“Có trộm dùng mỹ phẩm ? Nói! Gái nhà nào cho thế?!”
Tôi giải thích một tràng, nào là do khí ẩm, nắng nhẹ, ăn uống thanh đạm, và chẳng cô nào cả.
Lúc đó mới chịu thôi.
Lúc ăn cơm, hối hận tột độ vì làm riêng cho món nhạt.
Tôi thực sự ăn cay.
Chỉ mới ăn một miếng ớt, lưỡi sưng đỏ rực.
Cả miệng như thiêu đốt, lè lưỡi để tản nhiệt.
Tôi uống nước, há miệng cho mát.
Cố Tẫn chằm chằm đầu lưỡi đỏ rực , lòng nóng bừng.
Cậu bực bội mở sữa chua , đưa cho : “Ngốc, uống cái mới hết cay!”
“Cảm ơn.”
Tôi nhận lấy sữa chua, “ực ực” tu thẳng xuống cổ.
Tôi uống vội đến nỗi chẳng để ý hình tượng, sữa dính cả môi mà .
Cảm giác cay cuối cùng cũng qua .
Mắt đỏ hoe, tròng mắt ươn ướt, môi khẽ hé, sữa dính ở khóe miệng.
Bộ dạng đó... thật khiến nghĩ lung tung.
Yết hầu Cố Tẫn khẽ động, từng chịu trăm loại cay như cũng làm cho “nóng” theo.
Cậu lấy khăn giấy lau miệng cho , gắt gỏng: “Uống sữa cho t.ử tế ! Đừng quyến rũ khác!”
“Ai… ai quyến rũ chứ…”
Cậu gán mác bừa bãi, thật sự chịu nổi, yếu ớt phản bác.
“Cậu còn thừa nhận?”
“Tôi… mà…”
“Tôi là !”
Cái kiểu bá đạo của Cố Tẫn khiến thể chống đỡ, chỉ mím môi nữa.
Khẽ thở một .
Cố Tẫn nghiến răng : “Lúc nào cũng quyến rũ!”
“…”
Hu hu, chọc gì vị thiếu gia nữa …
5
Cố Tẫn quyến rũ , phạt .
Cậu bắt đầu càng lúc càng quá đáng.
Lúc nấu ăn, cứ quấn lấy , ban đầu chỉ là chạm tay, ôm thẳng từ phía .
Tôi đẩy , “Đừng , còn nấu cơm…”
Cậu chịu, càng giãy, càng ôm chặt.
Tôi chẳng còn cách nào, đành mồ hôi nhễ nhại chịu ướt sũng trong quần, nấu xong bữa cơm.
Cố Tẫn còn lén dùng cốc nước của .
Bị phát hiện, ngây thơ : “Lấy nhầm.”
Cốc của và đều là cốc trong suốt giống , nhận nhầm cũng hợp lý.
Tối đó, lập tức mua hai cái cốc khác hẳn , nghĩ rằng chắc nhầm nữa.
Ai ngờ, Cố Tẫn vẫn cầm cốc của uống nước.
Tôi hỏi tại , thản nhiên: “Nước trong cốc ngọt hơn.”
…
Có khả năng nào… là cùng một ấm nước ?
Cậu cứ liên tục làm mấy chuyện mập mờ như thế.
Tôi khéo léo nhắc nhở, những hành vi phù hợp.
Cậu bày đủ lý do để biện minh.
Tôi học hành nhiều, đầu óc chậm, ba câu là xoay vòng.
Lúc nhận đúng thì cũng muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-nha-giau-cu-muon-bat-nat-toi-toi-khoc/3.html.]
Lần lừa tiếp.
Cố Tẫn làm gì quá đáng, giống như một con hổ dính , đang tìm kiếm sự mật từ con .
Tôi cũng ghét cái kiểu dính của , chỉ là hiểu vì .
Không Cố Tẫn ghét ? Tự dưng thiết thế là ?
Không hiểu , nhưng cũng chẳng .
Ít nhất còn hơn là đối đầu căng thẳng.
Tôi vốn quen cảm giác nhà trống vắng, mỗi khi Cố Tẫn chương trình trong thôn, nhà, quen.
Ngôi nhà trống rỗng tràn ngập cô đơn, khiến sợ hãi.
Cứ như trở thời gian một , cô đơn, tuyệt vọng.
Khi nỗi buồn trong lên đến đỉnh điểm—
Cố Tẫn đẩy cửa :
“Lý Vị, , mang đồ cho đây!”
Cậu tìm thấy trong phòng, đặt ly trái cây dầm mặt : “Làm gì thế, gọi mãi chẳng thưa.”
“Ăn , với A Văn trốn thị trấn mua đấy.”
Nỗi buồn trong bỗng tan biến .
Tôi ôm ly trái cây dầm, : “Cho… cho ?”
“Nói nhảm, cái dáng suy dinh dưỡng kìa, ăn cho bồi bổ!”
Vừa mắng , lấy muỗng xúc một thìa, đút cho ăn.
“Há miệng.”
Tôi ngoan ngoãn há miệng, ăn là vị ngọt.
Ngọt đến mức .
Từ khi cha mất, chẳng ai từng tặng quà cho , chẳng ai quan tâm , càng ai với như .
Cố Tẫn là đầu tiên.
6
Tôi giường, Cố Tẫn đang gõ máy tính ở bàn.
Tôi khẽ gọi , "Cố Tẫn, ngủ thôi."
Cố Tẫn ngừng gõ phím, đầu , giọng mập mờ:
"Sao ? Không thì ngủ hả, dính ghê."
Mặt nóng, "Đèn chói quá."
"Vậy , tắt cũng , thể gõ luận văn trong bóng tối."
"Đừng… hại mắt lắm…"
"Không , sợ."
Tôi mím môi, cảm thấy buồn.
Không Cố Tẫn bên cạnh, thật sự ngủ .
"Thức khuya ." Tôi .
" là đồ dính ." Cố Tẫn thầm, ôm laptop lên giường, "Tôi gõ, ngủ ."
chẳng buồn ngủ nữa, tò mò gõ chữ.
Cố Tẫn thấy ánh mắt ngưỡng mộ của , "Cậu cũng chơi ?"
"Được ?" Mắt sáng rỡ.
Cố Tẫn đưa máy tính cho , , "Đánh pinyin là sẽ chữ."
"Tôi… đ.á.n.h pinyin."
"Hả?" Cố Tẫn ngạc nhiên, rõ ràng nghĩ năm 25 tuổi mà còn gõ pinyin.
Tôi mím môi, ánh mắt lúng túng.