18.
Ta và Quỷ Thủ thương quá nặng, quấn thành những cái bánh chưng kín mít, ném sát cạnh trong Y Đường của Lâu.
Ta khó khăn dịch chuyển chiếc cổ duy nhất thể hoạt động tự do. Nhìn sang Quỷ Thủ bên cạnh cũng quấn chỉ còn mắt và lỗ mũi.
Quỷ Thủ cảnh giác trừng mắt .
Ta mặt biểu cảm, tích lực, chọc mạnh vết thương của .
Hắn tức giận chửi rủa, hận thể nuốt sống .
Nhiều năm , thể g.i.ế.c , nhưng cũng để sống yên .
"Hoa Kiến Duyệt! Ngươi thôi ?!" Quỷ Thủ đau điếng hít lạnh, cơ thể giật mạnh, kéo theo nẹp chân gãy, gây một trận kêu gào.
"Lão tử gãy tay ! Gãy chân ! Ruột gan sắp ngươi đ.â.m lòi ! Ngươi còn mỗi ngày mở mắt là chọc chỗ đau của ?"
"Đau ?" Giọng khản đặc, "Lúc đó, đau hơn ngươi một vạn ? Ngươi còn là một kẻ biến thái, ngươi hành hạ bao lâu?"
"... Khóc ! Hoa Kiến Duyệt, ngươi nam nhân ? Lão tử quen ngươi bao lâu , đầu ngươi lóc đến thế."
"Không chỉ c.h.ế.t một nam nhân thôi ? Giống như c.h.ế.t thê tử ! Đại ca bảo ngươi g.i.ế.c , tự nhiên lý lẽ của Đại ca! Ngươi vì một ngoài mà tay ác độc với của , đầu óc ngươi cửa kẹp ? Có bệnh !"
"Hắn giống ..." Ta nhắm mắt, nước mắt chảy càng dữ dội, "Ngươi hiểu cái quái gì, lão tử thật g.i.ế.c ngươi!"
Quỷ Thủ im lặng một lúc, cuối cùng như để trút giận ấn vết thương của một cái, mới rụt tay về. Gầm gừ khó chịu: "Mẹ kiếp, xui xẻo! Gặp tên điên như ngươi, lão tử xui tám đời máu, còn khi nhận nhiệm vụ !"
Ta lau mặt hỏi: "Khi nào Đại ca trở về?"
Quỷ Thủ mơ hồ : "Một hai tháng nữa, Đại ca việc nhiều, làm xong sẽ về, chờ Đại ca về xử phạt ngươi ."
Hắn đầu , giọng ấm ức bổ sung một câu: "Dù , chỉ thể chết. Đại ca... tự lý lẽ của ."
19.
Ta cố gắng chịu đựng qua hơn nửa tháng.
Vết thương , sự trị liệu và thuốc trị thương hàng đầu của Minh Nguyệt Lâu, lành phân nửa. Ít nhất cũng thể tháo phần lớn băng bó, cố gắng .
Quỷ Thủ dựa đầu giường, nhe răng nhếch mép hoạt động chiếc chân còn lành lặn hẳn.
Ta cầm kiếm dậy định bỏ .
"Ê!" Giọng Quỷ Thủ vỡ òa: "Ngươi định làm trò quỷ gì?"
Ta . Sự hung bạo đang làm nổ tung lồng n.g.ự.c , cần một lối thoát.
Tạ gia, Tạ Trường Phong, Tạ Hoài Du, những nhà họ Tạ từng bắt nạt Tạ Thanh Quân. Dù chết, cũng kéo bọn họ chôn cùng .
Đẩy cửa bước , Thanh Nhai ở cửa, lo lắng: "Hoa ca, vết thương lành, định ?"
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Ta ngẩng đầu, ánh mắt vô hồn: "Đến Tạ gia, g.i.ế.c ."
Thanh Nhai bước lên một bước, chống đỡ thể chao đảo của , giọng gấp gáp: "Hoa ca, đừng nữa, cần vất vả chạy một chuyến !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/thieu-gia-hay-bo-tron-cung-ta/chuong-8.html.]
"Cái gì?" Ta sững sờ, hiểu ý .
"Tạ Trường Phong cấu kết ngoại bang, buôn lậu khí giới quân sự, nuôi tư binh, còn đầu độc thê tử Tạ Oản Nghênh. Không ai tố cáo đến tận Ngự tiền, tội chồng tội, tru di cửu tộc, sót một ."
Ta ngây : "Cái gì?" Bây giờ mới thật sự là hận còn gì để hận.
Dấu vết Tạ Thanh Quân từng tồn tại, xóa sổ .
20.
Ly Cửu trở về, vẻ ngoài phong trần mệt mỏi.
Ta và Quỷ Thủ khiêng đến bên ngoài điện tắm riêng của . Nơi dẫn nước suối nóng, là nơi tắm gội và trị thương.
Ly Cửu mở lời: "Quỷ Thủ, hết , vất vả cho ngươi, chữa thương cho ."
"Vâng, Đại ca!" Quỷ Thủ khi khiêng , trừng mắt một cái hung dữ.
Cửa điện đóng , chỉ còn và Ly Cửu.
Hắn lưng về phía , bên bồn tắm ngọc trắng khổng lồ, bắt đầu cởi y phục đen .
Ta cụp mí mắt, một gối chạm đất: "Thuộc hạ lòng mục tiêu, nhiệm vụ thất bại, đánh trọng thương đồng môn, tội thể tha thứ. Xin Đại ca trừng phạt, thuộc hạ cam tâm chịu chết!"
Tiếng quần áo rơi xuống đất khẽ vang lên. Tiếp đó, là tiếng nước văng ào ào khi bước trong nước.
"A Duyệt, đây, lau lưng cho bản tọa!"
Ta sững sờ, tưởng rằng nhầm.
"Sao ? Không ?"
Ta chống dậy, từng bước dịch chuyển đến bên bồn tắm. Mùi thảo dược nồng đậm gần như khiến nghẹt thở.
Ta cau mày: "Đại ca, thương ?"
Ly Cửu lưng về phía , dựa thành bồn. Giọng khàn: "Ừm, thương nặng, lau lưng A Duyệt."
Mái tóc dài màu mực buông xõa bờ vai rộng, bóng lưng đó... vô cớ chút quen thuộc.
Ta nhặt miếng xơ mướp trong khay ngọc bên hồ, nhúng nước, đặt lên lưng .
"A Duyệt, bản tọa hỏi ngươi, ngươi vì Tạ Thanh Quân mà đánh trọng thương đồng môn, theo quy củ, nhẹ thì phế bỏ võ công, nặng thì lấy mạng đền, đáng ?"
Đáng ? Vì mà từ bỏ nguyên tắc, vì mà từ bỏ sinh mạng, vì mà như một kẻ điên bỏ mạng với ?
"Thích…" Ta nghẹn ngào, thất thần quỳ bên hồ, "Ta thích , làm gì cho ... cũng cam tâm tình nguyện. Là của , bảo vệ ."
21.
Người trong hồ im lặng.
Rồi đó, thở dài một tiếng vô cùng bất đắc dĩ: "A Duyệt, ngươi vẫn ngốc như !"
Giọng ...