THIẾU GIA KIÊU NGẠO VÀ CHỨNG CUỒNG SẠCH - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-12-12 15:43:22
Lượt xem: 218

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ôm , nhất thời gì. Hóa , thật sự ghét bỏ . Hóa , khi hề , trở thành ngoại lệ của .

“Tần Thư Ngôn!”

“Ừm?”

“Cậu hề dơ.” Tôi nâng mặt lên, bắt : “Không dơ chút nào.”

“Cậu là sạch sẽ nhất, tuyệt vời nhất mà từng gặp. Những kẻ bắt nạt mới dơ bẩn. Tôi sẽ bắt bọn chúng trả giá.” Tôi mắt , hứa hẹn từng lời từng chữ.

Lý Duy, và cả những kẻ năm xưa. Không một ai phép chạy thoát.

17.

Tôi thất hứa.

Tôi thông qua mối quan hệ của ba , tìm Lý Duy, và cũng theo dấu tìm mấy tên côn đồ bắt nạt Tần Thư Ngôn năm đó. Bọn chúng nghiệp từ lâu, đang lêu lổng ngoài xã hội.

Tôi dùng bất kỳ biện pháp bạo lực nào. Tôi chỉ là kể những chuyện bọn chúng làm năm đó, nguyên vẹn thiếu sót, cho gia đình, đơn vị làm việc, bạn bè của bọn chúng. Tôi còn tìm luật sư, chuẩn kiện bọn chúng.

Mặc dù cách nhiều năm, việc thu thập chứng cứ khó khăn. bấy nhiêu thôi đủ để bọn chúng mất hết danh dự.

Lý Duy trường kỷ luật nặng, suýt nữa thì đuổi học. Mấy tên côn đồ cũng mất việc, trở thành chuột chạy cùng đường. Tôi , điều thể xoa dịu vết thương lòng của Tần Thư Ngôn.

đây chỉ là bước đầu tiên. Phần còn , sẽ dùng cả đời để từ từ chữa lành.

Tần Thư Ngôn dọn nữa. Cái vali của , vẫn còn đặt ở góc tường.

Mối quan hệ của chúng , bước một giai đoạn vi diệu. Cậu trốn tránh nữa, nhưng cũng rõ ràng chấp nhận .

Cậu vẫn sẽ chê bai . trong giọng điệu chê bai, thêm vài phần mật.

Cậu vẫn sẽ đỏ mặt. khi đỏ mặt, còn là sự hổ vì phẫn nộ, mà là sự hổ vì ngại ngùng.

Hôm đó, tập luyện trở về. Như thường lệ, vứt chiếc áo cầu thủ ướt đẫm lên ghế lười. Tôi tưởng sẽ cằn nhằn vài câu như khi. Rồi cam chịu giúp mang giặt.

Kết quả, chỉ liếc một cái. Rồi đến bên cạnh , cầm chiếc áo cầu thủ của lên. Cậu lập tức mang ban công. Mà là… đưa chiếc áo đến mũi, nhẹ nhàng ngửi một cái.

Tôi hóa đá tại chỗ. Cậu đang làm gì ?

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Ngửi xong, gò má ửng lên một vệt đỏ khả nghi.

Hình như cũng nhận hành động kinh ngạc làm. Cậu hoảng loạn ném chiếc áo giỏ giặt, định chạy.

Tôi túm lấy . Kéo lòng, ấn tường. Lại là cái tư thế quen thuộc .

“Cậu làm gì?” Tôi cố ý hỏi, giọng mang theo một chút ý .

“Tôi… làm gì!” Cậu né tránh ánh mắt, cứng miệng phủ nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-kieu-ngao-va-chung-cuong-sach/chuong-8.html.]

“Không làm gì?” Tôi áp sát , hít hà ở cổ : “Vậy ngửi , ?”

Trên vẫn còn đầy mồ hôi, nóng phả lên da . Cơ thể mềm nhũn ngay lập tức.

“Cậu… đừng làm loạn…” Giọng mềm ngọt, chút uy h.i.ế.p nào.

“Tôi làm loạn.” Tôi dùng chóp mũi cọ vành tai : “Tôi chỉ ngửi thôi. Trên thơm quá.”

Tai đỏ bừng với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, “Buông… buông …”

“Không buông.” Tôi cúi đầu, ngậm lấy vành tai nhỏ nhắn của : “Trừ khi hôn một cái.”

18.

Cả em cứng đờ . Như thể điểm huyệt.

“Anh… gì?”

“Tôi , hôn một cái.” Tôi nhắc , còn cố ý dùng răng nhẹ nhàng mài vành tai em .

Em “ưm” một tiếng, cơ thể run rẩy càng dữ dội hơn, “Chu Ngữ An… đừng như …” Giọng em mang theo tiếng .

Tôi chịu nổi nhất là cái vẻ của em . Tôi vội vàng buông em , “Được , trêu em nữa.”

Tôi giúp em chỉnh cổ áo đang rối loạn. em cúi đầu, lời nào. Vai vẫn run rẩy từng hồi.

Tôi làm em ?

Lòng hoảng hốt, vội vàng xin : “Tôi xin , sai , nên ép em!”

Em vẫn để ý đến . Tôi lo lắng đến mức gãi tai gãi mặt.

Ngay khi đang lúng túng làm , em đột nhiên ngẩng đầu. Nhanh như cắt, chạm nhẹ môi .

Sau đó, giống như một con thỏ giật , đẩy mạnh , chạy về giường , dùng chăn trùm kín đầu. Toàn bộ quá trình nhanh như một cơn gió.

Tôi sững tại chỗ, sờ lên môi . Trên đó hình như vẫn còn lưu cảm giác mềm mại của em .

Tôi… em hôn ?

Sau khi phản ứng , niềm vui sướng tột độ dâng lên trong lòng. Tôi ba bước thành hai xông đến bên giường em , “Tần Thư Ngôn, em đây.”

Người trong chăn bất động.

“Em mà , sẽ chui đấy.” Tôi đe dọa.

Cái chăn cựa quậy một chút. Sau đó, từ từ, một cái đầu nhỏ thò . Mặt em đỏ bừng như sắp rỉ máu, mắt long lanh, còn đọng nước.

Em , môi mấp máy một chút, “Em… em hôn .” Giọng em nhỏ như muỗi kêu, “Cho nên, bắt nạt em nữa.”

Tôi cái vẻ ngoan ngoãn nhát gan đó của em , lòng tan chảy . Tôi cúi xuống, in một nụ hôn dịu dàng lên trán em , “Được, bắt nạt em nữa. Sau , chỉ cưng chiều em thôi.”

Loading...