Phát tiếng “rầm” thật lớn.
để tâm.
Đứng mặt .
Luống cuống tay chân.
Tai đỏ bừng.
Tần Thiệu trực tiếp nắm lấy tay .
Đôi mắt sáng rực.
“Bạn .”
“Cậu tin yêu từ cái đầu tiên ?”
Tôi sững sờ.
Ngay cả quản gia cũng trợn tròn mắt.
Ông lẩm bẩm.
“Vừa chẳng còn tuyệt đối thích đàn ông ?”
“Cậu đổi nhanh thật đấy…”
Đáp ông là ánh mắt trừng sang của Tần Thiệu.
“Đừng bậy!”
“Đó là vì gặp đúng !”
“Chó săn im miệng!”
Quản gia lập tức câm nín.
Tần Thiệu trở nên hoạt bát.
Anh kéo c.h.ặ.t t.a.y , cho .
“Hôm nay trời lạnh ghê.”
“Vào trong chuyện !”
Nói xong.
Tần Thiệu trực tiếp kéo phòng.
Đóng cửa .
Bỏ quản gia ngoài cửa.
Quản gia: …
Tôi bật .
Mặc cho kéo .
Lòng bàn tay ấm áp.
Như ánh mắt hiện tại của .
Nóng đến mức như sắp thiêu đốt tim .
Ánh nghiêm túc.
Và thành kính.
“Cậu…”
“Cậu cân nhắc ?”
Khi câu .
Tần Thiệu vẫn buông tay .
mất trí nhớ đặc biệt mỏng mặt.
Cả khuôn mặt đỏ bừng.
Anh gần như dám .
Ánh mắt lảng tránh.
Bất an.
Giống như sợ từ chối.
Cẩn thận đến mức đáng thương.
Đột nhiên.
Động tác của Tần Thiệu khựng .
Anh hung hăng trừng ngoài cửa sổ.
Hóa quản gia đang lén lút rình xem.
Tần Thiệu hừ lạnh.
Trực tiếp kéo rèm .
Rõ ràng là tức giận.
cả sự ngượng ngùng.
“Chó săn của thiếu gia giả.”
“Không trộm!”
Bộ dạng tương phản đó.
Khiến cảm giác như về quá khứ.
Ánh mắt khẽ động.
Nhớ đầu gặp Tần Thiệu.
Khi đó.
Anh là sinh viên năm nhất.
Còn .
Là đại ca học đường tiếng trong học viện.
Khi đối đầu với kẻ thù đội trời chung.
Tên đột nhiên kéo thằng bạn của .
Hôn mạnh một cái.
Bạn lau miệng nhổ nước bọt.
Chửi là biến thái thích đàn ông.
Kẻ thù .
Xoa đầu bạn thật mạnh.
“Thích đàn ông thì ?”
Vì chuyện đó.
Chúng đ.á.n.h một trận.
Tôi thua.
Thế là đ.á.n.h cược nữa.
Kẻ thù cá với bạn rằng.
“Một ngày nào đó.”
“Nó sẽ cam tâm tình nguyện cho tao hôn.”
Còn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-mat-tri-nho-yeu-toi-tu-cai-nhin-dau-tien/2.html.]
Hắn vẻ khá qua loa.
Giống như mua mì gói tặng cái tô.
Chỉ tay đại một .
“Theo đuổi .”
“Coi như mày thắng.”
Người đó.
Chính là Tần Thiệu – thiếu gia thật đang làm thêm phục vụ.
Từ khi sinh độc , vốn theo đuổi khác.
Gia sản bạc vạn của nhà họ Tần chỉ dạy một đạo lý.
Đó là: chuyện gì giải quyết bằng tiền thì tính là chuyện.
Vì tự tin cầm theo một thẻ đen tìm Tần Thiệu.
Quả nhiên ngoài dự đoán.
Ngay cái đầu tiên thấy , mặt đỏ bừng lên.
Cứ như báo tin rằng đến để đưa tiền cho .
Anh lắp bắp, giống như chuyện thế nào.
“B-bạn học, tìm chuyện gì ?”
Chỉ một câu thôi khiến tai đỏ ửng.
Hoàn đối lập với con của về .
Sau , Tần Thiệu giống như con công xòe đuôi.
Khoét bụng, khoe chân.
Chỉ thiếu điều khỏa chạy khắp nhà.
Ngày nào cũng như đang động dục, sức quyến rũ .
“Cho 500.000.”
“Yêu một tháng.”
Câu thốt .
Tôi thấy mặt Tần Thiệu đỏ như sắp chín.
Không là hổ tức giận.
Tay đưa thẻ đen của khựng .
Sợ chọc giận thành thật.
Rồi đ.á.n.h một trận thì đáng.
“Tôi bảo yêu một đàn ông là ép buộc.”
“Chúng cần công khai.”
“Chỉ cần đối thủ của và bạn bè là .”
“Haiz, cũng bất đắc dĩ thôi.”
“Cậu giúp một chút nhé…”
Tần Thiệu động đậy.
Trên mặt hiện lên vẻ tiếc nuối.
“Chỉ yêu một tháng thôi ?”
Động tác giải thích của dừng .
Ánh mắt nghi ngờ quan sát Tần Thiệu.
nghĩ đến phận sinh viên nghèo của .
Cùng việc ngày nào cũng làm thêm.
Tôi hiểu .
Hóa kiếm thêm tiền.
Vì tâm lý giúp đỡ bạn học.
Tôi : “Nếu còn cần, sẽ tìm .”
Tần Thiệu gì.
Chỉ mím chặt môi.
Không ai nữa.
Ngược thấy ngượng.
Tôi nhét thẳng thẻ đen tay .
Cười trừ định rời .
Bước chân quá nhanh.
Nhanh đến mức thấy lời Tần Thiệu .
Anh :
“Nếu lấy tiền.”
“Có thể yêu thêm vài tháng ?”
Khi đó đang ở độ tuổi thiếu niên.
Trong đầu chỉ một suy nghĩ duy nhất.
Chiến thắng.
Vì nửa tháng làm quen.
Tôi hẹn đối thủ đến nghiệm thu kết quả.
Khi gọi điện.
Đầu dây bên tiếng sột soạt.
Còn âm thanh bình thường.
Hình như là tiếng rên khẽ của bạn .
Tôi rõ họ gì.
Chỉ đối thủ lười biếng đáp .
“Thật sự quen ?”
“Ồ, coi như giỏi.”
Giọng bình thản.
Hoàn giống lúc khiêu khích thường ngày.
Tôi khó chịu.
Định thêm gì đó.
điện thoại cúp.
Thế là ôm một bụng tức tối.
Muốn ép chịu thua mặt .
Nên dẫn Tần Thiệu đến quán bar thường đ.á.n.h .
Cực kỳ kiêu ngạo tuyên bố mối quan hệ với Tần Thiệu.