Thiếu Gia Thật Giả Cùng Nắm Tay Come Out - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-05-04 13:53:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện của Bạch Hồng Húc, Khương Hoài Du và Lục Minh Kiêu vốn dĩ chẳng để tâm. Dù nhà họ Khương chống lưng thì thành tích học tập của Khương Hoài Du chính là một tấm bùa hộ mệnh đắt giá, loại bùa tính phản phệ cực mạnh mà bất cứ kẻ nào động cũng sẽ lột một tầng da.

Thế nhưng lời đồn Đoạn Duyệt Khả thích Khương Hoài Du ngày càng lan rộng trong trường. Chẳng cô nàng nghĩ gì mà ba ngày khi Bạch Hồng Húc tìm gặp Khương Hoài Du, cũng tại khu rừng nhỏ đó, cô bạn đỏ mặt cầm một bó hoa nhỏ hai .

Lục Minh Kiêu: “Ơ? Này bạn học ơi, Tôi bảo là Tôi yêu sớm...”

“Bạn Khương Hoài Du, bó hoa tặng cho Cậu!” Đoạn Duyệt Khả nhét thẳng bó hoa lòng Khương Hoài Du đầu chạy biến.

Lục Minh Kiêu ngẩn : “Cô nàng định bắt cá hai tay ?”

Khương Hoài Du đăm chiêu bóng lưng cô bạn chạy xa, tiện tay đưa bó hoa cho Lục Minh Kiêu: “Này, ăn .”

“Khương Tiểu Ngư!”

Khương Hoài Du bật : “Cầm lấy , vứt thì phí, mang về nhà tặng Mẹ.”

Lục Minh Kiêu cúi đầu , thật, xa thì tưởng hoa hồng đỏ rực cháy, gần mới thấy hóa là những bông cẩm chướng đỏ thắm tượng trưng cho tình mẫu t.ử thiêng liêng.

“Cô bạn họ Đoạn ... mạch não kiểu gì thế nhỉ?” Lục Minh Kiêu suy ngẫm một lát, bỗng nhướn mày.

“Đoán ?” Khương Hoài Du : “Cô chẳng thích Tôi mà cũng chẳng thích Cậu. Cô chỉ tạo một lớp vỏ bọc ái với ‘những nhân vật tầm cỡ’ để khiến Bạch Hồng Húc thấy khó mà lui thôi. Người đó là ai quan trọng, thế nên cô sẽ đính chính lời đồn, thậm chí còn đổ thêm dầu lửa nữa kìa.”

“Hơi thiếu quân t.ử đấy nhé, Khương lão bản, hai đứa đem làm bia đỡ đạn .” Lục Minh Kiêu cúi đầu ngửi mùi hoa: “Thôi kệ , Bạch Hồng Húc đúng là chẳng làm gì hai đứa , cô bạn cũng chẳng dễ dàng gì, đến gia cảnh cô ...”

Khương Hoài Du: “Cậu còn chẳng thì Tôi , ngày mai hỏi ‘ông trùm bát quái’ Lương Tĩnh xem .”

...

“Đoạn Duyệt Khả ...” Lương Tĩnh ngẫm nghĩ hồi lâu: “Bạn xinh, gia cảnh cũng . Ba bạn làm ở khách sạn Lộc Tỉ, cụ thể chức vụ gì thì Tôi rõ, chắc là lãnh đạo cấp cao; còn Mẹ là tổ trưởng tổ phục vụ ở đó.”

“Lộc Tỉ...” Khương Hoài Du gõ gõ xuống bàn: “Một trong những sản phẩm của nhà Bạch Hồng Húc đúng ?”

“À! !”

Lục Minh Kiêu và Khương Hoài Du một cái đầy ẩn ý.

Vậy là hiểu vì Đoạn Duyệt Khả cầu cứu gia đình. Hoặc là cô quá hiểu chuyện, sợ ảnh hưởng đến công việc của cha ; hoặc là từng nhắc đến nhưng cha vì miếng cơm manh áo mà khuyên con gái nên nhẫn nhịn. Nghĩ tiêu cực hơn một chút... khi họ còn khuyên con cứ thế mà thuận theo “thiếu chủ nhân” cũng nên.

Nếu là đây, Lục Minh Kiêu và Khương Hoài Du chắc chắn sẽ nghĩ nhiều đến thế. sự việc của Phó Khải, hai mới nhận rằng cha nào cũng yêu thương con cái .

