽ là phần của .

 

Vậy mà làm gì?

 

Dùng tiền mua tình cảm của .

 

Rồi còn cứng miệng hạ thấp mặt bạn bè…

 

Tần Thiệu dường như nhận tâm trạng sa sút của .

 

Anh siết c.h.ặ.t t.a.y hơn.

 

Nhẹ giọng .

 

“Người thích là .”

 

“Là yêu từ cái đầu tiên.”

 

“Cậu yên tâm.”

 

“Cái giả đó từng gặp.”

 

“Không thể nào thích .”

 

“Đó chỉ là thủ đoạn .”

 

Tôi miễn cưỡng .

 

Rút khỏi vòng tay của Tần Thiệu.

 

Muốn rằng.

 

Tôi chính là cái “giả” trong miệng .

 

Là Tần An ghét bỏ.

 

cổ họng nghẹn đắng.

 

Tôi mở lời thế nào.

 

Chỉ vì thấy ánh mắt chán ghét của .

 

Tôi né tránh ánh của .

 

“Đi thôi.”

 

“Ăn cơm.”

 

 

 

Loading...