Và giống như cha của bọn Họ, đối đãi với đứa con cùng huyết thống như con ruột càng là chuyện hiếm khó tìm. Cả hai đều thấy thật sự quá đỗi may mắn.

“Bạn cùng bàn, việc tính đây?” Lục Minh Kiêu hỏi.

“Cứ để .” Khương Hoài Du đáp: “Nếu cách tác dụng, Tôi cũng chẳng ngại đồn thổi thêm một thời gian nữa.”

“Biết ngay là Cậu sẽ thế mà, Tiểu Ngư nhà đúng là quá lương thiện.” Lục Minh Kiêu bỗng thấy chút chua xót, đầu tiên tin đồn tình cảm với Khương Tiểu Ngư là Hắn.

thôi cũng chẳng , bọn Họ đủ may mắn , cứ chia bớt chút may mắn cho khác .

...

Ban đầu Đoạn Duyệt Khả chọn Lục Minh Kiêu vì Hắn quan hệ rộng cả trong lẫn ngoài trường, đồn đ.á.n.h cũng cừ, cô nghĩ Bạch Hồng Húc sẽ dám làm khó Lục Minh Kiêu.

Chẳng ngờ tính bằng trời tính, Bạch Hồng Húc hiểu lầm cô thích là Khương Hoài Du. Khương Hoài Du cũng , là bảo bối của hiệu trưởng, Bạch Hồng Húc cũng chẳng dễ mà động .

Cô nàng đoán đúng. Khi con trai đòi xử lý một học sinh đạt “728 điểm”, ông chủ Bạch - sở hữu vài cái khách sạn lớn - cứ ngỡ con trai điên.

“Mày bảo nó bao nhiêu điểm?” Ông chủ Bạch con từ đầu đến chân: “728? Thật ?”

“Vâng, suýt soát thủ khoa tỉnh đấy, lão hiệu trưởng coi nó như báu vật...” Bạch Hồng Húc đang ngoáy tai, chẳng để ý đến tông giọng của ông bố: “Thì ? Mấy thằng giám đốc khách sạn nhà đứa nào chẳng bằng đại học? Chẳng vẫn làm thuê cho con đấy ?”

Khóe miệng lão Bạch giật giật, tay đặt cái bụng phệ, sờ sờ khóa thắt lưng: “Làm thuê cho mày?”

Bạch Hồng Húc: “Vâng Ba! Con cái thằng Khương Hoài Du đó ngứa mắt lắm, Ba nghĩ cách cho nó chuyển trường , càng xa càng . Nó cứ thích làm màu, vẻ thanh cao, cùng một giuộc với thằng nghèo Lục Minh Kiêu thì lấy tiền mà mặc đồ hiệu cả chục triệu chứ? Chắc đồ giả thôi... À mà nhắc đến quần áo, Ba b.ắ.n thêm tiền tiêu vặt cho con , con mua cái áo phao của LV, cái thằng Khương Hoài Du nó...”

“Tao thấy mày giống cái áo phao thì !” Ông chủ Bạch lồng lộn phắt dậy, vung dây lưng quất thẳng chỗ Bạch Hồng Húc đang : “728! 728! Cái thằng phá gia chi t.ử , mày 728 điểm nó là cái gì ?”

Bạch Hồng Húc đ.á.n.h cho gào t.h.ả.m thiết, chạy loạn khắp nhà để né ông bố: “Thì ạ! Chẳng bàn tiệc Ba vẫn bảo sinh viên đại học cũng làm thuê cho Ba đó ?”

Lão Bạch tuy béo nhưng thủ cực kỳ linh hoạt, rượt đuổi con trai rời, “roi vọt dạy con” Ông thi triển đến mức thượng thừa: “Mày thì cái quái gì! Đó là thủ khoa đấy! Cái loại như mày tìm ngược lên tám đời tổ tông cũng thấy mặt mũi ông thủ khoa nào . Mày tưởng nó chỉ một ? Sau lưng nó là hiệu trưởng, là Trưởng phòng giáo dục, là Thị trưởng... với tới một chút nữa là động đến cả cấp tỉnh đấy! Mày lo mà quỳ xuống l.i.ế.m gót chân cho sạch, còn đòi xử lý nó? Để Tao xử mày !”

Ngày hôm , Bạch Hồng Húc vác gương mặt bầm dập học.

Đoạn Duyệt Khả vốn nhát gan, nhưng thấy bộ dạng đó của Bạch Hồng Húc, cô vẫn nhịn thầm một cái.

Cô cũng ngờ, mặt Bạch Hồng Húc sưng vù như cái đầu heo thế mà vẫn tinh mắt thấy cô đang .

“Cái con ranh , mày dám tao?” Bạch Hồng Húc nghiến răng: “Tao theo đuổi mày là nể mặt mày đấy nhé? Tin tao chỉ cần một giây là khiến bố mày cuốn xéo khỏi khách sạn ! Không trị Khương Hoài Du, chẳng lẽ tao trị nổi mày?”

Sắc mặt Đoạn Duyệt Khả trắng bệch, hốc mắt đỏ hoe.

“Bạch Hồng Húc, Cậu tính cái loại gì cơ chứ!” Cô lau nước mắt, nghĩ đến áp lực từ gia đình mà nấc lên: “Cậu chỉ giỏi bắt nạt Tôi, gặp bản lĩnh thì cũng chỉ dám làm rùa rút cổ thôi...”

“Mày dám c.h.ử.i tao?” Bạch Hồng Húc đá văng cái bàn của Đoạn Duyệt Khả: “Khương Hoài Du chứ gì, ông đây chấp hết!”

Hắn xoay chạy biến khỏi lớp. Mấy đứa bạn hóng hớt ghé mắt cửa sổ theo: “Ơ? Hắn , Hắn bỏ học về luôn kìa!”

Bạn của Đoạn Duyệt Khả vội lau nước mắt cho cô, nhỏ giọng nhắc nhở: “Khả Khả, câu Cậu , chạm đúng vảy ngược của Bạch Hồng Húc . Có khi Hắn tìm Khương Hoài Du gây sự thật đấy, là Cậu báo cho bạn một tiếng ?”

Đoạn Duyệt Khả chỉ : “Cậu Hắn bảo là Hắn dám động Khương Hoài Du ? Sao đời Tôi khổ thế ...”

Cô bạn đành dỗ dành thêm một hồi.

Đoạn Duyệt Khả gục mặt xuống bàn sụt sùi, trong bóng tối nơi cánh tay che khuất, đôi mắt ngập nước của cô chỉ một mảnh trống rỗng và lạnh lùng.

...

Mùa đông phương Bắc trời tối sớm, mặt đường trơn trượt. Khương Hoài Du và Lục Minh Kiêu sớm bỏ xe đạp ở nhà. Những ngày trời tuyết, hai cùng bộ về. Vừa buôn chuyện nên cũng thấy đường xa, thường là Lục Minh Kiêu liến thoắng còn Khương Hoài Du lẳng lặng lắng .

Teela - Đam Mỹ Daily

“Ở khu trường cũ của , mấy cái chuyện tâm linh nhiều lắm...” Lục Minh Kiêu đá bay một cục băng: “Có chị khóa , nửa đêm vệ sinh, lúc đang rửa tay thì...”

“Lục Minh Kiêu!” Khương Hoài Du đang tập trung đường để tránh ngã, gắt lên: “Cậu im miệng ngay!”

“Ơ? Phản ứng mạnh thế...” Lục Minh Kiêu gian xảo sáp gần, trông đúng chất cái đồ đáng ghét: “Cậu sợ chuyện ma ?”

“Không sợ.”

“Thế để Tôi kể tiếp...”

“Im miệng!”

Đi qua con hẻm cuối cùng là sẽ về đến nhà. Ở đây một đoạn dốc, Khương Hoài Du từng trượt chân ở đây hai . Lục Minh Kiêu sự chuẩn từ , Hắn nắm lấy cánh tay Cậu, đang định dạy cho Cậu một nữa cách “trượt” qua dốc cho vững thì bỗng gáy vang lên một tiếng gió rít.

Không kịp suy nghĩ, Lục Minh Kiêu ấn đầu Khương Hoài Du xuống thấp. Khương Hoài Du chút nghi ngờ liền thụp xuống. Lục Minh Kiêu nhanh chóng dậy, đầu kẻ đ.á.n.h lén.

Ba gã đó đều đeo khẩu trang kín mít, nhưng vóc dáng thì chắc chắn là trưởng thành.

Phía vang lên tiếng bước chân, đầu ngõ bên cũng chặn, cũng là hai gã đàn ông lực lưỡng.

“Các Anh đây là thiếu tiền tiêu vặt ?” Lục Minh Kiêu kéo Khương Hoài Du lưng , bình thản mỉm : “Chuyện nhỏ mà, trong điện thoại Tôi còn ít tiền, coi như mời các đại ca bữa cơm.”

Dường như ngờ một học sinh cấp ba lá gan lớn như thế, bốn gã một cái im lặng, từ từ áp sát cả hai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-that-gia-cung-nam-tay-come-out/chuong-25.html.]

“Không vì tiền ...” Khương Hoài Du kéo kéo áo Lục Minh Kiêu, khẽ: “Có trả tiền cho bọn họ . Là Bạch Hồng Húc?”

“Cái đồ ch.ó đẻ...” Lục Minh Kiêu c.h.ử.i thề một tiếng: “Đi học mà cũng lắm chuyện thế , chỉ vì mấy cái chuyện ghen tuông vớ vẩn mà đến mức ? Nó năm nay bao nhiêu tuổi ?”

Khương Hoài Du giữ chặt Lục Minh Kiêu: “Đừng động thủ vội, bọn họ đông .”

Cậu nâng tông giọng nhưng vẫn giữ nhịp điệu từ tốn: “Bạch Hồng Húc trả các Anh bao nhiêu? Tôi trả gấp ba.”

Phía đối diện một gã bật , chất giọng thô kệch đặc sệt địa phương vang lên: “Bạch thiếu gia bảo mày chỉ là thằng mặc đồ giả, còn bày đặt làm màu thiếu gia.”

Đám mục đích rõ ràng, thèm phí lời thêm nữa mà lao bao vây.

Bọn họ loại trẻ trâu tóc xanh tóc đỏ như , mà là những gã đàn ông đang tuổi sung mãn. Một cú đ.ấ.m giáng xuống mang theo tiếng gió rít, Khương Hoài Du giơ hai tay che mặt đỡ đòn, cú đ.ấ.m khiến cả cánh tay Cậu tê rần.

Cậu học qua nhiều kỹ năng chiến đấu, nhưng sức mạnh cơ bắp của một thiếu niên làm với trưởng thành. Chẳng mấy chốc Cậu bắt đầu đuối sức, lưng và vai chịu vài cú đ.ấ.m đau điếng. Tuy nhiên, đối phương cũng chẳng khá khẩm gì hơn; cái vị “thiếu gia rởm” trông vẻ mảnh khảnh, nho nhã chọn những khớp xương mà đòn. Dù là bẻ đá, Cậu đều dùng kỹ thuật cực kỳ chuẩn xác.

Còn Lục Minh Kiêu thì đơn giản là sức dài vai rộng. Hắn đạp một cú trời giáng khoeo chân đối phương, khiến một gã đàn ông cao lớn quỳ rạp xuống. Hắn túm tóc gã đó, dùng đầu gối thúc mạnh mũi. Chiêu thức của Hắn tuy hoang dã nhưng đòn cực ác, sẵn sàng chịu đòn để khiến đối thủ đổ máu.

Thế nhưng cả hai dù vẫn còn nhỏ tuổi, đối phương tận năm , trong đó còn kẻ võ. Chẳng mấy chốc, cả hai dồn góc tường.

Khi nắm đ.ấ.m chuẩn rơi xuống, Lục Minh Kiêu ấn đầu Khương Hoài Du lồng n.g.ự.c , ghé sát tai Cậu thở hổn hển: “Không ... chỉ là ăn một trận đòn thôi mà, Kiêu ca của Cậu từ nhỏ ăn đòn , kinh nghiệm đầy đây ...”

Hắn cố gắng ôm chặt Khương Hoài Du trong lòng. Hắn Bạch Hồng Húc chắc chắn dám gây mạng , cùng lắm chỉ là đ.á.n.h cho một trận tơi tả thôi, cứ c.ắ.n răng chịu đựng là qua hết.

Tiểu Ngư của Hắn da thịt non mềm, đ.á.n.h một cái mà tay Cậu còn đỏ lên cả buổi cơ mà.

Vậy mà lúc Khương Tiểu Ngư chẳng ngoan chút nào, cứ như một con cá chép lớn đang vùng vẫy dữ dội trong lòng Hắn. Hắn đành một tay ghì chặt gáy Khương Hoài Du, tay ôm chặt lấy vai Cậu, ép sát chân tường, còn thì chắn hết ở bên ngoài.

Hắn bảo chịu đòn giỏi cũng là thật. Áo khoác dày giảm bớt phần nào lực tác động, nhưng những cú đ.ấ.m rơi xuống vẫn khiến Hắn đau nhức nhối, chẳng giống như hồi nhỏ tí nào...

Hắn thấy Khương Hoài Du gọi tên , giọng run rẩy đầy thở.

“Lục Minh Kiêu...”

Đám vẫn còn chút chừng mực, đ.á.n.h đầu. Hắn khẽ mặt , lén hôn nhẹ tai Khương Hoài Du. Vừa hôn trộm xong thì đầu Hắn hứng ngay một cú trời giáng.

Hắn c.h.ử.i thề một tiếng, da đầu đau rát như lửa đốt, cảm giác choáng váng ập đến. Dòng m.á.u nóng hổi theo thái dương chảy xuống.

“Lục Minh Kiêu!” Đôi bàn tay run rẩy của Khương Hoài Du vội vã lau vết m.á.u mặt Hắn.

Đám đ.á.n.h thuê dường như cũng bắt đầu lục đục, gã mắng: “Sao đ.á.n.h đầu nó?”, gã khác đáp: “Vừa nãy cái thằng ranh con nhắm đầu đấy chứ!”. Trong lúc hỗn loạn, chẳng ai để ý thấy thiếu niên vốn luôn bảo bọc nhặt lấy khúc gỗ mà bọn chúng dùng để đ.á.n.h lén lúc nãy.

Trên áo khoác đồng phục của Khương Hoài Du còn dính lốm đốm những vệt máu, nhưng chẳng giọt nào là của Cậu. Nhìn trúng thời cơ, Cậu vụt một gậy thật mạnh khoeo chân một gã. Trước đó Cậu luôn nương tay, nhưng cú mang theo sự tàn nhẫn đến cực độ. Gã đó đau đớn gào lên ngã gục, Khương Hoài Du bồi thêm một gậy nhắm thẳng gáy gã.

“Khương Tiểu Ngư!” Lục Minh Kiêu xông tới ôm ngang hông giữ chặt Cậu : “Ngoan nào, Anh , Cậu định đ.á.n.h c.h.ế.t ?”

Hai hàm răng Khương Hoài Du nghiến chặt kêu ken két. Lý trí mách bảo rằng lúc buông lời đe dọa là lựa chọn khôn ngoan, Cậu đành nuốt ngược những lời định trong. Giữa màn đêm, đôi mắt Cậu sáng quắc, sâu thẳm trong đó như đang rực cháy một ngọn lửa.

Năm gã , và cả Bạch Hồng Húc nữa...

Nếu để bọn chúng yên ăn cái Tết thì Cậu mang họ Khương.

“Còn cái quái gì nữa!” Lục Minh Kiêu ôm lấy Khương Hoài Du đang căng cứng cả , nửa khuôn mặt dính m.á.u khẽ nhếch lên tạo thành một nụ lạnh lẽo: “Người cũng đ.á.n.h , bộ định liều mạng thật đấy ? Thế thì ông đây cũng chơi tới cùng luôn...”

Trong năm gã, một kẻ lên tiếng: “Tiền cũng nhận , rút thôi.”

Cả bọn nhanh chóng chạy khỏi con hẻm, để mặt đất đầy rẫy những dấu chân hỗn loạn.

“Lục Minh Kiêu...” Khương Hoài Du vội vàng đỡ lấy Hắn: “Cậu thấy choáng váng ...”

Đầu ngón tay Cậu run rẩy vì sợ hãi, nhẹ nhàng chạm vết m.á.u bắt đầu đông : “Tôi gọi xe đưa Cậu đến bệnh viện.”

“Không , choáng tí thôi.” Lục Minh Kiêu quàng tay qua vai Cậu, dồn hết trọng lượng cơ thể lên Khương Hoài Du, mà vẫn còn tâm trạng để đùa: “Theo kinh nghiệm ăn đòn của Tôi thì cũng nghiêm trọng lắm . Khương Tiểu Ngư, Cậu đừng đấy nhé.”

“Ai thèm chứ.” Khương Hoài Du đỡ Hắn đầu ngõ: “Cứ thích che chắn, Cậu ngốc ?”

“Tôi... cái gọi là vì em xả , xông pha dầu sôi lửa bỏng đấy.”

“Ngốc hết chỗ .”

...

Lục Minh Kiêu cạo trọc một mảng tóc, khâu hai mũi và chấn động não nhẹ. Hắn bảo cần viện nhưng bà Lý Tình kiên quyết bắt ở theo dõi vài ngày. Sau khi làm xong thủ tục nhập viện, bà Lý Tình lo lắng gọi điện báo cáo tình hình với bà Khương Lan.

Đại Bảo giờ đây dù cũng còn là con của riêng một bà, huống hồ Tiểu Bảo cũng thương, khắp bầm dập tím tái.

Phía cảnh sát cũng nhanh chóng bắt năm gã đ.á.n.h . Bọn chúng thậm chí khi ăn đồ nướng xong còn tự giác đến đầu thú, chỉ bảo là uống quá chén nên xảy xô xát với hai đứa trẻ. Bọn chúng nhận tội và chấp nhận hình phạt.

thì cũng chẳng mấy ngày là thôi.

Khương Hoài Du ông Tống Cảnh Lương sẽ gọi điện hỏi cặn kẽ tình hình, chuyện đối với nhà họ Khương chắc chắn sẽ xong dễ dàng như thế. Cậu ngờ gọi điện là ông cụ Khương Khải Hằng.

Cậu máy trong nhà vệ sinh, nên xưng hô thế nào nên nhất thời im lặng. Ông cụ Khương Khải Hằng thì cứ thế tự ý mắng nhiếc Cậu.

“Ta chuyện là do Con mà ? Kẻ thuê đ.á.n.h là vì tranh giành tình cảm với Con? Khương Hoài Du, Con thấy làm việc chín chắn ? Thật là khiến thất vọng cùng cực. Mặc kệ Minh Kiêu nghĩ thế nào, Con lập tức về đây cho Ta. Với cái tâm địa đó của Con, Ta nghi ngờ Con...”

“Nghi ngờ Tôi cái gì?” Khương Hoài Du đột ngột lên tiếng cắt ngang.

Khương Khải Hằng ngẩn , càng phẫn nộ hơn: “Con dùng cái thái độ đó để chuyện với Ta ?! Ta là...”

“Ngài .” Giọng Khương Hoài Du nhàn nhạt: “Thưa ông Khương, chúng quan hệ huyết thống.”

Khương Khải Hằng nhất thời lặng thinh.

Khương Hoài Du khẽ : “Ngài , với tâm địa của Tôi thì cơ? Ý Ngài là, việc Lục Minh Kiêu thương là do một tay Tôi thiết kế?”

“Con dám bảo là liên quan đến ?” Khương Khải Hằng giận dữ chất vấn.

“Có liên quan đấy.” Khương Hoài Du kìm nén sự run rẩy trong giọng , ngữ điệu vẫn nhanh chậm, thậm chí thể coi là thong thả kể lể, từng chữ một truyền rõ mồn một qua ống : “Chính là cháu ngoại ruột của Ngài, chính là tình nguyện vì Tôi mà chịu thương chịu khó đấy, giờ tính đây?”

“Con! Cái đồ lòng muông thú!”

“Lòng muông thú...” Khương Hoài Du đạm mạc trong gương.

Thiếu niên trong gương dáng đĩnh bạt, phong thái rèn giũa nhiều năm khiến cả Cậu toát lên vẻ thanh quý, ưu nhã, pha chút kiêu ngạo lạnh lùng của giới thượng lưu.

Đây chính là dáng vẻ mà Khương Khải Hằng dày công nhào nặn , đúng là vài phần lòng muông thú thật.

Cậu ống : “Tôi đúng là tâm cơ thâm hiểm đấy. Hôm nay thể thiết kế để Lục Minh Kiêu cam tâm tình nguyện thương vì , thì tương lai cũng thể khiến Anh dâng trọn nhà họ Khương cho Tôi. Ngài...”

Tiếng Cậu đột ngột im bặt.

Lục Minh Kiêu với cái đầu quấn băng trắng toát đang ngay cửa nhà vệ sinh.

“Tôi...” Cậu chẳng gì, nhuệ khí mặt Lục Minh Kiêu cứ như cái quả bóng xì , sụp đổ nhanh chóng. Một nỗi uất ức tên bỗng dâng lên, khiến hốc mắt Cậu đỏ hoe.

Lục Minh Kiêu bước tới, đón lấy điện thoại từ tay Cậu.

Khương Hoài Du mím môi, cơ thể trong thoáng chốc cứng đờ .

Lục Minh Kiêu điện thoại:

“Em đúng đấy.”

Loading...